20px
8.
Ta muốn điên cuồng độc chiếm cái miệng nhỏ hay nói lời chọc tức này.
chính là trong hòm xiếc của Lục Diệu Diệu." Tay ta đang đẩy cửa sổ bỗng khựng lại, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn. Bọn chúng muốn dồn Diệu Diệu vào chỗ ch ết để làm vật tế thần! Chỉ cần tìm thấy mật thư trong phòng nàng, Hầu phủ sẽ bị tịch thu tài sản, Diệu Diệu sẽ bị khép vào tội mưu phản, chém đầu thị chúng. Ta hít một hơi thật sâu, sát khí trong mắt nồng nặc đến mức khiến Thập Nhất phải rùng mình lùi lại một bước. Ta đẩy cửa bước vào phòng. Lục Diệu Diệu vẫn ngồi đó, bên ngọn đèn dầu mờ, trên tay nàng là cái túi thơm đã làm hụt mạng mấy đêm nay. Thấy sắc mặt ta âm trầm như nước, nàng khẽ đặt túi thơm xuống, đôi mắt mèo trong vắt nhìn ta, không nói lời nào. Ngay trên đầu nàng, đạn mạc lướt qua nhanh đến chóng mặt: [Trời ơi, tình tiết ngược luyến tàn tâm tới rồi! Thằng cha Thái tử thâm độc quá, định đổ vấy tội mưu phản lên đầu Diệu Diệu kìa!] [Nhìn anh Thẩm kìa, mặt ảnh như muốn đi giế t người tới nơi rồi. Anh ơi, ngày mai anh có bảo vệ được Diệu Diệu không?] [Huhu đừng ngược mà, đang ngọt ngào tự nhiên drama ập đến, tôi khóc tiếng mán luôn á!] Ta nhìn đống chữ vàng, lồng ngực thắt lại như có ai bóp nghẹt. Ta bước nhanh tới, không nói một lời liền thô bạo kéo nàng vào lòng, cái ôm chặt đến mức tưởng như muốn khảm nàng vào xương tủy ta. Tay ta run lên khẽ khẽ, ta vùi đầu vào mái tóc nàng, ngửi mùi hương bưởi quen thuộc để ép bản thân phải giữ lấy chút lý trí cuối cùng. "Lục Diệu Diệu." Giọng ta khàn đặc, chất chứa sự chiếm hữu điên cuồng và cả sự hoảng loạn tột độ, "Nghe lời ta. Ngày mai, bất kể trong phủ có xảy ra chuyện gì, nàng cũng không được phép rời khỏi phòng nửa bước. Ta đã sắp xếp thân tín của ta ở mật thất dưới lòng đất phía sau viện, đêm nay nàng phải trốn vào đó ngay lập tức." Ta không thể để nàng gặp bất kỳ hiểm cảnh nào. Bản quan thà mang tiếng là kẻ bất lực trên triều, cũng phải giữ cho nàng một mạng vẹn toàn. Lục Diệu Diệu bị ta ôm chặt, nàng không hề giãy giụa, cũng không hề hoảng sợ gặng hỏi xem đã xảy ra chuyện gì. Nàng chỉ lặng lẽ dựa vào ngực ta, lắng nghe nhịp tim đang đập loạn xạ đầy lo âu của ta. Một lúc sau, bàn tay nhỏ nhắn của nàng vươn lên, khẽ v**t v* tấm lưng đang căng cứng của ta, giọng nói của nàng mềm mại nhưng lại có một sự trấn tĩnh kỳ lạ: "Thẩm Thống lĩnh, ngài đang sợ sao?" "Bổn quan không biết sợ là gì!" Ta nghiến răng, mở cái mỏ độc địa ra để che giấu sự yếu lòng, "Ta là đang chê nàng phiền phức! Nàng mà ch ết, ai đêm đêm chọc tức ta? Nàng ở lại đây chỉ làm vướng chân vướng tay bổn quan hành sự. Đầu óc nàng bình thường nhanh nhạy lắm mà, sao lúc này lại đứng đờ ra như khúc gỗ thế hả? Đi trốn ngay cho ta!" Ta mắng rất hung hãn, nhưng cái ôm của ta lại phản bội ta, tay ta siết eo nàng chặt hơn, nụ hôn điên cuồng, vụng về và đầy dồn dập lại rơi xuống bờ môi nàng.
Chaporia
Bình Luận (0)