1
Tôi vội nói : “Nhà mình ba sào ruộng, cho người ta khoán hết, một năm người ta đưa sáu trăm cân thóc, mẹ giờ chân tay còn nhanh nhẹn, trồng rau nuôi gà, một mình ăn ở, thoải mái rồi . Đợi hai đứa mình ổn định chỗ đứng , rồi đón mẹ lên thành phố sau .”
Trương Thiên Tứ lạnh lùng nói : “Cô chỉ muốn lên thành phố hưởng thụ thôi, đến lòng hiếu thảo cơ bản cũng không có ! Chuyện này không thể được ! Cô cứ thành thật ở nhà chăm sóc mẹ tôi đi , đợi cơ quan phân nhà rồi , tôi tự khắc đón hai người lên.”
Ngô Tú Trân cũng nói : “Thân đàn bà như mày, lòng dạ sao mà hoang dữ vậy ? Tao thấy mày chính là không muốn chăm tao! Đừng có mà trên thành phố có nhân tình rồi chứ?”
Mặt Trương Thiên Tứ sa sầm lại , nói : “Cô mà không muốn sống nữa thì hai ta ly hôn! Đường đường là giảng viên đại học như tôi , lại không tìm được đối tượng sao ?”
Tôi cũng nổi khùng, đập bàn một cái: “Ly thì ly!”
Tôi chui vào phòng thu dọn đồ đạc, bên ngoài Ngô Tú Trân gân cổ lên c.h.ử.i: “Con trai tôi bỏ mày rồi vẫn tìm được gái tơ như thường! Cái đồ gà mái không đẻ nổi quả trứng, lão già ế vợ còn chả thèm lấy!”
Tôi im thin thít, thu xếp quần áo và giấy tờ.
Lấy Trương Thiên Tứ sáu năm trời, quần áo vẫn là đồ tôi mặc hồi còn con gái.
Anh ta đi học, nhà nước bao tiền học phí sinh hoạt, vậy mà cứ dăm bữa nửa tháng lại viết thư về đòi tiền để cải thiện đời sống.
Tôi chắt chiu từng đồng, nhịn ăn nhịn mặc, mỗi tháng dành dụm từng đồng gửi cho anh ta .
Sau này anh ta đi làm , nghe nói một tháng lương tới 80 đồng, tôi còn đầy ảo tưởng nghĩ anh ta sẽ gửi cho tôi vài bộ quần áo thành phố, hay gửi về ít đồng nào.
Không có !
Một xu cũng không !
Hỏi thì anh ta bảo: “Sống ở thành phố đâu có đơn giản”, “Ở nhà cái gì cũng có sẵn, cô cần tiền làm gì?”
Hai năm nay tôi cũng tỉnh ngộ ra rồi , cái đồ vương bát đản này đúng là loại chỉ được cái mã bề ngoài!
Vừa hay nhà nước có chính sách, nông dân cũng được lên thành phố làm công rồi .
Tôi không dựa được vào đàn ông, thì dựa vào chính mình cũng được .
Vậy mà tôi không ngờ anh ta lại không cho tôi lên thành phố!
Đồ ch.ó đẻ, hắn ta tưởng hắn là cái thá gì!
2
Tôi vừa c.h.ử.i thầm trong lòng, vừa thu dọn đồ đạc xong xuôi. Lúc này Ngô Tú Trân chắc tưởng tôi đã xuống nước, đứng bên ngoài quát: “Đồ lười chảy thây, mặt trời lên tới ngọn liễu rồi kìa, còn không cút ra nấu cơm!?”
Tôi ôm bọc đồ bước ra ngoài, hai mẹ con nhà đó trợn mắt há hốc mồm.
Trương Thiên Tứ nói : “Cô mà đi là hai ta ly hôn thật đấy!”
Tôi phì một cái vào mặt hắn : “Bà đây thủ tiết sống sáu năm trời, cũng đủ lắm rồi !”
Trương Thiên Tứ tức giận đến trắng bệch cả mặt. Ngô Tú Trân chống nạnh, chắn ngay trước cổng lớn:
“Mày muốn đi cũng được ! Nhẫn vàng với ba trăm đồng tiền sính lễ của nhà tao trả lại đây! Mày không trả, mày đừng hòng ra khỏi cái cửa này !”
Tôi
thật sự tức đến phát
cười
. Sính lễ hồi đó, ít nhất cũng
phải
bốn trăm đồng cộng thêm một cái lắc vàng.
