20px
5.
Nụ hôn của hắn rơi xuống như mưa rào, cuồng nhiệt và bá đạo, mang theo sự trừng phạt cho sự ngông cuồng của nàng.
Thế gian này nhiều kẻ dơ bẩn, chỉ có ở bên cạnh ta, nàng mới an toàn." Hắn ngang nhiên bế thốc nàng lên trước mặt bao nhiêu người, sải bước rời khỏi bữa tiệc. Mộ Dao rúc đầu vào lồng ngực hắn, nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của người đàn ông này, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa sợ hãi, vừa có chút ngọt ngào không thể gọi tên. Mãnh hổ không chỉ là một lớp da. Sau buổi tiệc thưởng hoa, danh tiếng của Hứa Mộ Dao trong kinh thành lại một lần nữa thay đổi. Từ một tiểu thư thất thế bị chê cười, nàng trở thành "người trong lòng" được Nhiếp chính vương công khai che chở. Thế nhưng, chỉ có người trong cuộc mới biết, sự che chở này đi kèm với một cái giá không hề nhỏ: sự tự do của nàng đã bị bóp nghẹt hoàn toàn. Về đến vương phủ, Lục Nham Kỳ không cho nàng về phòng tỳ nữ mà bắt nàng phải ở lại tẩm điện của hắn để "hầu hạ thuốc thang". Thực chất, cơn đau dạ dày và trận sốt sau màn ăn cay vẫn chưa hoàn toàn dứt hẳn, cộng thêm việc vận công bắn tên lúc ở tiệc đã khiến vết thương cũ trên ngực hắn có dấu hiệu nứt ra. Đêm khuya, không khí trong tẩm điện thoang thoảng mùi long diên hương và mùi thuốc bắc đắng ngắt. Mộ Dao ngồi bên cạnh giường, nhìn người đàn ông đang ngủ say nhưng đôi mày vẫn nhíu chặt như đang chịu đựng một nỗi đau thấu xương nào đó. "Lục Nham Kỳ, ngươi rốt cuộc là người thế nào?" Nàng lẩm bẩm, tay đưa ra định vuốt lại lọn tóc xõa trên trán hắn. Đột ngột, Lục Nham Kỳ run lên bần bật. Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hắn bắt đầu mê sảng, những tiếng lầm bầm đứt quãng thoát ra từ đôi môi nhợt nhạt: "Má u... đừng đi... mẫu thân... tất cả đều là của ta... không ai được cướp mất..." Mộ Dao hốt hoảng, vội vàng leo lên giường, ôm lấy vai hắn: "Vương gia! Ngài tỉnh lại đi! Là ác mộng thôi!" Trong cơn mê, Lục Nham Kỳ như vớ được một chiếc cọc cứu mạng. Hắn xoay người, vòng tay rắn chắc siết chặt lấy eo Mộ Dao, kéo nàng vào lòng mình một cách thô bạo. Đầu hắn rúc vào cổ nàng, tham lam hít hà mùi hương quen thuộc để trấn tĩnh lại linh hồn đang điên loạn. "Đừng đi... Dao Dao... đừng rời bỏ ta..." Giọng hắn khàn đặc, mang theo sự cầu khẩn mà nàng chưa từng nghe thấy bao giờ.
Trái tim Mộ Dao bỗng mềm nhũn ra. Nàng cứ ngỡ kẻ này là sắt đá, là kẻ chỉ biết dùng cường quyền để đoạt lấy thứ mình muốn. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài chiếm hữu đến cực đoan ấy lại là một linh hồn cô độc và sợ hãi sự mất mát đến tột cùng. Nàng nhẹ nhàng đưa tay vỗ về lưng hắn, như đang dỗ dành một đứa trẻ to xác. Thế nhưng, khi hơi ấm của nàng bao phủ lấy hắn, bản năng chiếm hữu của "mãnh hổ" lại trỗi dậy ngay cả trong cơn mê.
Chaporia
Bình Luận (0)