Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi đã nhìn anh rất lâu. Lâu đến nỗi chính mắt mình bắt đầu cay xè.
Khi anh tỉnh dậy, nhìn thấy tôi , anh sững người . “Cô...”
“Anh ngủ quên,” tôi nói , “ Tôi sợ anh bị cảm lạnh.”
Anh cúi đầu nhìn thấy chiếc áo khoác trên vai, vẻ mặt trở nên rất phức tạp. “Lâm Chiêu, cô không cần phải như vậy .”
Tôi mỉm cười . “Như vậy là như nào?”
Anh nhìn tôi , trong mắt có một thứ tôi không sao hiểu nổi. Không phải cảm động, không phải rung động, mà là... áy náy. Anh thấy áy náy, bởi vì anh biết tôi đối tốt với anh , nhưng anh không thể cho tôi thứ tôi muốn .
“Về đi .” Anh nói . “Muộn quá rồi .”
Tôi đứng dậy, đi đến cửa, dừng lại . “Lâm Nghiễn Thâm.”
“Ừ?”
“Người trong lòng anh , cô ấy có biết anh nhớ cô ấy đến vậy không ?”
Anh im lặng.
“Biết thì sao ?” Tôi nói . “Cô ấy không quay về, anh sẽ chờ mãi sao ?”
Giọng anh rất khẽ. “Sẽ quay về.”
Tôi nhìn bóng lưng anh , nuốt ngược những lời muốn nói trở vào . Thôi, nói cũng vô ích. Trong lòng anh đã chất chứa một người , thì không thể chứa nổi người thứ hai.
Sau này Thẩm Tri Ý thực sự đã quay về. Mang theo giấy ly hôn, mang theo vẻ mệt mỏi đầy mình , mang theo nụ cười dịu dàng không hề thay đổi suốt mười năm.
Lâm Nghiễn Thâm xin nghỉ ba ngày, ra sân bay đón cô ấy , giúp cô ấy chuyển nhà, cùng cô ấy ăn cơm. Ba ngày sau anh trở lại làm việc, cả người như được thay bộ xương cốt khác, trong mắt có ánh sáng, bước đi nhanh hơn, ngay cả giọng nói cũng nhẹ nhõm hơn. Cả công ty đều nhận ra , bàn tán xôn xao. “Ánh trăng sáng của Lâm Nghiễn Thâm quay về rồi .” “Nghe nói ly hôn rồi , lần này Lâm Nghiễn Thâm có cơ hội rồi .” “Bọn họ vốn dĩ rất xứng đôi.”
Tôi ngồi ở chỗ làm việc, nghe những lời này , từng chữ từng chữ một lọt vào tai. Chẳng có chữ nào là an ủi, chẳng có chữ nào là để tâm đến cảm nhận của tôi . Tôi làm ở công ty này hai năm, quan hệ với mọi người đều không tệ, nhưng khoảnh khắc này , không một ai nhớ ra rằng, tôi cũng thích Lâm Nghiễn Thâm.
Tôi thu mình vào trong ghế, giả vờ đang xem tài liệu, nhưng chẳng đọc được chữ nào.
Ba
Một tháng sau , Lâm Nghiễn Thâm đến tìm tôi .
Hôm đó trời mưa, tôi che ô đi ra khỏi cổng công ty, nhìn thấy anh đứng ở cửa, không mang ô, nước mưa đ.á.n.h ướt cả người anh , áo sơ mi ướt đẫm một mảng lớn.
“Lâm Chiêu.” Anh gọi tôi .
Tôi đi qua, giơ ô cao lên, che cho anh . “Sao anh không mang ô?”
Anh không trả lời, chỉ nhìn tôi . “Lâm Chiêu, có một chuyện tôi muốn nói với cô.”
Tim tôi đập nhanh hơn. “Chuyện gì thế?”
“Chúng ta kết hôn đi .”
Tiếng mưa rất to, tôi sợ mình nghe nhầm. “Anh nói gì cơ?”
“Kết hôn.” Anh nói . “Lâm Chiêu, cô có bằng lòng lấy tôi không ?”
Tôi
nhìn
vào
mắt
anh
. Trong đó
không
có
tình yêu,
không
có
mong đợi, thậm chí
không
có
cả sự căng thẳng.