Vậy mà Ngô Tú Trân đến nhà
tôi
,
nói
cứ như hoa nở chim kêu:
“Nhà tôi là thư hương môn đệ , trước kia trong nhà cũng từng có người đỗ cử nhân đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nam-1978-toi-va-truong-thien-tu-duoc-mai-moi-roi-ket-hon/chuong-1.html.]
“Con trai tôi bị lỡ dở mấy năm, giờ lại vớ lại sách vở rồi , năm sau nó đi thi đại học, đầu óc lanh lợi, nhất định sẽ đỗ, tiền đồ vô lượng!”
“Con gái nhà bác mà gả được vào nhà tôi , đúng là cái phúc nhất trong cái thôn này !”
Bố tôi thấy Trương Thiên Tứ là học sinh cấp ba duy nhất trong làng, liền đồng ý, còn cho tôi hai trăm đồng tiền lận đáy rương.
Vừa gả sang ngày thứ hai, Ngô Tú Trân đã nói muốn thuê trâu cày ruộng, lấy đi năm chục.
Ngày thứ ba, mua hạt giống, mười đồng.
Ngày thứ tư, cắt thịt về tẩm bổ cho Trương Thiên Tứ, hai chục đồng.
.......
Cứ thế nhỏ giọt vắt kiệt hết cả đi . Cái nhẫn vàng bà ta cũng muốn đòi lại , “Bọn trẻ các con lơ ngơ lắm, đ.á.n.h rơi thì sao ? Mẹ giữ giúp cho!”
Tôi chừa lại một tâm nhãn, đeo sát nhẫn vào người .
Ngô Tú Trân giở sắc mặt với tôi suốt nửa năm trời, tôi cũng không đưa.
Giờ bà ta đòi tôi , tôi lại càng không thể đưa cho bà ta được !
Tôi c.h.ử.i: “Nhà ai lấy chồng sáu năm rồi còn đòi lại sính lễ! Nhà mày không cưới nổi vợ thì đừng có cưới!”
Tôi nhấc chân định đi , Ngô Tú Trân cầm một cái que cời lửa, chặn cửa: “Con đĩ thối! Mày không đưa! Bà đây đ.á.n.h gãy chân mày!”
Trương Thiên Tứ cau mày, đứng một bên nói : “Thôi đi thôi đi ! Cô mau đi nấu cơm đi ! Còn sợ chưa đủ loạn nữa à !”
3
Tôi lườm hắn một cái, ôm bọc đồ đi thẳng ra cổng.
Ngô Tú Trân giơ que cời lửa lên, cái mụ già này ngày thường chỉ có mồm mép sai khiến tôi , còn cái trò vung chân múa tay ấy của mụ, với tôi thì nhằm nhò gì!
Tôi phắt tay giật lấy que cời lửa, giơ cao lên.
Mặt Ngô Tú Trân vàng như nghệ, “Mày làm phản rồi ! Mày dám đ.á.n.h cả mẹ chồng mày à !”
Con trai mụ không dám xông vào , chỉ đứng một bên hét toáng lên: “Cô bỏ que gỗ xuống! Cô bỏ que gỗ xuống!”
Tôi cười lạnh một tiếng, que gỗ vụt xuống, cái tủ đứng bên cạnh cửa bị thủng một lỗ to tướng.
Của nợ này là đồ hồi môn của Ngô Tú Trân, mỗi ngày mụ bắt tôi lau tới ba lần !
Ngô Tú Trân rú lên t.h.ả.m thiết, cứ như đ.á.n.h vào người mụ, gào khóc : “Tạo nghiệt quá! Tôi sống không nổi nữa!” Mụ lăn ra đất, tự tát vào mặt mình .
Trương Thiên Tứ xông lại , định túm lấy tôi , tôi thúc cho một gậy vào hạ bộ hắn ! Hắn kêu t.h.ả.m một tiếng, ôm chân lăn lộn cùng mẹ hắn .
Tôi đã làm thì làm cho tới bến, rầm rầm rầm, loảng xoảng loảng xoảng, bàn ghế tủ giường trong nhà, phá sạch một lượt!
Hai mẹ con hắn thấy tôi hung dữ thế kia , sợ đến nỗi im thin thít chẳng dám ho he gì.
Đợi tôi đập phá xong, cả căn nhà tan hoang như bãi chiến trường.
Bao nhiêu uất ức dồn nén bao năm trời của tôi đã được trút ra thật sảng khoái!
Tôi ném que cời lửa xuống, chỉ thẳng vào mặt Trương Thiên Tứ:
“Ly hôn! Mày mà không ly hôn với bà, mày chính là đồ ch.ó đẻ!”
Chaporia
Bình Luận (0)