Ta là công chúa nhỏ nhất của hoàng thất Nam Triều, ta tên là Liễu Vy Dao, trời sinh mị cốt, từ nhỏ đã có làn da trắng muốt, dung mạo xinh đẹp , giống hệt mẫu hậu của ta , phụ hoàng và mẫu hậu yêu thương ta nhất.

Bên ngoài đều đồn ta kiêu căng ngang ngược, thì đã sao ? Ta có tư cách đó.

Ta có ba vị hoàng huynh , đối với ta đều cực kỳ tốt . Tam hoàng huynh là Liễu Nham Ngọc, một vị công t.ử phong lưu nho nhã, giỏi văn chương nhất, ôn nhuận như ngọc; Nhị hoàng huynh Liễu Mục Đàm thích nhất binh khí và luyện binh, là một người thuần chất võ nghệ; Đại hoàng huynh là thái t.ử ca ca Liễu Khanh Nguyên, được phụ hoàng tín nhiệm nhất, văn thao võ lược mọi thứ tinh thông, quan tâm nhất đến triều chính.

Ta từ nhỏ đã là bảo bối được nâng niu trong lòng bàn tay, chưa từng chịu khổ bao giờ, muốn gì đều có thể có được , cho dù là sao trên trời, phụ hoàng và các hoàng huynh đều hận không thể hái cho ta .

Nhưng ta lại gặp một người đàn ông cực kỳ lạnh mặt với ta , ta càng không có được , ta càng muốn .

Cho nên——

Ta trói hắn lại .

Không chiếm được tâm, chẳng lẽ còn không chiếm được thân ?!

“Thả ta ra !”

“Công chúa điện hạ! Xin thả hạ quan ra !” Kỳ Uyển bị trói c.h.ặ.t t.a.y chân, động đậy không được , chỉ có thể hét lớn.

Kỳ Uyển bị nhốt trong mật thất của phủ công chúa.

Kỳ Uyển chỉ nhớ, trên đường về nhà, bị người ta bịt đầu, tỉnh lại thì phát hiện mình đã bị trói tay chân, người nằm trên giường, nhìn thì thấy là một căn phòng bình thường.

Khi cánh cửa bí mật được mở ra , không ngờ lại là bị công chúa trói đến.

Gương mặt thanh lãnh cô ngạo đã có chút tức giận, không ngừng giãy giụa.

“Kỳ Uyển, ngươi đừng giãy giụa nữa, không ai đến cứu ngươi đâu .” Ta đi đến bên cạnh Kỳ Uyển, trong tay cầm một ly rượu.

“Xin công chúa điện hạ thả cho hạ thần!” Kỳ Uyển muốn giãy giụa, vặn vẹo thân thể muốn tránh đi .

Liễu Vy Dao đưa tay giữ c.h.ặ.t mặt Kỳ Uyển, đổ một ly rượu xuống.

Nhưng Kỳ Uyển không ngừng giãy giụa, làm rượu vãi mất một nửa.

Rượu theo gò má chảy xuống cổ, hắn quay mặt đi đầy vẻ không cam lòng.

Liễu Vy Dao tức giận, giơ tay tát Kỳ Uyển một cái, lực không mạnh, nhưng Kỳ Uyển sững người , ánh mắt tối sầm nhìn chằm chằm Liễu Vy Dao.

Mắt thấy Liễu Vy Dao ngậm rượu trong miệng, cúi xuống hôn về phía Kỳ Uyển, rượu từ miệng hai người hòa vào nhau , bị Kỳ Uyển từng chút nuốt xuống.

Bờ môi mềm mại, hòa quyện cùng hương rượu, còn có hương thơm trên người nàng, Kỳ Uyển bất giác nhắm mắt, có chút mê ly.

Một tay Liễu Vy Dao không thành thật thò vào trong áo hắn , lướt qua l.ồ.ng n.g.ự.c cơ bắp rắn chắc của hắn , không ngừng mò mẫm, tay kia thì trượt xuống dưới .

