20px

Tôi vội vàng phủ nhận: “Không phải không phải.”

Anh hiểu lầm tôi có bạn trai, chắc cũng là vì sự cố tin nhắn WeChat sáng nay.

“Sáng nay em nhắn nhầm tin nhắn cho bạn thân sang cho thầy.”

Để chứng minh cho mình, tôi vội vàng cho anh xem lịch sử trò chuyện với Tiểu Mỹ.

“Thầy xem, ảnh đại diện của thầy rất giống với ảnh đại diện của bạn em, nên em nhầm lẫn.”

Trong lúc giải thích, tôi thấy Hà Dĩ Xuyên hiếm khi đỏ mặt.

Tôi cúi đầu nhìn màn hình điện thoại.

Màn hình dừng lại ở đoạn chat giữa tôi và Tiểu Mỹ tối qua.

Tiểu Mỹ: Cậu em tối nay rất hợp với cậu, đẹp trai chết đi được.

Tôi: Cũng được.

Tiểu Mỹ: Đẹp trai thế rồi mà cậu còn muốn gì nữa?

Tôi: Nếu đẹp trai như Hà Dĩ Xuyên thì tớ nhào vào luôn rồi nhé?

Trời ơi, mấy lời hổ báo này lại bị chính chủ nhìn thấy.

Xin hãy giáng sét xuống giết tôi đi!

Đang lúc xấu hổ, Hà Dĩ Xuyên đột nhiên đứng dậy.

Tôi hơi căng thẳng: “Sao thế ạ?”

“Tôi đi đun nước cho em uống.”

Ồ, anh muốn xua tan sự ngại ngùng đây mà.

Chưa ra khỏi phòng làm việc, anh lại nói thêm một câu: “Dù sao em cũng tự coi mình là khách rồi, tôi cũng không tiện chậm trễ với em đúng không?”

……

Vâng, cảm ơn anh nhé.

Tôi đợi rất lâu, cũng không thấy Hà Dĩ Xuyên và nước nóng đâu.

Ông anh này tự đun mình luôn rồi à?

Sao mà lâu thế.

Tôi định ra bếp xem sao.

Không xem thì thôi, xem xong giật cả mình.

Hà Dĩ Xuyên đang dựa lưng vào ấm nước nóng đỏ rực, cau mày chăm chú đọc một tài liệu giấy.

“Hà Dĩ Xuyên!”

Tôi hét lên gọi anh, kéo anh ra khỏi ấm nước.

Tôi không được anh đồng ý đã vội vàng vén áo sau lưng anh lên.

Chỉ thấy trên lưng trắng nõn của anh, chi chít những vết sẹo, giờ lại thêm một mảng bỏng lớn.

Tôi nhẹ nhàng chạm vào những vết sẹo dữ tợn đó, tim thắt lại, khóe mắt cũng đỏ hoe.

Lúc bị thương, anh đã đau đớn đến nhường nào.

Hà Dĩ Xuyên nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng an ủi: “Không sao không sao, tôi không đau, đừng buồn.”

Mất cảm giác, mất đi sự bảo vệ của cơn đau, đó mới là điều đáng sợ hơn.

Tôi bảo anh ngồi xuống ghế sofa, mở hộp y tế, tiến hành làm sạch và khử trùng vết thương một cách triệt để.

Trong quá trình sát trùng, tôi rất cẩn thận, sợ làm anh đau.

Tiếp đó, tôi bôi thuốc mỡ bỏng lên vết thương cho anh.

Mùi thuốc mỡ hơi nồng, tôi mới nhận ra mình đã vô thức xoa lưng anh.

Còn anh, vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

“Sao thế?”

Giọng anh lạnh lùng.

“Hà Dĩ Xuyên, thầy có thể kể cho em nghe chuyện năm xưa giữa thầy và bố em được không?”

Tôi vẫn không nhịn được, hỏi ra câu hỏi mà mình luôn muốn hỏi.

Ánh hoàng hôn chiều tà bao phủ khắp nơi, thân hình hơi gầy của anh được phủ một lớp ánh sáng mỏng manh. Anh hít một hơi thật sâu, thở dài, rồi chậm rãi mở lời.

“Năm đó, có một nhiệm vụ cứu hộ khẩn cấp quốc tế, giáo sư Quý đã dẫn cả đội của chúng tôi đi. Kết quả, số người trở về chỉ đếm trên đầu ngón tay.”

“Bạn bè của tôi, có người chết vì súng, bom mìn hoặc dẫm phải mìn, có người chết vì tai nạn giao thông, còn rất nhiều người bị bắt cóc giam giữ, có người bị giam vài ngày, có người bị giam hơn ba trăm ngày.”

“Lưng tôi bị thương trong vụ nổ, may nhờ giáo sư Quý phản ứng nhanh, nếu không…”

Nói đến đây, giọng anh nghẹn lại.

Anh quay lưng về phía tôi, hai tay đặt trên thành sofa trắng nõn thon dài, xương cổ tay lộ rõ.

Tim tôi đau nhói, rất đau.

Anh như có một sức hút kỳ lạ, khiến tôi không kìm được mà dựa vào.

Tôi muốn an ủi anh, nhưng không biết phải làm sao, chỉ có thể nhẹ nhàng ôm lấy anh.

“Sau khi trở về, tôi bị rối loạn căng thẳng hậu sang chấn nghiêm trọng, mất ngủ triền miên, cứ nhắm mắt lại là hình ảnh những đứa trẻ bị giáo xuyên qua người và món thịt kho tàu có cả khớp xương người trong nhà sĩ quan cứ hiện lên.”

Sự thật quá tàn khốc, tôi không nghe nổi nữa: “Hà Dĩ Xuyên, đừng nói nữa.”

Anh quay lại nhìn tôi, lúc này, cả hai chúng tôi đều đỏ hoe mắt.

Đôi mắt anh sâu thẳm và tĩnh lặng.

“Lúc đó, tôi thường ở nhà một mình, bật radio, bất kể nó đang phát nội dung gì, cứ nghe mãi, rồi lại nghĩ đến thầy, lúc đó tôi chỉ muốn chết quách đi cho rồi.”

Tim tôi đau đến tột cùng, nước mắt tuôn rơi.

Hà Dĩ Xuyên nhẹ nhàng chạm vào mắt tôi, dịu dàng nói: “Nhưng trong một lần đi khám bệnh, cô đã cho tôi nhìn thấy em. Lúc đó, nụ cười của em như vừa được gột rửa, đôi mắt em rất giống thầy, trong sáng, sạch sẽ và tràn đầy sức sống.”

“Sau đó, tôi nhìn thấy những bệnh nhân của mình đang cận kề cái chết, họ cũng giống như Tiểu Bồ Đào, có khát vọng sống mãnh liệt, điều này đã chạm đến trái tim tôi, cũng cổ vũ tôi.”

“Mọi chuyện rồi cũng qua.”

Giọng tôi khàn đặc: “Trở thành bác sĩ không biên giới, anh có hối hận không?”

“Noãn Noãn, anh chưa bao giờ hối hận.”

“Bác sĩ không biên giới, không chỉ là một giọt nước giữa đại dương, mà còn là một chiếc thuyền cứu hộ, nó có thể không ngăn được con tàu chìm, nhưng có thể cứu sống sinh mạng, quan trọng hơn, nó mang đến hy vọng.”

Tôi nghĩ, đó cũng là câu trả lời của bố tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...