Anh cúi đầu.
Mái tóc trước trán đã bị mồ hôi lạnh làm ướt.
Dính sát vào da.
Anh không dám nhìn tôi.
Không dám nhìn mẹ tôi.
Thậm chí không dám nhìn những người thân quen hoặc không quen xung quanh.
Anh cảm nhận được.
Tất cả những ánh mắt đó.
Tò mò.
Khinh thường.
Mỉa mai.
Hả hê.
Giống như vô số cây kim.
Đâm xuyên khắp cơ thể anh.
Từ nhỏ đến lớn.
Anh luôn là “con nhà người ta”.
Thành tích xuất sắc.
Du học nước ngoài.
Gia nhập ngân hàng đầu tư hàng đầu.
Lương năm một triệu.
Là toàn bộ niềm kiêu hãnh của mẹ anh.
Là vốn liếng để mẹ anh khoe khoang khắp nơi.
Anh đã từng chịu sự nhục nhã như vậy bao giờ chưa?
Đã từng phải cúi đầu xin lỗi người khác trước mặt mọi người bao giờ chưa?
Nhưng…
Không xin lỗi sao?
Nếu những thứ trong chiếc USB kia thật sự bị công khai…
Chi phí yêu đương chia đôi chỉ là chuyện nhỏ.
Những ghi chép về việc mẹ anh đòi đồ.
Nhận tài sản.
Thậm chí có thể liên quan đến hành vi thu lợi bất chính.
Nếu lan truyền ra ngoài.
Anh còn có thể tiếp tục tồn tại trong giới tài chính thế nào?
Các công ty tài chính coi trọng nhất chính là danh tiếng.
Và điều tra lý lịch.
Còn cả bản hợp đồng cấp quyền bằng sáng chế trị giá ba triệu rưỡi kia nữa…
Nếu những gì Trình Nghiễn Ninh nói là thật.
Vậy nghĩa là phía sau cô có những tập đoàn như Tâm Quang Khoa Kỹ chống lưng.
Nghĩa là cô đang nắm giữ tài nguyên và quyền lên tiếng thực sự.
Nếu đắc tội đến cùng.
Hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Lý trí.
Và nỗi sợ hãi.
Cuối cùng đã đánh bại chút lòng tự trọng đáng thương còn sót lại.
Triệu Bác Văn chậm rãi.
Vô cùng khó khăn.
Ngẩng đầu lên.
Ánh mắt anh trống rỗng.
Trên mặt không còn bất kỳ biểu cảm nào.
Chỉ còn một màu trắng bệch tê dại.
Anh nhìn tôi một cái.
Ánh mắt ấy quá phức tạp.
Có hối hận.
Có oán hận.
Có sợ hãi.
Cuối cùng.
Tất cả đều trở thành một vùng tĩnh mịch.
Sau đó.
Anh xoay người.
Đối diện với mẹ tôi.
Động tác của anh rất chậm.
Giống như các khớp xương đã rỉ sét.
Anh cúi người xuống.
Một cái cúi đầu tiêu chuẩn.
Gần như chín mươi độ.
“Dì…”
Giọng anh khô khốc khàn đặc.
Giống như cổ họng vừa bị giấy nhám mài qua.
“Xin lỗi.”
Ba chữ.
Dường như đã rút cạn toàn bộ sức lực của anh.
Nói xong.
Anh vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu.
Đứng bất động tại chỗ.
Giống như một pho tượng đã đông cứng.
“Bác Văn! Con…”
Chu Ngọc Mai thất thanh hét lên.
Âm thanh sắc nhọn chói tai.
Tràn ngập tuyệt vọng và không dám tin.
Niềm hy vọng cuối cùng của bà ta.
Đứa con trai mà bà ta luôn kiêu hãnh.
Vậy mà lại là người đầu tiên cúi đầu trước người phụ nữ bà ta xem thường.
Điều đó.
Còn khiến bà ta sụp đổ và nhục nhã hơn cả chiếc USB kia.
Mẹ tôi.
Vương Tú Lan.
Nhìn người con rể tương lai cũ đang cúi đầu thật sâu trước mặt.
Nhìn người thanh niên ba tiếng trước còn ôm bà gọi một tiếng “dì”.
Ba tiếng trước vẫn mặc nhiên để mẹ mình hất trà vào bà.
Hốc mắt lập tức đỏ lên.
Nhưng không phải cảm động.
Mà là chua xót.
Là nhẹ nhõm.
Là đau đớn sau khi cuối cùng đã nhìn rõ tất cả.
Bà quay mặt đi.
Không nói câu “không sao”.
Cũng không đưa tay đỡ anh dậy.
Có những tổn thương.
Không phải một câu xin lỗi là có thể bù đắp.
Có những mối quan hệ.
Một khi đã vỡ.
Thì chính là đã vỡ.
Triệu Bác Văn giữ nguyên tư thế cúi đầu.
Suốt hơn mười giây.
Mãi đến khi như đã dùng hết chút sức lực cuối cùng.
Anh mới chậm chạp đứng thẳng lên.
Trên mặt không còn chút huyết sắc nào.
Ánh mắt tan rã.
Không dám nhìn bất kỳ ai.
Loạng choạng lùi lại một bước.
Rồi ngồi phịch xuống ghế.
Hai tay ôm mặt.
Bả vai khẽ run lên.
Không biết là vì xấu hổ.
Hay vì hối hận.
Bây giờ.
Chỉ còn lại Chu Ngọc Mai.
Áp lực của cả căn phòng.
Trong nháy mắt.
Đều đổ dồn lên một mình bà ta.
Bà ta cô độc đứng đó.
Nhìn con trai mình đầu hàng trước.
Nhìn những ánh mắt né tránh hoặc khinh miệt của đám họ hàng.
Nhìn ánh mắt vừa tức giận vừa hả giận của người nhà bên phía chúng tôi.
Cuối cùng.
Đối diện với ánh mắt bình tĩnh mà lạnh lẽo của tôi.
Ánh mắt đó.
Giống như dao mổ.
Chính xác rạch nát mọi lớp ngụy trang giả tạo của bà ta.
Đâm thẳng vào nỗi sợ hãi và sự hèn hạ sâu nhất trong lòng.
Bà ta biết.
Mình xong rồi.
Nếu hôm nay không cúi đầu.
Trình Nghiễn Ninh nhất định sẽ làm đúng như những gì đã nói.
Chaporia
Bình Luận (0)