20px
7.
Khi đã thoát ra đoạn đường trống, Lục Nham Kỳ đột ngột xoay ngựa, đuổi theo Triệu Hoành đang định bỏ chạy.
Hắn dồn nàng vào góc tường, đôi bàn tay to lớn chống hai bên, đôi mắt phượng nhìn nàng sâu hoắm, chứa đựng một sự điên rồ bị kìm nén: "Chim trong lồng? Nếu có thể, bản vương thật sự muốn bẻ gãy đôi cánh của nàng, để nàng vĩnh viễn không thể bay đi đâu được. Mộ Dao, nàng tưởng ta không biết nàng đang nghĩ gì sao? Nàng muốn trốn chạy. Nàng đã bí mật gom góp trang sức, đã tìm cách liên lạc với ông anh họ của nàng để tìm đường về quê cũ, đúng không?" Mộ Dao ch ết lặng. Hóa ra mọi hành động của nàng đều nằm trong lòng bàn tay hắn. Hắn không nói, chỉ lặng lẽ nhìn nàng vùng vẫy như một con cá trong lưới. "Ngài... ngài theo dõi ta?" "Ta bảo vệ nàng!" Hắn gầm lên, bàn tay siết chặt lấy bả vai nàng. "Mộ Dao, ngoài kia có bao nhiêu kẻ muốn dùng nàng để uy h**p ta? Nếu nàng bước ra khỏi cánh cổng kia, chỉ một giây thôi, ta cũng không dám chắc mình sẽ làm ra chuyện kinh khủng gì để mang nàng trở về. Ta điên rồi, ta điên vì nàng từ lúc đọc bức thư nhảm nhí đó của nàng rồi!" Hắn đột ngột cúi xuống, hôn nàng một cách tuyệt vọng. Nụ hôn mang theo vị đắng của sự chiếm hữu và nỗi sợ hãi mất mát. Mộ Dao giãy giụa, nhưng càng giãy giụa, vòng tay hắn càng siết chặt. Hắn bế thốc nàng lên, ném xuống giường lớn, rồi dùng một dải lụa đỏ trói chặt hai tay nàng lại vào đầu giường. "Lục Nham Kỳ! Ngài buông ra! Đồ điên!". Nàng hét lên trong nước mắt. Hắn không làm gì thêm, chỉ nằm xuống bên cạnh, ôm lấy thân thể đang run rẩy của nàng vào lòng, gối đầu lên ngực nàng, nghe nhịp tim hỗn loạn của nàng. "Ngủ đi. Chỉ cần nàng ở đây, ta sẽ là vị vương gia hiền minh nhất thiên hạ. Nhưng nếu nàng đi... ta sẽ khiến cả kinh thành này phải chôn cùng tình cảm của ta."
Suốt đêm đó, Mộ Dao không ngủ. Nàng nhìn dải lụa đỏ trên cổ tay mình, rồi nhìn khuôn mặt người đàn ông đang ngủ say bên cạnh. Nàng thấy được sự mệt mỏi hằn sâu trên khóe mắt hắn. Nàng hiểu rằng, sự chiếm hữu này chính là cách hắn yêu, một cách yêu tàn nhẫn, sai lầm nhưng lại chân thành đến đau lòng. Nàng chợt nhận ra, mình không chỉ hận hắn, mà còn thương hắn. Một sự thương hại hòa lẫn với rung động khiến nàng bàng hoàng. Nàng lén dùng đôi tay bị trói, khẽ v**t v* mái tóc hắn. Lục Nham Kỳ trong cơn mê khẽ lẩm bẩm tên nàng, vòng tay lại siết thêm một chút như sợ nàng tan biến. Sáng hôm sau, Lục Nham Kỳ thức dậy và thấy Mộ Dao không còn khóc nữa. Nàng nhìn hắn, ánh mắt bình thản một cách lạ kỳ. "Vương gia, nếu ngài muốn ta ở lại, ta sẽ ở lại. Nhưng ta muốn ngài hứa một điều." "Điều gì?" Ánh mắt hắn lóe lên sự vui mừng lẫn nghi hoặc. "Hãy để ta đường đường chính chính ở bên ngài, không phải với tư cách một nô tỳ bị giam lỏng, mà là thê tử của Nhiếp chính vương." Lục Nham Kỳ đứng hình. Hắn vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn trăm phương nghìn kế để giữ chân nàng, nhưng không ngờ nàng lại đưa ra đề nghị này. Hắn bật cười, nụ cười rạng rỡ nhất mà nàng từng thấy, chứa đựng sự thỏa mãn của một kẻ săn mồi cuối cùng đã thu phục được con mồi bướng bỉnh nhất. "Mười dặm hồng sính, cả kinh thành làm chứng. Hứa Mộ Dao, mong nàng đừng hối hận!"
Chaporia
Bình Luận (0)