Ai nấy ăn mặc sang trọng.
Từng nhóm ba nhóm năm đứng trò chuyện.
Âm thanh ồn ào náo nhiệt.
Chu Ngọc Mai mặc một bộ sườn xám đỏ thêu phượng hoàng vàng.
Mái tóc được búi cao hơn trước.
Trên người đeo những món trang sức vàng khảm ngọc càng thêm nổi bật.
Giống hệt một con công đang xòe đuôi.
Bà ta đi qua đi lại giữa các vị khách.
Nhận những lời tâng bốc.
Tiếng cười khoa trương vang lên không ngớt.
Triệu Bác Văn đứng bên cạnh.
Mặc bộ vest đặt may đắt tiền.
Trên mặt mang nụ cười đúng mực.
Chỉ là ánh mắt có phần bất an.
Thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa ra vào.
Khi nhìn thấy tôi và mẹ bước vào.
Mắt anh sáng lên.
Nhưng ngay sau đó lại nhíu mày.
Rồi nhanh chóng bước tới.
“Sao em lại ăn mặc thế này?”
Anh hạ thấp giọng.
Giọng điệu đầy bất mãn.
“Không phải anh đã bảo em mặc váy dạ hội sao? Bộ đồ này là thế nào? Đi làm à?”
“Em thấy rất ổn.”
Tôi thản nhiên đáp.
“Em…”
Anh nghẹn lại.
Liếc nhìn mẹ tôi phía sau.
Miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
“Dì à, dì tới rồi. Mau vào trong đi.”
Mẹ không nói gì.
Chỉ khẽ gật đầu.
Chu Ngọc Mai cũng đã nhìn thấy chúng tôi.
Nụ cười trên mặt Chu Ngọc Mai nhạt đi đôi chút.
Bà ta lắc lư vòng eo bước tới, đưa mắt đánh giá từ trên xuống dưới hai mẹ con tôi.
Đặc biệt là bộ quần áo tôi đang mặc.
Sự khinh thường trong mắt không hề che giấu.
“Ôi chà, tới rồi à?”
Bà ta cố tình kéo dài giọng.
“Vương Tú Lan, bộ quần áo này của bà… là mua từ năm ngoái rồi đúng không? Hôm nay dù sao cũng là tiệc đính hôn, chẳng lẽ không nỡ sắm cho mình và con gái bộ đồ mới sao? Chậc chậc.”
Sắc mặt mẹ lập tức trắng bệch.
Tôi bước lên nửa bước, chắn trước mặt mẹ, nhìn Chu Ngọc Mai.
“Dì Chu, quần áo sạch sẽ gọn gàng là được rồi. Quan trọng là tấm lòng, không phải sao?”
“Tấm lòng?”
Chu Ngọc Mai cười khẩy.
“Nghèo kiết xác thì vẫn là nghèo kiết xác thôi, còn kiếm cớ làm gì.”
Bà ta không nhìn chúng tôi nữa, quay sang Triệu Bác Văn.
“Bác Văn, dẫn vợ con đi chào họ hàng đi. Đừng đứng đây làm mất mặt người khác.”
Hai chữ “vợ con” được bà ta nhấn rất mạnh.
Tràn đầy vẻ mỉa mai.
Triệu Bác Văn có phần không giữ nổi thể diện, đưa tay kéo cánh tay tôi.
“Đi thôi, Nghiễn Ninh, anh dẫn em đi gặp chú bác, dì cậu bên nhà anh.”
Tôi nhẹ nhàng rút tay ra.
“Không cần đâu. Tôi và mẹ ngồi bên phía người thân của chúng tôi là được.”
Sắc mặt Triệu Bác Văn trầm xuống.
“Trình Nghiễn Ninh, nhất định hôm nay em phải gây sự với anh đúng không?”
“Tôi không gây sự.”
Tôi bình tĩnh nhìn anh.
“Chỉ là cảm thấy nếu mẹ anh đã cho rằng chúng tôi đang làm mất mặt người khác, vậy thì nên ngồi xa bàn chính một chút, tránh chướng mắt.”
“Em…!”
Triệu Bác Văn nghẹn lời.
Chu Ngọc Mai ở bên cạnh lập tức châm chọc:
“Nghe thấy chưa, Bác Văn? Người ta có cốt khí lắm đấy! Còn không mau mời người ta lên ngồi bàn danh dự?”
Những vị khách xung quanh đã chú ý tới động tĩnh bên này.
Từng ánh mắt tò mò và dò xét liên tục nhìn sang.
Triệu Bác Văn bị ép đến mức không còn đường lui.
Anh hung hăng trừng mắt nhìn tôi.
Hạ thấp giọng đe dọa:
“Trình Nghiễn Ninh, anh cảnh cáo em. Hôm nay ngoan ngoãn một chút, hoàn thành lễ đính hôn thì sẽ không có chuyện gì cả. Nếu em còn tiếp tục tỏ thái độ với mẹ anh, đừng trách anh không khách khí!”
Nói xong.
Anh quay người đi về phía bàn chính.
Không thèm để ý tới tôi nữa.
Tôi dìu mẹ đi về phía hai bàn tiệc ở góc phòng dành cho người thân bên nhà tôi.
Cậu, dì cùng vài người hàng xóm thân thiết đã tới từ trước.
Nhìn thấy chúng tôi, trên mặt mọi người đều hiện rõ vẻ lo lắng và muốn nói lại thôi.
Hiển nhiên.
Xung đột vừa rồi họ đều đã nhìn thấy.
“Tú Lan, Nghiễn Ninh, qua đây ngồi đi.”
Cậu lên tiếng gọi.
Thở dài một hơi.
“Nhà họ Triệu này… haizz.”
“Anh à, không sao đâu.”
Mẹ lắc đầu rồi ngồi xuống.
Tiệc đính hôn bắt đầu trong một bầu không khí vô cùng quái dị.
Người dẫn chương trình là do nhà họ Triệu mời tới.
Miệng lưỡi lưu loát.
Khen Triệu Bác Văn như thể trên trời dưới đất chỉ có một.
Lại ca ngợi nhà họ Triệu trọng tình trọng nghĩa, gia phong nghiêm cẩn đến mức nào.
Còn phía gia đình tôi.
Chỉ mơ hồ nhắc một câu “gia đình thư hương” rồi lướt qua.
Chu Ngọc Mai ngồi ở vị trí chủ tọa.
Cằm ngẩng thật cao.
Ung dung tiếp nhận lời chúc mừng từ MC và khách khứa.
Giống như hôm nay không phải tiệc đính hôn.
Mà là lễ đăng quang của riêng bà ta.
Chaporia
Bình Luận (0)