Anh chỉ đơn thuần là đang đưa
ra
một lời trần thuật, giống như đang
làm
một bài toán, rút
ra
kết luận,
rồi
nói
ra
.
“Tại sao ?” Tôi hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngay-anh-dich-than-ky-vao-to-giay-tu-bo-dieu-tri-toi-dang-mang-trong-minh-dua-con-cua-anh/chuong-2.html.]
Anh im lặng một lát. “Dư An sắp kết hôn rồi . Với người khác.”
Tôi sững người .
“Cô ấy trở về không phải vì tôi . Cô ấy có chồng chưa cưới, ở nước ngoài, lần này về là để làm thủ tục. Tháng sau sẽ đi .”
Giọng anh rất bình thản, nhưng tôi biết anh đang cố nhịn. Khóe mắt anh đỏ lên, yết hầu trượt lên trượt xuống.
“Lâm Chiêu, tôi cần một người .”
Không phải “ Tôi thích cô”, không phải “ Tôi muốn ở bên cô”, không phải “Cô rất quan trọng với tôi ”. Mà là “ Tôi cần một người ”. Một người để lấp đầy chỗ trống, một vật thay thế, một công cụ ở bên anh lúc anh khó khăn nhất. Người đó có thể là bất kỳ ai, chỉ là tình cờ tôi vẫn luôn ở đó.
Tôi nhìn màn mưa, suy nghĩ rất lâu.
“Được.” Tôi nói .
Anh thoáng sững người . “Cô... không hỏi tại sao sao ?”
Tôi mỉm cười . “Bởi vì anh cần em.”
Tối hôm đó, một mình tôi trở về nhà, ngồi bên giường, thất thần rất lâu. Điện thoại reo, là mẹ gọi đến. “Chiêu Chiêu, dạo này con thế nào?”
“Vẫn ổn ạ.”
“Đã gặp được người nào phù hợp chưa ?”
Tôi nhìn màn mưa ngoài cửa sổ. “Mẹ, con sắp kết hôn rồi .”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. “Với ai?”
“Lâm Nghiễn Thâm.”
“Lâm Nghiễn Thâm? Có phải là người con đã kể...”
“Vâng.”
Mẹ lại im lặng. Một hồi lâu sau , bà nói : “Chiêu Chiêu, nó đối tốt với con không ?”
Tôi nhìn những vệt mưa trên tấm kính cửa sổ, từng dòng từng dòng chảy xuống. “Tốt ạ.”
Mẹ nói : “Vậy thì tốt . Mẹ chúc phúc cho con.”
Cúp điện thoại, tôi vùi mặt vào gối. Gối bằng vải cotton, thấm nước rất tốt , nước mắt rơi xuống, rất nhanh đã không còn âm thanh. Anh ấy đối tốt với con không ?
Tốt ư? Anh ta ngay cả nhìn cũng chẳng thèm nhìn tôi . Anh ta chỉ là cần một người .
Nhưng tôi vẫn đồng ý. Bởi vì thiêu thân lao vào lửa, không phải không biết sẽ bị bỏng, mà là đốm lửa kia quá sáng, sáng đến nỗi chẳng thấy gì khác, chỉ biết lao về phía trước . Tôi chính là con thiêu thân ấy , đã lao ba năm, cháy đến thân tàn ma dại, nhưng lửa vẫn còn, nên tôi vẫn tiếp tục lao vào .
Bốn
Hôn lễ rất đơn giản, không có nghi thức long trọng, không có váy cưới trắng tinh khôi, không có khách khứa đầy nhà. Ở cục Dân chính, ký tên, chụp một tấm ảnh chung, coi như đã kết hôn. Anh mặc áo sơ mi trắng, tôi mặc váy trắng, hai người đứng trước tấm phông nền đỏ, thợ chụp ảnh nói “ lại gần một chút”.
Anh dịch về phía tôi một bước, vai anh chạm vào vai tôi . Lành lạnh.
“Cười lên nào.” Thợ chụp ảnh nói .
Tôi cong khóe môi. Anh cũng cong khóe môi. Khi bức ảnh được in ra , tôi đã nhìn rất lâu. Chúng tôi đều đang cười , nhưng những thứ trong mắt lại không giống nhau . Mắt anh là trống rỗng, còn trong mắt tôi toàn là bóng hình anh .
Chaporia
Bình Luận (0)