20px
13.
Lục Diệu Diệu không sợ hãi, ngược lại nàng chủ động vòng tay qua cổ ta, khẽ đan những ngón tay nhỏ nhắn vào tóc ta, cười ngọt ngào: "Có đại nhân ở đây, ta chẳng sợ gì cả. Nhưng mà... hỷ phòng đầy máu thế này, đại nhân định động phòng thế nào đây?"
Nàng không hề sợ hãi, ngược lại còn thuận thế xoay người lại, hai tay nhỏ nhắn vòng qua cổ ta, bám chặt lấy vai ta như một chú gấu túi nhỏ, chớp chớp mắt đầy vô tội: "Đại nhân, ta đâu có tìm trai đẹp. Ta là đang đếm xem sính lễ của đại nhân có đủ để ta tiêu xài cả đời không thôi mà. Với lại... đại nhân đẹp trai ngời ngời thế này, ai mà thèm nhìn kẻ khác chứ." "Nàng bớt dùng cái miệng nhỏ này để dỗ ngọt ta!" Mắng thì mắng thế, nhưng lòng ta đã sớm mềm nhũn thành một vũng nước. Nhìn bờ môi hồng nhuận đang mím nhẹ của nàng, cơn nghiện chạm vào nàng suốt một ngày ở nha môn lại bùng phát. Ta ôm chặt lấy eo nàng, ép chặt nàng vào lồng ngực mình, cúi đầu thô bạo nhưng vô cùng cẩn thận ngậm lấy bờ môi mềm mại ấy. Nụ hôn của ta điên cuồng, dồn dập, càn quét khắp khoang miệng nàng, m*t mát lấy sự ngọt ngào quen thuộc, ép nàng phải cùng ta chìm đắm vào thứ xúc cảm k*ch th*ch này. Lục Diệu Diệu khẽ nấc lên một tiếng, những ngón tay nhỏ nhắn lùa vào mái tóc đen của ta, chủ động hé miệng phối hợp đầy nhịp nhàng. Khi ta buông nàng ra, hai má nàng đã đỏ bừng như rặng mẫu đơn, đôi mắt mèo ngập nước nhìn ta đầy hờn dỗi. Ta đưa ngón tay hơi thô ráp khẽ lau đi vệt nước vương trên khóe môi nàng, khàn giọng thì thầm, giọng nói chứa đầy sự chiếm hữu điên cuồng: "Nghe cho rõ đây, Lục Diệu Diệu. Bản quan đã dùng cả thiên hạ này làm sính lễ đón nàng vào cửa. Từ nay về sau, một đời một kiếp, cho dù nàng có ch ết cũng phải chôn chung một huyệt với Thẩm Vô Tật ta. Nàng mà dám nhìn gã nam tử khác nửa mắt, ta sẽ bẻ gãy chân gã, trói nàng trên giường cả đời, rõ chưa?" Lục Diệu Diệu rúc đầu vào hõm cổ ta, khẽ cười khúc khích, giọng nói mềm mại như làm nũng: "Rõ rồi, Thẩm Thống lĩnh đại nhân của ta ơi. Ta không trốn đâu, có một vị phu quân vừa ngầu vừa dính người thế này, ta giữ còn không hết nữa là." Trên đỉnh đầu hai chúng ta, đạn mạc lướt qua những dòng chữ cuối cùng, tràn ngập sắc hồng hạnh phúc: [Aaaa! Đại kết cục viên mãn quá! Anh Thẩm nghiện vợ vô phương cứu chữa rồi!] [Một đời một kiếp một đôi người, ngọt xỉu up xỉu down! Chúc hai anh chị trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử nha!] [Tạm biệt sói hoang bá đạo và ngụy thỏ trắng mưu mô, bộ truyện đỉnh chóp nhất lòng tôi!] Ta ôm chặt lấy cô nương trong lòng, nhìn đống chữ vàng dần dần tan biến vào không trung, khóe môi khẽ cong lên nở một nụ cười rạng rỡ đầy thỏa mãn. Đạn mạc nói đúng, ta chính là nghiện nàng, nghiện chạm vào nàng, nghiện tất cả những gì thuộc về nàng. Mà cơn nghiện này, cả đời này ta cũng không phần muốn cai. Nắng xuân ngập tràn căn phòng, chiếu lên đôi hỷ chúc long phụng vẫn còn đỏ rực, minh chứng cho một tình yêu vĩnh hằng, một đời một kiếp, tay nắm chặt tay đi đến tận cùng thế gian.
Chaporia
Bình Luận (0)