Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mua cho ai đây ta ? Ôi, thật là khó đoán quá đi mà!
Tôi canh lúc cô ta đi ngang qua, cố tình nói lớn giọng: " Tôi đến tìm Từ Văn Hiên."
Nghe thấy ba chữ này , cô ta quả nhiên khựng lại , bước chân đang nhẹ nhàng khoan khoái bỗng chốc dừng hẳn.
Cô ta vừa bước tới, đảo mắt đ.á.n.h giá tôi từ đầu đến chân, vừa nghi hoặc lên tiếng hỏi: "Chị tìm Tổng giám đốc Từ? Chị là ai thế?"
Tôi cười hì hì, không nói thật: " Tôi đến đưa canh cho anh ấy ."
Tôi giơ hộp canh trên tay lên để chứng minh lời mình nói là thật.
Cô ta như trút được gánh nặng, nở một nụ cười rạng rỡ. Bờ môi đỏ mọng mấp máy, nhưng trong mắt tôi , điệu bộ đó giống như một sự khiêu khích hết sức gai mắt.
"Hóa ra là dì giúp việc nhà Tổng giám đốc Từ à . Nhìn dì còn trẻ ghê, làm cháu suýt thì hiểu lầm."
"Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì cơ?"
Là sợ chính thất đến bắt quả tang tại trận chứ gì?
Cô ta bị tôi chặn họng một câu thì nghẹn lời, không tiếp tục chủ đề đó nữa mà lảng sang chuyện khác.
"Thế dì đưa cho cháu đi , cháu đang tiện đường cầm lên cho Tổng giám đốc Từ luôn, đỡ mất công dì phải chạy một chuyến!"
"Được chứ, vậy làm phiền cô nhé. Tôi cũng đang có việc gấp, phải về trước đây."
"Không phiền, không phiền đâu ạ."
Cô ta đỡ lấy hộp canh, trong mắt tràn ngập sự vui sướng của một cô gái nhỏ, niềm hạnh phúc không giấu nổi hiện rõ nơi khóe môi.
Nhìn cô ta đi khuất, tôi lập tức gọi điện cho một nữ quản lý trước đây từng được giới thiệu vào công ty.
"Jenny, lâu rồi không gặp."
"Chị dâu, lâu rồi không gặp ạ!"
"Chị có nấu ít canh muốn tẩm bổ cho Từ Văn Hiên, giờ đang ở dưới sảnh công ty em này , em xuống dẫn chị lên nhé... Đúng rồi , nhớ đừng nói cho ai biết , chị muốn cho Từ Văn Hiên một bất ngờ."
"Dạ được , không thành vấn đề đâu chị dâu, em xuống đón chị ngay đây!"
5
Những âm thanh sột soạt, rấm rứt từ trong văn phòng mơ hồ vọng ra . Nghe không rõ lắm, nhưng qua vài câu chữ đứt quãng, tôi vẫn có thể đoán được đại khái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/yeu-cau-dac-biet-khi-tuyen-thu-ky-cua-chong/4.html.]
"Món canh này em lấy ở đâu ra thế?" Giọng người đàn ông mang theo chút nghi vấn.
"Sao thế anh ? Không ngon ạ?" Người phụ nữ căng thẳng hỏi vặn lại .
"Không có gì, chỉ là thấy mùi vị quen thuộc lắm, giống hệt canh dì giúp việc nhà anh nấu."
Không biết hai bên lại nói thêm chuyện gì, người phụ nữ kia bỗng bật cười nũng nịu, cái điệu bộ lả lơi uốn éo đó thật chẳng còn từ nào hợp hơn để mô tả.
"Cái miệng
này
của Tổng giám đốc Từ đúng là linh thật đấy.
Hôm nay ở
dưới
lầu em gặp dì giúp việc nhà
anh
, dì
ấy
mang canh đến cho
anh
, em liền tiện tay xách lên luôn."
