20px

20

Đêm đó, tôi không về.

Tôi nhất quyết ở lại chăm sóc anh, tôi lo anh bị bỏng sẽ bị viêm nhiễm, sẽ sốt vào ban đêm.

Tôi hơi khó ngủ ở chỗ lạ, cứ trằn trọc mãi.

Lúc thì nghĩ đến những lời của Hà Dĩ Xuyên, lòng đau như cắt.

Lúc lại nhớ đến ánh mắt chăm chú của anh khi chạm vào mắt tôi, tim đập thình thịch.

Căn hộ của Hà Dĩ Xuyên nằm ở trung tâm Giang Châu, đối diện là hồ Hổ Phách.

Tôi bèn đứng dậy, muốn ra cửa sổ sát đất ở phòng khách ngắm cảnh đêm.

Đêm khuya, Hà Dĩ Xuyên ngồi bên cửa sổ, ôm lấy chính mình.

Ánh trăng lạnh lẽo trải dài khắp mặt đất, anh chìm trong sự lạnh lẽo, bị cô độc nuốt chửng.

Anh nghe thấy tiếng động, quay lại nhìn tôi, đôi môi đẹp mỉm cười.

Tôi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh anh.

Anh đứng dậy, lấy một chiếc đệm sưởi nhỏ từ trên ghế sofa cho tôi ngồi.

“Nền nhà lạnh, con gái dễ bị cảm lạnh.”

Có lẽ là do ánh trăng đêm nay quá đẹp, đầu óc tôi nóng lên, liền khoác tay anh.

Tôi chỉ muốn được gần anh hơn, gần hơn nữa.

Anh nhìn vào mắt tôi, giọng nói trong trẻo: “Nhìn em, anh luôn nhớ đến thầy. Mỗi lần mơ thấy ông, anh lại giật mình tỉnh giấc, người ướt đẫm mồ hôi.”

“Trong một khoảng thời gian dài, anh không thể ngủ được, chỉ có thể mò mẫm đến đây, nhìn ra ngoài cửa sổ vào lúc rạng sáng, ánh đèn mờ ảo, con đường vắng vẻ, bóng tối như một bàn tay ma quỷ, lặng lẽ bóp nghẹt cổ họng anh.

Tôi tựa vào cổ anh, giọng nói khàn khàn:

“Vậy thì sau này, hãy để em ở bên cạnh anh, được không?”

Anh không đồng ý, cũng không từ chối.

Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa kính, những hạt bụi nhỏ li ti nhảy múa cùng ánh sáng, tôi mới rời khỏi anh.

21

Từ đó về sau, tôi trở thành khách quen của khu Thẩm Viên.

Hà Dĩ Xuyên vẫn chưa chấp nhận tôi.

Anh nói anh không thể chấp nhận việc yêu đương với học trò của mình.

Tôi không quá thất vọng, chỉ càng cố gắng hơn trong học tập, thậm chí có thể nói là liều mạng hơn.

Hà Dĩ Xuyên như ánh sáng của tôi, từng bước dẫn dắt tôi.

Tôi biết, tôi chỉ có học tập chăm chỉ, tốt nghiệp sớm, mới có thể kết thúc thân phận thầy trò với anh, đường đường chính chính nói yêu anh.

Lại đến mùa tựu trường.

Các đàn em sắp đến rồi.

Lão Hà bận rộn với dự án tốt nghiệp, bảo tôi đi chọn đàn em khóa sau.

Haiz, không còn cách nào khác, năng lực mạnh thì trách nhiệm trên vai tự nhiên cũng nặng hơn.

Tôi hỏi lão Hà muốn kiểu học trò như thế nào.

Anh ngẩng đầu lên khỏi máy tính, nói với tôi: “Chọn đại đi.”

Hả? Thoải mái vậy sao?

Anh lại nói tiếp: “Dù sao thì tệ nhất cũng chỉ như em thôi.”

Ừm, một ngày không “chặt chém” tôi thì anh ăn không ngon.

Vì phải học tập, tôi liên tục từ chối lời mời của Tiểu Mỹ.

Tiểu Mỹ không cho tôi quá cầu tiến, cô ấy luôn lo tôi vất vả quá, sợ tôi đột tử.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...