Cũng khá lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/ta-duong-duong-chinh-chinh-co-ba-nam-nhan-hoa-thuan-o-ben-nhau/chuong-1.html.]

Quần áo trên người Kỳ Uyển bị xé tung hết ra , gò má đỏ ửng, vành tai đỏ lựng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng theo từng hơi thở.

Khoảnh khắc tiến vào , cả hai đều không kìm được mà thở dài, đều đang nhẫn nhịn, nụ hôn thật sâu...

Dây trói tay chân được cởi ra , Kỳ Uyển phản khách thành chủ, Liễu Vy Dao bị đè dưới thân , trong mắt như chứa đầy lệ, là đau đớn hay là thoải mái, Kỳ Uyển cúi xuống hôn lên, hắn không khống chế được muốn hôn nàng.

Đêm khuya, Liễu Vy Dao mệt mỏi rã rời nằm bẹp trên giường, vừa nghỉ được một lát lại bị kéo qua...

“Chàng không phải không muốn ta chạm vào sao ? Sao giờ lại như hổ đói sói cuồng thế này ?” Ta mệt đến thở dốc, đưa tay đẩy thân hình đang đè xuống của Kỳ Uyển, trêu chọc.

“Nếu không phải công chúa điện hạ đã bỏ t.h.u.ố.c vào rượu, hạ thần cũng sẽ không ...” Giọng hắn không lớn, nhưng ta lại nghe rất rõ.

Ta khẽ cười một tiếng, đưa tay vuốt ve gò má Kỳ Uyển: “Ta căn bản không hề bỏ t.h.u.ố.c gì cả, Kỳ công t.ử sợ là đã sớm có tâm tư với bản công chúa rồi ?”

Sắc mặt Kỳ Uyển cứng đờ, đè c.h.ặ.t lấy ta , hung bạo hôn lên môi ta , đau hơn mấy lần trước , dùng sức rất mạnh, như muốn đ.â.m nát ta vậy .

Ta có thêm vài phần không vui, c.ắ.n lên vai hắn , ta đau thì hắn cũng phải đau.

Cuối cùng cả hai trút hết sức lực, lần lượt ngủ thiếp đi .

Sáng hôm sau .

Lúc tỉnh dậy, cảm giác thân thể như bị xe ngựa cán qua, đau nhức ê ẩm, hai chân có chút đứng không vững.

Ta huýt một tiếng sáo, Lăng Không liền đến trước mặt ta , dùng áo khoác bọc lấy ta rồi bế ra ngoài.

Trên người có những dấu vết ám muội màu đỏ, Lăng Không nhìn thấy, ánh mắt tối sầm lại , không dám nhìn thẳng, chỉ tiếp tục làm thân phận ám vệ, bế Liễu Vy Dao ra khỏi mật thất.

Kỳ Uyển vẫn còn đang ngủ, không bị trói tay chân, chăn đắp nửa người , cởi trần nửa thân trên , quần áo vương vãi khắp sàn.

Thân thể thực sự ê ẩm mềm nhũn, ta dựa vào trong thùng tắm, nhắm mắt thở ra một hơi , thực sự là thoải mái, làn nước ấm áp, ngâm mình trong đó, như thể có thể làm tan đi mọi khó chịu.

Ta cảm thấy, có thời gian ta cần ra ngoài đi mát xa thư giãn một chút.

Kỳ Uyển vẫn bị nhốt trong mật thất, đồ ăn đặt trên bàn, bốn phía tĩnh lặng.

——

Bên trong Thanh Nguyệt lâu.

Liễu Vy Dao thay một thân nam trang nhàn nhã, b.úi tóc lên, trông có vẻ thanh tú.

“Gọi cho ta mấy tiểu quan đẹp nhất ở đây lên đây!”

Lưu A Ma ở trong phòng vỗ vỗ tay, sau đó mấy tiểu quan dung mạo xuất chúng lần lượt đi lên.

“Người này , người này , còn có người kia ở lại , những người khác lui xuống trước đi .” Ta chọn mấy tiểu quan nhìn có vẻ hợp khẩu vị của ta ở lại .

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...