"Miệng anh chưa là gì đâu , còn có chỗ khác linh hơn cơ, em có muốn thử không ?"
"Cái gì cơ chứ, ghét anh ghê!"
Tôi cảm thấy cơ thể mình bắt đầu run lên bần bật ngoài tầm kiểm soát, bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa cũng run rẩy theo.
Phẫn nộ, nhục nhã, tuyệt vọng cùng lúc ùa về, cuồn cuộn dâng lên từng đợt trong lòng.
Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa, cơn thịnh nộ lập tức bùng nổ.
Tôi tung một cước đá phăng cánh cửa đang khép c.h.ặ.t, "rầm" một tiếng, cửa bị tông mạnh văng ra .
Cùng lúc đó, tôi nhanh ch.óng giơ điện thoại lên bật chế độ quay video. Toàn bộ hành vi gian dâm bẩn thỉu của đôi cẩu nam nữ này lập tức bị thu trọn vào ống kính.
Hai kẻ trong phòng vốn đang quấn lấy nhau nồng nhiệt, biến cố đột ngột này khiến mặt mũi họ cắt không còn giọt m.á.u. Đặc biệt là khi thấy tôi cầm điện thoại quay phim, cả hai hoảng loạn chạy nháo nhào tìm chỗ trốn.
Từ Văn Hiên mặt mày kinh hãi và không thể tin nổi, há hốc mồm nhưng nửa ngày trời không thốt nên lời, hoàn toàn là bộ dạng ngơ ngác không hiểu vì sao tôi lại xuất hiện ở đây.
Còn ả đàn bà kia thì sợ đến mất mật. Ả nhanh ch.óng tụt xuống khỏi bàn làm việc, vội vàng che đi bắp vai đang trần trụi một nửa, cả người cứ thế nép c.h.ặ.t sau lưng Từ Văn Hiên, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi xen lẫn hoảng loạn.
Trốn? Hai người bọn họ trốn đi đâu được hả?
"Khá khen cho hai người nhỉ!" Tôi nghiến răng nghiến lợi nói , giọng khàn đặc đi vì tức giận.
Ả đàn bà kia nước mắt ngắn nước mắt dài, nhìn nhìn Từ Văn Hiên rồi lại chỉ tay vào tôi : "Chị... chị không phải là dì giúp việc nhà anh ấy sao ?"
"Dì giúp việc?" Tôi cười khẩy một tiếng.
"Cái đồ ngu xuẩn không có não kia , chính thất đã đ.á.n.h tới tận cửa rồi mà còn chưa tỉnh ngộ nữa hả? Cái chỉ số thông minh của kẻ tâm thần thế này mà cũng đòi đi làm bồ nhí, cô đúng là ngu hiện rõ lên mặt luôn rồi đấy!"
"Từ Văn Hiên, tôi một mực tin tưởng anh , không ngờ anh lại dám lén lút sau lưng tôi làm ra cái trò vô liêm sỉ này ! Còn cô nữa." Tôi chuyển ánh mắt sang ả đàn bà kia , trong mắt là nỗi căm hận không thèm che giấu: "Vừa rồi cô sợ bị bắt quả tang như thế, chứng tỏ cô biết thừa anh ta đã có gia đình đúng không ? Đã biết người ta có gia đình còn chen chân vào , liêm sỉ của cô bị ch.ó tha hết rồi à ?"
Từ Văn Hiên rốt cuộc cũng hoàn hồn, đưa tay định lao ra ngăn cản không cho tôi quay tiếp: "Vợ ơi, em nghe anh giải thích, mọi chuyện không như những gì em thấy đâu ..."
Tôi vơ ngay chiếc túi xách trên tay, "bốp" một phát nện thẳng vào mặt anh ta . Tôi ra tay bằng tất cả sức bình sinh, định lấy mạng anh ta , nên dù chỉ là cái túi xách cũng khiến anh ta bật ngửa ra sau , mất đà ngã nhào xuống đất.
Chaporia
Bình Luận (0)