Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

4

Tôi ôm bọc đồ, đứng ở đầu làng đợi xe.

Bố mẹ tôi mất rồi , nhà ngoại là anh trai chị dâu làm chủ, tôi ở cũng chẳng được lâu.

Giờ cho phép nông dân lên thành phố làm công, tôi muốn lên huyện thử vận may.

Tôi đợi mãi, đợi đến khi trời gần tối, cũng chẳng thấy bóng dáng cái xe nào.

Lưu Tiện Nữ, cái đứa t.ử thù của tôi trong làng, chạy lại , cười trên nỗi đau của người khác: “Thằng Triệu què lái xe về Tứ Xuyên ăn Tết rồi , mùng tám mới ra , mày đợi uổng công thôi!”

“Mẹ chồng mày đi khắp làng rêu rao mày là đồ nát trọi bẩn thỉu, tao xem mày ăn Tết kiểu gì!”

Tôi sững người , rồi liền ôm bọc đồ quay về nhà họ Trương.

Lưu Tiện Nữ ở sau lưng tôi bĩu môi: “Thì ra cũng về làm con sen thôi, mày có lợi hại hơn nữa thì có ích gì?”

Tôi nói thầm trong bụng: “Đời này bà mà còn đi làm con sen cho người ta nữa, thì bà cũng là đồ ch.ó đẻ!”

5

Về đến nhà họ Trương, hai mẹ con hắn đang ngồi trong nhà ăn cơm, trước mặt một bát gà luộc, một bát cải thảo, đồ đạc hỏng hóc trong nhà đều dồn ra sân, trong nhà coi như còn gọn gàng.

Thấy tôi , Ngô Tú Trân giở giọng âm dương quái khí: “Ơ kìa, tao cứ tưởng mày lên thành phố làm người trên người rồi kia ? Mày cút đi ! Cút ra ngoài cho tao!”

Trương Thiên Tứ chán ghét liếc tôi một cái, nói : “Cô quỳ xuống nhận lỗi với mẹ tôi , với cả cái nhẫn vàng kia trả lại cho mẹ tôi coi như bồi thường, thì tôi sẽ không ly hôn với cô nữa.”

Tôi cười lạnh một tiếng, sải bước tiến lên, chộp lấy cái đùi gà trong bát, gặm ngấu nghiến!

Ngô Tú Trân kinh hãi biến sắc, nhảy dựng lên c.h.ử.i: “Mày bỏ xuống! Mày bỏ xuống! Mày cũng xứng ăn đùi gà à ?! Đấy là của con trai tao!”

Tôi vừa nuốt thịt gà, vừa chụp lấy bát cơm của Trương Thiên Tứ, nện thẳng xuống đất.

Trương Thiên Tứ giật b.ắ.n mình , nhảy dựng lên.

Tôi thuận thế ngồi xuống, lại c.ắ.n thêm một miếng đùi gà nữa, ngon tuyệt!

Ngô Tú Trân vớ lấy đôi đũa định đ.á.n.h tôi , tôi một tay giật phắt lấy, ném ra xa, vừa ăn vừa trừng mắt nhìn Ngô Tú Trân:

“Mày mà còn động tay động chân nữa, là bà đ.á.n.h thật đấy!”

Ngô Tú Trân lùi lại mấy bước, giữ một khoảng cách an toàn , rồi đập đùi ngồi bệt xuống đất gào khóc : “Nhà có cướp rồi ! Con dâu làm cướp rồi !”

Trương Thiên Tứ vội vàng đỡ mẹ hắn dậy: “Rốt cuộc cô muốn làm gì?”

6

Tôi chẳng có thì giờ đâu mà để ý đến hắn , người là sắt cơm là thép, bỏ một bữa đói cồn cào.

Trước đây chỉ khi Trương Thiên Tứ về mới có gà ăn, đùi gà cánh gà đều thuộc về hắn , ức gà là của Ngô Tú Trân, còn tôi chỉ gặm cổ, đầu, chân gà.

Giờ thì tôi không thể dại được nữa rồi .

Tôi cúi đầu gặm hết đùi gà, cánh gà, rồi lại chấm nước thịt ăn sạch miếng ức gà.

Hai mẹ con hắn chỉ biết trợn mắt đứng nhìn , cũng không dám lại gần.

