20px
6.
Lục Nham Kỳ không dừng lại ở việc ôm, bàn tay hắn bắt đầu di chuyển xuống dưới, luồn vào trong lớp áo mỏng manh của nàng.
mới canh năm mà... ngài là nam nhân không cần ngủ, nhưng ta là nữ nhân cần giữ nhan sắc nha." Mộ Dao lầm bầm, nhưng đôi tay vẫn ngoan ngoãn để hắn mặc y phục cưỡi ngựa cho mình. Lục Nham Kỳ thắt chặt đai lưng cho nàng, bàn tay hắn nán lại ở vòng eo thon gọn hơi lâu một chút, ánh mắt thâm trầm: "Hôm nay là ngày hội săn bắn của hoàng gia. Kẻ thù của bản vương sẽ xuất hiện rất nhiều. Nàng phải ở sát bên ta, hiểu chưa?" Nói xong, hắn không để nàng kịp phản đối, bế thốc nàng lên ngựa. Hắn ngồi phía sau, vòng tay ôm trọn lấy nàng, nắm lấy dây cương, tạo thành một tư thế bao bọc tuyệt đối. Trường săn bắn ngoại ô vô cùng náo nhiệt. Tiếng tù và vang vọng, cờ xí rợp trời. Tuy nhiên, sự xuất hiện của Nhiếp chính vương cùng một nữ tử ngồi chung ngựa đã khiến tất cả các vương tôn công tử phải xì xào. Trong số đó, có một kẻ ánh mắt luôn vẩn đục sự thù hận - Thừa tướng đương triều, người luôn coi Lục Nham Kỳ là cái gai trong mắt. Con trai hắn, Triệu Hoành, vốn là một kẻ hiếu thắng, đã cưỡi ngựa tiến lại gần, cười khẩy: "Vương gia thật là có phong thái, đi săn mà cũng mang theo mỹ nhân để giải khuây. Hay là chúng ta cược một ván? Nếu ngài thắng cuộc đua ngựa bắn tên hôm nay, ta sẽ dâng lên vạn lượng vàng. Nếu ngài thua... thì để mỹ nhân này qua phủ ta hầu hạ một tháng, thấy sao?" Lời vừa dứt, không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Ánh mắt Lục Nham Kỳ lạnh thấu xương, hắn siết chặt eo Mộ Dao khiến nàng khẽ kêu lên một tiếng. "Ngươi muốn cược nàng?" Giọng hắn bình thản đến đáng sợ. "Ngươi không xứng. Nhưng nếu ngươi muốn chơi, bản vương sẽ dùng mạng của ngươi để cược." Cuộc đua bắt đầu. Lục Nham Kỳ thúc ngựa lao đi như một mũi tên đen. Mộ Dao ngồi phía trước, gió tạt vào mặt rát rạt, nhưng lồng ngực phía sau lại ấm áp lạ thường. Hắn một tay điều khiển ngựa vượt qua những địa hình hiểm trở, một tay rút cung, bách bộ xuyên tâm, mũi tên nào cũng trúng hồng tâm trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Tuy nhiên, Triệu Hoành không phải kẻ vừa. Hắn đã bí mật bố trí s.át thủ trong rừng sâu. Khi ngựa của Lục Nham Kỳ đi vào đoạn đường hẹp bên vách đá, hàng loạt mũi tên tẩm độc từ bụi rậm lao ra. "Cẩn thận!". Mộ Dao hét lên.
Lục Nham Kỳ phản ứng cực nhanh, hắn không hề xuống ngựa mà nghiêng người, dùng cơ thể mình che chắn hoàn toàn cho Mộ Dao. Một mũi tên sượt qua vai hắn, m áu đỏ thấm đẫm lớp áo bào. "Ngài bị thương rồi!" Mộ Dao hốt hoảng, nước mắt chực trào. "Câm miệng! Bám chặt vào ta!" Hắn gầm lên, đôi mắt đỏ rực vì giận dữ. Trong lằn ranh sinh tử, sự chiếm hữu của hắn biến thành một sức mạnh điên cuồng. Hắn một tay giữ chặt Mộ Dao, một tay dùng kiếm chém bay những mũi tên đang lao tới. Con ngựa chiến hí vang, phi nước đại vượt qua vòng vây sát thủ.
Chaporia
Bình Luận (0)