20px
12.
Ngày đại hỷ, khắp phủ Thống lĩnh đèn kết hoa đỏ rực, tiếng chiêng trống linh đình chấn động cả kinh thành.
"Thống lĩnh! Có biến! Mật thám Ô Tôn phóng hỏa tạo phản, cấu kết với tàn dư của Thái tử!" Tiếng Thập Nhất dõng dạc vang lên bên ngoài cửa sổ. Ta lưu luyến buông bờ môi sưng đỏ của Diệu Diệu ra, ánh mắt nhuốm màu khát máu. Ta từ trên người rút phăng tú xuân kiếm, xoay người lại, bảo vệ nàng ở phía sau. "Đứng im ở đây, đợi ta gi ết sạch bọn chúng rồi về động phòng tiếp với nàng!" Ta lạnh lùng ra lệnh. Thế nhưng Lục Diệu Diệu bỗng nắm lấy vạt áo ta, đôi mắt mèo lóe lên tia tinh quái: "Đại nhân, không cần đi xa. Bọn chúng... tự dâng mạng tới rồi kìa." "Rầm!" Cửa phòng bật mở, mấy tên sát thủ nước Ô Tôn cùng tên sứ thần cầm kiếm lao vào. Đi sau bọn chúng là một nữ tử ăn mặc lộng lẫy, chính là "An Dương công chúa" giả mạo định mượn gió bẻ măng. "Thẩm Vô Tật! Hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi!" Tên sứ thần gầm lên. Ta cười lạnh một tiếng, cái mỏ độc địa phun lời chí mạng: "Chỉ bằng lũ tôm tép các người? Muốn nhuộm đỏ hỷ phòng của bổn quan, các người còn chưa đủ tư cách!" Lưỡi kiếm của ta vung lên, nhanh như chớp giật. Tiếng kim loại va chạm leng keng vang dội. Ta một tay chấp kiếm, thân hình oai hùng như một vị chiến thần bước ra từ địa ngục, mỗi một chiêu thức đều tàn nhẫn tư ớc đoạt một mạ ng người. M.áu tươi bắn tung tóe lên những tấm rèm lụa đỏ, tạo nên một cảnh tượng vừa khốc liệt vừa diễm lệ. Cùng lúc đó, Cấm quân rầm rộ ập vào. Thập Nhất áp giải một nữ tử bị trói gô tiến vào phòng. Nữ tử dù nhem nhuốc, nhưng khí chất cao quý không thể che giấu — đó mới chính là An Dương công chúa thật sự bị bắt cóc! Nhân chứng vật chứng đều có đủ, gã sứ thần và ả công chúa giả mặt mũi cắt không còn một giọt máu, lập tức bị Cấm quân ấn quỳ rạp xuống đất. Trận mưu phản nực cười này bị dập tắt chỉ trong nháy mắt. Ta thu kiếm vào vỏ, hờ hững ra lệnh: "Lôi hết lũ rác rưởi này vào đại lao Cấm quân, tra tấn cho đến khi tụi nó khai ra toàn bộ đồng đảng thì thôi." "Rõ!" Khi căn phòng trở lại sự yên tĩnh, ta quay đầu lại. Lục Diệu Diệu vẫn ngồi yên trên bàn gỗ, hỷ phục có chút xộc xệch. Nàng nhìn ta chằm chằm, đôi mắt mèo long lanh nước, trong lòng thì đạn mạc đang chạy dòng chữ vàng rực: [Ôi mẹ ơi, anh Thẩm lúc gi ết địch ngầu xỉu! Đúng là sói hoang bá đạo dính người của Diệu Diệu!] [Nhìn anh ấy đầy máu kìa, nhưng ánh mắt nhìn vợ vẫn sủng nịnh điên cuồng luôn á!] [Động phòng tiếp đi anh ơi! Đêm xuân đáng giá ngàn vàng!]
Ta bước tới trước mặt nàng, ném thanh kiếm dính máu sang một bên, vươn bàn tay to lớn ôm lấy gáy nàng, ép trán mình tì vào trán nàng. Hơi thở của ta vẫn còn dồn dập sát khí, nhưng giọng nói lại khàn đặc sự cưng chiều dồn nén: "Sợ không? Hửm? Bổn quan đã bảo nàng đứng im chờ ta, thế trận này nàng có vừa lòng không?"
Chaporia
Bình Luận (0)