20px

Triệu Bác Văn cũng khôi phục nụ cười.

Liên tục nâng ly tiếp khách.

Chỉ là thỉnh thoảng ánh mắt lại quét sang phía tôi.

Mang theo sự bực bội và cảnh cáo.

Rượu qua ba tuần.

Món ăn đã lên gần đủ.

Theo trình tự.

Đã đến lúc phụ huynh hai bên phát biểu, sau đó cô dâu chú rể tương lai đi mời rượu.

Chu Ngọc Mai cầm micro đứng dậy.

Khẽ hắng giọng.

“Kính thưa các vị họ hàng thân hữu, cảm ơn mọi người đã tới tham dự tiệc đính hôn của con trai tôi, Triệu Bác Văn, và Trình Nghiễn Ninh.”

Bà ta dừng lại một chút.

Ánh mắt quét khắp hội trường.

Cuối cùng dừng trên người tôi và mẹ.

Khóe môi nhếch lên thành một nụ cười đầy ẩn ý.

“Nhà họ Triệu chúng tôi là gia đình coi trọng quy củ và thể diện. Bác Văn nhà tôi cũng rất có chí tiến thủ. Du học trở về, làm việc tại ngân hàng đầu tư lớn, thu nhập cả năm hơn một triệu tệ, tương lai vô cùng rộng mở.”

“Có thể để mắt tới Trình Nghiễn Ninh, đó là phúc của cô ta.”

Vừa dứt lời.

Sắc mặt bàn người thân bên nhà tôi đồng loạt thay đổi.

Cậu siết chặt nắm đấm.

Mẹ cúi đầu.

Những ngón tay nắm chặt mép khăn trải bàn.

Tôi lặng lẽ nghe.

Trên mặt không hề có biểu cảm nào.

“Nhưng mà…”

Chu Ngọc Mai đột ngột đổi giọng.

Âm lượng cũng cao hơn.

“Kết hôn không phải chuyện của hai người, mà là chuyện của hai gia đình.”

“Ngưỡng cửa nhà họ Triệu chúng tôi rất cao.”

“Không phải ai cũng có thể tùy tiện bước vào.”

Bà ta nhìn thẳng về phía mẹ tôi.

Ánh mắt sắc bén.

“Vương Tú Lan, hôm nay nhân lúc tất cả người thân bạn bè đều có mặt, có vài lời tôi phải nói trước.”

Toàn hội trường lập tức yên tĩnh.

Ai cũng ngửi thấy mùi bất thường.

Ngay cả Triệu Bác Văn cũng ngẩn người.

Rõ ràng anh không ngờ mẹ mình lại đột nhiên làm ra chuyện này.

“Thứ nhất.”

Chu Ngọc Mai giơ một ngón tay lên.

“Sau khi Trình Nghiễn Ninh gả sang đây, toàn bộ thẻ lương phải giao nộp cho tôi quản lý.”

“Tiền của nhà họ Triệu chúng tôi không thể để cô ta mang đi trợ cấp cho nhà mẹ đẻ.”

“Thứ hai.”

“Phải nhanh chóng sinh con.”

“Và nhất định phải là con trai.”

“Nhà họ Triệu ba đời đơn truyền, không thể để tuyệt tự được.”

“Thứ ba.”

“Giữ khoảng cách với đám họ hàng nghèo bên nhà các người.”

“Người mà nhà họ Triệu chúng tôi qua lại đều là những nhân vật có địa vị.

“Đừng để những người đó kéo thấp đẳng cấp của chúng tôi.”

Điều kiện sau khắc nghiệt hơn điều kiện trước.

Điều kiện sau nhục nhã hơn điều kiện trước.

Mỗi lần bà ta nói xong một điều.

Sắc mặt người thân bên nhà tôi lại khó coi thêm một phần.

Cơ thể mẹ run rẩy càng lúc càng dữ dội.

Cuối cùng Triệu Bác Văn cũng phản ứng lại.

Anh sốt ruột thấp giọng gọi:

“Mẹ! Mẹ nói những chuyện này làm gì vậy?”

“Câm miệng!”

Chu Ngọc Mai quát lại.

“Tao làm vậy là vì mày!”

“Vì nhà họ Triệu!”

Bà ta lại nhìn về phía mẹ tôi.

Giọng điệu cao ngạo như đang ban ơn.

“Vương Tú Lan, nếu bà đồng ý những điều kiện này, hôm nay hôn sự sẽ tiếp tục.”

“Nếu không đồng ý…”

Bà ta cố tình kéo dài giọng.

Chờ phản ứng của mẹ tôi.

Mẹ đột nhiên ngẩng đầu lên.

Gương mặt trắng bệch.

Môi run rẩy dữ dội.

Nhưng vì quá phẫn nộ và nhục nhã.

Nhất thời không thể thốt nên lời.

Thấy vậy.

Chu Ngọc Mai cho rằng chúng tôi đã bị dọa sợ.

Vẻ đắc ý trên mặt càng rõ hơn.

Bà ta cầm lấy chén trà nóng hổi trước mặt.

Đi vòng qua bàn.

Từng bước đi tới trước mặt mẹ tôi.

“Vương Tú Lan, tôi thấy bà cũng là người hiểu chuyện.”

Bà ta đưa chén trà tới.

Nhưng động tác lại mang theo sự khinh miệt không hề che giấu.

“Thế này đi.”

“Trước mặt mọi người, bà uống chén ‘trà con dâu’ này.”

“Coi như thể hiện thái độ.”

“Những điều kiện tôi vừa nói lúc nãy xem như bà đã đồng ý.”

“Sau này nhà họ Triệu chúng tôi cũng sẽ không bạc đãi con gái bà.”

Đây không phải kính trà.

Đây là ép người cúi đầu.

Là sỉ nhục.

Là muốn mẹ tôi trước mặt tất cả mọi người phải cúi đầu nhận thua.

Thừa nhận rằng gia đình chúng tôi đang trèo cao.

Chấp nhận toàn bộ những điều khoản bất bình đẳng đó.

Mọi ánh mắt đều tập trung lại.

Có kinh ngạc.

Có khinh thường.

Có hả hê.

Có thương cảm.

Triệu Bác Văn đứng bật dậy.

Sắc mặt liên tục thay đổi.

Muốn nói điều gì đó.

Nhưng lại bị ánh mắt của mẹ mình ép cho nuốt ngược trở vào.

Mẹ nhìn chén trà đang bốc hơi nóng được đưa tới trước mặt.

Cả người cứng đờ.

Bàn tay mẹ siết chặt mép bàn.

Các khớp ngón tay trắng bệch.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...