Dùng khăn giấy.
Từng chút một.
Cực kỳ nhẹ nhàng.
Lau sạch nước trà và lá trà trên mặt mẹ.
Động tác chậm rãi.
Vững vàng.
Như thể những ánh mắt kinh ngạc.
Khinh thường.
Hiếu kỳ.
Đang nhìn chằm chằm xung quanh đều không tồn tại.
Như thể sự nhục nhã khiến người ta nghẹt thở này chưa từng xảy ra.
Tôi chỉ tập trung.
Lau sạch những vết bẩn trên mặt mẹ.
Rất nhanh.
Khăn giấy đã thấm đẫm nước.
Nặng trĩu.
Tôi vo nó lại trong lòng bàn tay.
Cảm giác lạnh ướt lan từ lòng bàn tay xuống tận đáy tim.
Dập tắt hoàn toàn chút lưu luyến cuối cùng còn sót lại với quá khứ.
Chu Ngọc Mai nhìn bộ dạng coi bà ta như không khí của tôi.
Vẻ đắc ý trên mặt dần bị thay thế bằng sự tức giận vì bị xem nhẹ.
Có lẽ bà ta cho rằng tôi sẽ sụp đổ.
Sẽ khóc lóc.
Sẽ quỳ xuống cầu xin bà ta.
Nhưng tôi không làm vậy.
Tôi chỉ lặng lẽ.
Lau sạch cho mẹ.
Sự im lặng ấy.
Còn khiến bà ta khó chịu hơn bất kỳ tiếng khóc hay tiếng gào thét nào.
Khiến bà ta cảm thấy quyền uy của mình đang bị thách thức.
“Sao nào? Không phục à?”
Giọng nói the thé của bà ta lại vang lên.
Phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
“Tôi nói sai sao? Tiệc đính hôn mà đến một chai rượu ra hồn cũng không nỡ mở. Trình Nghiễn Ninh, chút lương tháng của cô đủ làm được gì? Gả vào nhà họ Triệu chúng tôi, đó là cô trèo cao…”
“Đủ rồi.”
Cuối cùng tôi cũng lên tiếng.
Giọng nói không lớn.
Thậm chí còn rất nhẹ.
Nhưng kỳ lạ thay.
Nó lại lấn át tiếng lải nhải của Chu Ngọc Mai.
Rõ ràng vang khắp căn phòng riêng đang yên lặng.
Chu Ngọc Mai như bị ai bóp nghẹt cổ.
Âm thanh đột ngột ngừng bặt.
Trên mặt hiện lên vẻ ngạc nhiên.
Tôi xoay người.
Che hoàn toàn mẹ ở phía sau lưng mình.
Sau đó.
Ánh mắt tôi vượt qua gương mặt đầy vẻ cay nghiệt và ham muốn kiểm soát của Chu Ngọc Mai.
Rơi lên người đàn ông phía sau bà ta.
Người cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Triệu Bác Văn.
Vị hôn phu của tôi.
Người tôi đã yêu suốt ba năm.
Người mà tôi từng cho rằng có thể cùng mình đi hết cuộc đời.
Thậm chí còn âm thầm chuẩn bị nền móng cho tương lai của anh.
Ánh mắt anh chạm vào ánh mắt tôi.
Trong đó có hoảng loạn.
Có van nài.
Có né tránh.
Còn có một tia oán trách rất khó phát hiện.
Như thể đang trách tôi.
Vì sao lại để mọi chuyện trở nên không thể cứu vãn như thế này.
Tôi nhìn anh.
Nhìn suốt ba giây.
Ba giây ấy.
Đủ để tôi nhớ lại tất cả những ký ức đẹp đẽ giữa chúng tôi.
Những ký ức đẹp đẽ nhưng giả tạo.
Cũng đủ để tôi nghiền nát chúng.
Ném toàn bộ vào đống rác của ký ức.
“Triệu Bác Văn.”
Giọng nói của tôi bình tĩnh đến đáng sợ.
Giống như mặt hồ đã đóng băng.
“Anh nói thế nào?”
Trong nháy mắt.
Mọi ánh mắt trong hội trường đều tập trung lên người Triệu Bác Văn.
Anh trở thành tiêu điểm duy nhất.
Chu Ngọc Mai cũng quay đầu lại.
Chăm chăm nhìn con trai mình.
Trong ánh mắt là sự áp bức và cảnh cáo không cho phép phản kháng.
Yết hầu của Triệu Bác Văn chuyển động dữ dội.
Trên trán anh lấm tấm những giọt mồ hôi.
Anh nhìn tôi.
Lại nhìn mẹ mình.
Rồi nhìn đám họ hàng bạn bè đang chăm chú dõi theo.
Khuôn mặt đỏ bừng.
Ánh mắt đầy giằng xé.
Hai bàn tay vô thức xoa vào nhau.
Từng giây từng phút trôi qua.
Áp lực đè nặng lên người anh như một ngọn núi.
Cuối cùng.
Giống như đã bị ép đến đường cùng.
Cũng giống như cuối cùng đã đưa ra lựa chọn phù hợp nhất với sự hèn nhát sâu trong nội tâm mình.
Anh đột ngột đứng bật dậy!
Chân ghế cọ mạnh trên nền đá cẩm thạch bóng loáng.
Phát ra âm thanh sắc nhọn, chói tai đến ê răng.
Âm thanh ấy.
Giống như một lưỡi dao.
Xé toạc chút bình yên giả tạo cuối cùng.
Anh tránh ánh mắt tôi.
Tầm nhìn trôi lên chiếc đèn pha lê trên trần nhà.
Như thể ở đó có thứ dũng khí mà anh đang cần.
Sau đó.
Anh hít sâu một hơi.
Hơi thở ấy sâu và gấp.
Giống như người sắp chết đuối vừa ngoi lên mặt nước.
“Trình Nghiễn Ninh.”
Anh lên tiếng.
Giọng nói vì căng thẳng và cố tỏ ra mạnh mẽ mà hơi run.
Nhưng vẫn cố nâng cao âm lượng.
Muốn khiến nó nghe có vẻ kiên quyết.
“Mẹ anh nói đúng…”
Anh dừng lại.
Nuốt nước bọt.
“Chúng ta…”
“Quả thật không phải người cùng một đường.”
Lời vừa dứt.
Tôi nghe thấy tiếng hít khí đầy kiềm nén của mẹ phía sau.
Nghe thấy tiếng chửi mắng tức giận từ phía người thân nhà tôi.
Nghe thấy vài tiếng “ồ” đầy vẻ hiểu ra từ họ hàng nhà họ Triệu.
Chaporia
Bình Luận (0)