20px
9.
Ta m*t mát, ta cắn nhẹ như muốn lưu lại dấu ấn của mình trên người nàng, ép nàng phải hứa với ta.
Nàng không ăn không uống, chỉ dùng đôi mắt mèo trong veo nhìn đông nhìn tây, bộ dạng "vô tri" đến mức khiến người ta nghĩ nàng chẳng biết gì về thế sự. Thế nhưng, ngay trên đỉnh đầu nàng, đạn mạc lại đang chạy qua với tốc độ bàn thờ: [Úi chà, Thái tử đến rồi kìa! Mặt mũi tên này nhìn hãm tài thế không biết.] [Lục Ngọc Nhi đang nháy mắt ra hiệu cho người của Tể tướng kìa. Bọn chúng chuẩn bị dâng "mật thư phản quốc" lên để gài bẫy Diệu Diệu đó!] [Hóng Thẩm Thống lĩnh vả mặt tra nam ác nữ! Đoạn này kịch tính nghẹt thở luôn á!] Ta khẽ siết chặt chén rượu bằng ngọc thạch trong tay, khóe môi nhếch lên một đường lạnh ngắt. Tới đi, bổn quan chờ các ngươi ra chiêu đã lâu rồi. Đúng lúc tiệc rượu đang ở đoạn náo nhiệt nhất, Thái tử bỗng nhiên buông chén rượu xuống, thở dài một tiếng đầy đạo mạo: "Thừa An Hầu, hôm nay là ngày đại thọ của khanh, đáng lẽ cô gia không nên làm mất hứng. Thế nhưng... Cấm quân vừa bắt được một tên mật thám nước Ô Tôn, từ trên người hắn tra ra một bức mật thư. Nghe nói, kẻ thủ mưu thông địch trong phủ của khanh, chính là vị đích tiểu thư mới được đón về kia?" "Cái gì?!" Hầu gia Lục Sùng nghe xong thì hoảng hốt, lập tức xụi lơ ngã quỵ xuống đất. Toàn bộ đại điện bỗng chốc im bặt, bầu không khí căng thẳng đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy. Lục Ngọc Nhi lúc này vội vàng bước ra, quỳ sụp xuống, vừa khóc vừa thêm dầu vào lửa: "Thái tử điện hạ minh giám! Tỷ tỷ Diệu Diệu mới từ nông thôn trở về, có lẽ vì không hiểu chuyện nên bị kẻ gian lợi dụng. Ta... ta từng thấy tỷ tỷ giấu một chiếc hộp gỗ bí mật dưới gầm giường gạch, bên trong chắc chắn có vật chứng!" Ta ngồi trên cao, khoanh tay trước ngực, cái mỏ độc địa lại bắt đầu phát huy tác dụng. Ta cười lạnh một tiếng, giọng nói trầm thấp vang dội khắp đại điện: "Thái tử điện hạ hành sự thật là nhanh gọn. Cấm quân của bổn quan còn chưa tra ra mật thám, người của Đông cung đã đi trước một bước rồi? Còn Lục nhị cô nương nữa, nàng không đi làm đại phu bắt mạch, sao lại am hiểu tường tận cái gầm giường của tỷ tỷ mình thế hả? Đầu óc toàn chứa mưu mô hại người, hèn chi mười sáu năm qua cũng chẳng thông minh lên được chút nào." "Thẩm Vô Tật! Ngươi dám ăn nói hồ đồ trước mặt Thái tử sao?" Tể tướng đứng bên cạnh lập tức biến sắc, gằn giọng quát. Thái tử phất tay, nụ cười trên mặt đầy vẻ đắc ý: "Thẩm Thống lĩnh hà tất phải nóng nảy? Nếu Thẩm Thống lĩnh không tin, cô gia đã sai người đem chiếc hộp gỗ trong phòng Lục Diệu Diệu tới đây rồi. Thật giả thế nào, mở ra là biết!" Ngay lập tức, một gã hộ vệ Đông cung bưng một chiếc hộp gỗ bám đầy bụi đất bước vào đại điện. Ta liếc mắt nhìn Lục Diệu Diệu. Cô nương kia lúc này mới chịu đứng dậy, bộ dạng vô cùng sợ hãi, hai tay túm chặt lấy vạt áo, bờ vai khẽ run lên, khép nép bước ra giữa điện.
Chaporia
Bình Luận (0)