Tôi ăn no căng bụng, chui vào buồng chính, căn phòng này cũng đã được thu dọn đâu vào đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nam-1978-toi-va-truong-thien-tu-duoc-mai-moi-roi-ket-hon/chuong-2.html.]

Tôi lăn ra giường ngủ.

Còn đống bát đũa bừa bãi trên bàn, tôi mặc kệ không thèm dọn!

Lúc này , Trương Thiên Tứ đi vào .

7

Vẻ mặt hắn ngoài sự chán ghét, còn mang theo một tia kỳ quái:

“Cô ra ngoài đi .” Hắn nói , “Hôm nay tôi không có tâm trạng, cái loại đàn bà đanh đá bất hiếu như cô, tôi nhìn một cái đã thấy buồn nôn!”

Tôi sững người , rồi hiểu ra ý của hắn .

Nhà họ Trương có ba gian phòng, hai gian hướng nam, gian to là của Trương Thiên Tứ, gian nhỏ là của Ngô Tú Trân.

Gian hướng bắc vừa ẩm vừa ướt.

Đêm tân hôn đầu tiên, hai đứa xong việc xong, hắn liền nói mình muốn ôn thi, đuổi tôi ra gian phòng phía bắc ngủ.

Hắn thi đỗ đại học rồi , một năm hai đứa được gần gũi một hai lần , cũng y như vậy , xong việc là đuổi tôi ra phòng bắc, lý do vẫn là: “ Tôi cần đọc sách.”

Cứ thế, tôi ngủ ở phòng bắc suốt bốn năm trời.

Sau này hắn đi làm , tôi phơi chăn mới tinh tươm, cứ tưởng phen này vợ chồng được ở cùng nhau rồi .

Hắn giữ lại cái chăn, rồi lại đẩy tôi ra cửa:

“Người cô vừa hôi vừa bẩn, cô ở trong phòng tôi ngủ không được .”

Tôi không muốn sạch sẽ thơm tho sao ? Ngô Tú Trân mỗi ngày thay một bộ quần áo, đều do một tay tôi giặt, ba bữa cơm đều do tôi nấu, ruộng ngoài đồng, gà trong vườn, thứ gì không cần tôi lo toan?

Lúc đó tôi còn nghĩ hắn ở trên thành phố chưa vững chân, đợi tôi theo hắn lên thành phố, tôi cũng sẽ là người thành phố thơm tho.

Nào ngờ hắn chỉ một câu đã làm tôi tỉnh ngộ!

Giờ hắn còn tưởng tôi muốn làm chuyện đó với hắn .

Tôi cười lạnh một tiếng: “Sao ban nãy tôi không chọc cho ông thành thái giám luôn nhỉ? Ông còn nghĩ nọ nghĩ kia cơ đấy?”

Tôi tiện tay chụp cái ấm trà to ở cạnh giường, ném thẳng vào mặt hắn !

Hắn hoảng hồn né ra , ấm nước rơi xuống đất, b.ắ.n tung tóe một sàn bã trà .

“Cút! Từ nay trở đi , căn phòng này thuộc về tôi !”

8

Trương Thiên Tứ mặt mày vừa khó xử vừa khó coi, hắn hạ giọng: “Tiền Phượng Lan, cô đừng có được voi đòi tiên!”

“ Tôi được voi đòi tiên ư? Bà đây gả vào nhà ông, chính là người nhà ông! Cơm nhà ông tôi phải ăn, nhà của ông tôi phải ở! Ông ngứa mắt! Thì hai ta lên ủy ban xã xin giấy giới thiệu, ly hôn!”

Ngô Tú Trân chen vào , mụ ta cũng tưởng tôi muốn chuyện ấy , mặt đầy vẻ khinh miệt: “Tao bảo sao mày lên cơn điên, hóa ra là động cỡn!”

Mụ lại đẩy con trai mụ: “Con trai! Đi! Ngủ với con ch.ó cái này một lần đi , mọi người sống cho yên ổn !”

Tôi lửa giận bốc lên ngùn ngụt, chộp lấy nắm bã trà trên đất, nhét đầy vào mồm mụ già này .

Ngô Tú Trân đầy mồm nhổ phì phì, Trương Thiên Tứ vội vàng xông lại định đ.á.n.h tôi .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...