20px
8.
Tin tức Nhiếp chính vương Lục Nham Kỳ sắp đại hôn cùng Hứa gia tiểu thư khiến cả kinh thành chấn động hơn cả một trận đại địa chấn.
Câu chuyện bắt đầu bằng một sự nhầm lẫn, nhưng kết thúc bằng một định mệnh hoàn mỹ nhất. NGOẠI TRUYỆN Kinh thành trong mắt Lục Nham Kỳ vốn dĩ chỉ là một bàn cờ xám xịt, nơi những quân cờ giả tạo nịnh hót xoay quanh quyền lực. Hắn, kẻ nắm giữ vận mệnh của vương triều, đã sớm chán ngấy những ánh mắt sợ hãi hoặc thèm khát từ những tiểu thư khuê các luôn cố tỏ ra thanh cao. Cho đến một buổi chiều cuối xuân ba năm trước. Hôm ấy, hắn vi hành tại một trà lâu ẩn khuất. Từ trên lầu hai, hắn nhìn thấy một thiếu nữ đang hớt hải chạy theo một gã công tử bột. Nàng mặc bộ váy lụa màu xanh nhạt, lanh lợi như một con sóc nhỏ. Đó là Hứa Mộ Dao. Nàng không khóc lóc, cũng chẳng dùng quyền thế, mà lại dùng sự thông minh quái chiêu để lừa gã anh họ ăn chơi vào một ngõ cụt, sau đó thản nhiên thu lại túi tiền mà gã vừa định ném vào sòng bạc. Khoảnh khắc nàng đứng dưới tán hoa sưa, vừa đếm tiền vừa cười híp mí, nắng xuyên qua kẽ lá đậu lên lúm đồng tiền nhỏ xinh, Lục Nham Kỳ cảm thấy trái tim vốn đã đóng băng của mình khẽ rung động. Một sự rung động không phải vì sắc đẹp, mà vì sức sống mãnh liệt tỏa ra từ nàng. Nàng như một đốm lửa nhỏ, nhảy múa giữa kinh thành vàng thau lẫn lộn này. Kể từ đó, hắn bắt đầu "quan tâm" nàng nhiều hơn mức cần thiết. Hắn biết nàng thích ăn kẹo hồ lô ở phố Đông, biết nàng sợ gián nhưng lại dám trèo tường hái trộm lựu của nhà hàng xóm, biết cả việc nàng lén lút viết những câu chuyện tình cảm "diễm lệ" rồi mang đi bán cho hiệu sách. Hắn đứng trong bóng tối, nhìn nàng trưởng thành, nhìn nàng lanh lợi, nhìn nàng trở thành một nỗi ám ảnh thầm kín trong tâm trí hắn. Hắn từng nghĩ sẽ dùng cách đường hoàng để cầu thân. Nhưng rồi hắn nhận ra, con hồ ly nhỏ này quá tự do, quá kiêu hãnh. Nếu hắn dùng thánh chỉ để ép buộc, nàng sẽ chỉ hận hắn, sẽ như con chim bị nhốt trong lồng mà héo hon từng ngày. Hắn cần một cái cớ, một chiếc bẫy mà chính nàng tự nguyện bước vào. Và rồi, cơ hội trời ban đã đến. Đêm ấy, khi thuộc hạ run rẩy dâng lên bức mật thư "gửi nhầm" của nàng, Lục Nham Kỳ đã không tức giận như mọi người tưởng. Trái lại, khi đọc dòng chữ "Ngươi có được không hả đồ cẩu nô tài?", hắn đã bật cười thành tiếng, một tiếng cười sảng khoái đến mức thuộc hạ của hắn tưởng vương gia bị trúng độc. "Hứa Mộ Dao, là do nàng tự tìm đến." Hắn lập tức ra lệnh phong tỏa thông tin, nhưng lại cố ý để tin đồn lan truyền một cách "có kiểm soát" trong giới quý tộc. Hắn biết tính nàng, nàng sẽ lo lắng, nàng sẽ hối hận, và nàng sẽ làm chuyện liều lĩnh nhất: đột nhập vào vương phủ. Hắn đã dọn sẵn "đường tường phía Tây", rút hết ảnh vệ, thậm chí còn kỳ công chuẩn bị một màn "tắm hồ nước nóng" đầy sơ hở để đón chờ nàng. Mọi chuyện diễn ra đúng như hắn tính toán. Khi nàng ngã nhào vào lòng hắn dưới làn nước nóng, khi nàng run rẩy dưới sự áp chế của hắn, Lục Nham Kỳ biết mình đã thắng. Hắn dùng bức thư đó như một xiềng xích vô hình, không phải để hành hạ nàng, mà để hợp thức hóa việc giữ nàng lại bên cạnh, nơi hắn có thể chạm vào, có thể bảo vệ, và có thể từng bước chiếm trọn trái tim nàng. Nàng tưởng mình là con mồi tội nghiệp bị mãnh hổ vồ trúng. Nhưng nàng đâu biết rằng, con mãnh hổ ấy đã kiên nhẫn rình rập nàng suốt ba năm ròng rã, chỉ chờ một khoảnh khắc nàng sơ hở để mang nàng về hang ổ của mình, cưng chiều và chiếm hữu đến hơi thở cuối cùng. Lục Nham Kỳ v**t v* lọn tóc của thê tử đang ngủ say trong lòng, khẽ thì thầm vào bóng tối: "Mộ Dao, bức thư đó không phải nhầm lẫn. Đó là định mệnh mà ta đã dày công sắp đặt." [HOÀN]
Chaporia
Bình Luận (0)