Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tởm lợm thật sự. Ở ngoài ăn vụng chùi mép xong, về nhà vẫn có thể trưng ra bộ mặt thản nhiên như không có chuyện gì để tán tỉnh tôi , đúng là cao tay!
Tôi dứt khoát túm c.h.ặ.t lấy chiếc cà vạt của anh ta , kéo mạnh về phía mình : "Hừ, tự dưng em lại thấy cái mùi này nam tính đấy chứ!"
"Vợ ơi, đừng... đừng đùa nữa..."
Quả nhiên, ghé sát vào ngửi kỹ là nhận ra ngay mùi Chanel Chance Eau Tendre, dòng nước hoa kinh điển nhưng cũng thuộc hàng quốc dân, đi đâu cũng gặp của nhà Chanel.
Với những cô nàng công sở thích điệu đà nhưng điều kiện chưa tới mức mua phân khúc cao cấp hơn, thì chai này luôn là lựa chọn hàng đầu.
Cái mùi hương ngọt lịm nồng nàn đó bao vây quanh người anh ta , hòa lẫn với mùi khói t.h.u.ố.c còn vương lại . Sự trộn lẫn tạp nham này giống hệt như mối quan hệ mập mờ, bẩn thỉu giữa anh ta và người phụ nữ khác, tạo nên một thứ mùi khiến tôi buồn nôn kinh khủng.
Gần như ngay lập tức tôi nhận ra , cái mùi khói t.h.u.ố.c nồng sặc sụa này chẳng qua chỉ là cái cớ để che đậy mùi nước hoa của người phụ nữ kia mà thôi.
"Cái vị đối tác này của anh là nữ à ?" Tôi nhìn xoáy vào mắt anh ta , ánh mắt sắc như d.a.o găm, không cho phép anh ta trốn tránh.
"Sao em biết ? Em theo dõi anh đấy à ?"
"Nực cười , cái mùi nước hoa nồng nặc kia làm em nhức hết cả đầu đây này ."
Yết hầu của anh ta khẽ lên xuống một nhịp, sau đó vội né tránh ánh mắt của tôi , cười xòa chống chế: "Ui dào, một bà sếp nữ nghiện t.h.u.ố.c lá thôi mà em. Trên thương trường mà, người kiểu gì chẳng có ..."
Tôi vẫn trừng mắt nhìn anh ta , gương mặt không chút cảm xúc, hệt như đang thẩm vấn một người xa lạ: "Từ Văn Hiên, anh nên hiểu một điều, nếu chỉ đứng ở khoảng cách giao tiếp bình thường thì không bao giờ bị ám mùi nước hoa nồng đến mức này đâu . Anh bàn công việc kiểu gì mà phải dính lấy nhau như sam thế? Dính đến mức người anh sặc sụa mùi của cô ta luôn?"
Anh ta cuống cuồng giải thích: "Thật sự không phải như em nghĩ đâu ! Hôm nay bàn dự án, mọi người hăng hái quá nên vô tình đứng sát nhau chút thôi. Em biết tính anh mà, xưa nay vốn xuề xòa không để ý tiểu tiết, làm sao để tâm mấy chuyện vặt vãnh này được ..."
Tôi giữ im lặng hồi lâu, không thèm đáp lời.
Anh ta nhận ra tôi đang thực sự nổi đóa, bèn cúi xuống kéo tôi vào lòng, dịu giọng dỗ dành: "Vợ ơi, anh biết anh làm thế này khiến em hiểu lầm. Nhưng bọn anh thực sự chỉ là quan hệ hợp tác làm ăn bình thường thôi mà. Mấy buổi tiệc tùng đó đều là vì yêu cầu công việc cả. Anh vất vả lăn lộn bên ngoài cũng là để kiếm tiền nuôi gia đình, cho em có một cuộc sống sung túc hơn thôi!"
"Anh hứa từ nay về
sau
sẽ chú ý giữ
khoảng
cách với cô
ta
, tuyệt đối
không
làm
em
phải
bận lòng nữa.
Vợ ơi, em tha thứ cho
anh
lần
này
nhé..."
Tôi cố đè nén cảm giác buồn nôn đang chực trào lên trong cổ họng, nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Thôi được rồi , chắc do dạo này em sắp đến tháng nên tâm trạng hơi nhạy cảm, cảm xúc thất thường, qua vài ngày là hết thôi."
Khi nói ra những lời này , tôi cảm nhận rõ cơ mặt mình đang căng ra , nụ cười cứng đơ.
Anh ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm một cái. Nét căng thẳng trên mặt lập tức giãn ra , thay vào đó là nụ cười như trút được gánh nặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/yeu-cau-dac-biet-khi-tuyen-thu-ky-cua-chong/3.html.]
"Anh đã bảo mà! Vợ ơi, em đừng suy nghĩ lung tung nữa, anh làm sao có thể làm chuyện gì có lỗi với em được chứ. Phụ nữ đến kỳ sinh lý đúng là dễ bực bội trong người thật, em cứ nghỉ ngơi nhiều vào là khỏe ngay."
Anh ta vừa nói vừa vươn tay định ôm vai tôi vỗ về. Theo bản năng, tôi khẽ nghiêng người né tránh. Bàn tay anh ta cứ thế khựng lại giữa không trung, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, vô cùng lúng túng.
Anh ta đứng hình mất mấy giây rồi mới tỏ ra như không có chuyện gì mà rụt tay lại .
"Thôi ngủ sớm đi em, mai em còn phải đi làm nữa."
"Thôi, ngủ ngon nhé vợ yêu."
4
Ngày hôm sau , tôi bảo dì Lưu nấu canh, chuẩn bị đóng hộp mang đến công ty.
Đã diễn kịch thì phải diễn cho trọn bấy nhiêu.
Dì Lưu vừa đóng gói vừa cười hớn hở bảo tôi : "Phu nhân, cô đối với Tổng giám đốc Từ tốt thật đấy, còn tự mình mang đến tận văn phòng, Tổng giám đốc Từ chắc chắn sẽ vui lắm."
Tôi nở một nụ cười tự giễu: "Chắc là vậy ạ."
Tôi không thực sự muốn đưa canh, anh ta cũng chẳng thực sự thích thú gì. Một khi đã đeo lên lớp mặt nạ này , ai nhìn vào cũng thấy ghê tởm, suy cho cùng chẳng có ai vui vẻ nổi.
Sau khi tài xế Tiểu Trần đưa tôi đến công ty, tôi đặc biệt dặn cậu ấy cứ đợi ở dưới lầu một lúc, rồi mới bước vào trong.
Tôi rất hiếm khi đến công ty, đặc biệt là sau khi công ty thay một đợt nhân sự mới, số người nhận ra tôi chỉ còn đếm trên đầu ngón tay của mấy vị cấp cao.
Vì vậy vừa đến cửa, tôi đã bị lễ tân giữ lại .
"Xin chào quý cô, cho hỏi cô cần giúp gì không ạ?"
Tôi nhìn vào bên trong, định bụng xem có người quen nào để nhờ dẫn lên không . Nhưng khéo làm sao , người quen thì chẳng thấy, lại chạm mặt ngay người phụ nữ trong ảnh.
Cô ta tay cầm ly cà phê cùng ít hộp cơm, lúc này vừa đi về phía thang máy vừa dặm lại son môi.
Son môi của cô ta đã bị trôi, lại còn đi ra từ nhà ăn, chứng tỏ cô ta đã dùng bữa xong rồi . Vậy thì phần cơm trên tay kia là mua hộ cho người khác.
Chaporia
Bình Luận (0)