Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Những người còn lại đều đi ra ngoài, Lăng Không canh giữ ở cửa, phòng ngừa người ngoài vào .

Bên trái một người , bên phải một người , sau lưng còn có một người tựa vào đang xoa bóp vai cho ta , thật là thoải mái!

Uống chút rượu, ta chỉ cảm thấy buồn ngủ, lim dim mắt tận hưởng.

“Tần thế t.ử, ngài không thể vào !”

“Tránh ra cho ta ! Đừng cản đường tiểu gia!” Tần Mặc Hiên dùng sức đẩy Lăng Không sang một bên, cản cũng không được , dùng sức đạp một cái làm bung cửa phòng ra .

Chỉ thấy Liễu Vy Dao vô cùng thư thái, ôm trái ôm phải , được tiểu quan hầu hạ.

“Tất cả cút hết ra ngoài cho ta !”

Ta bị tiếng động này làm ồn tỉnh giấc, mở mắt ra nhìn , bóng người có chút lung lay, hình như là thế t.ử của tướng quân phủ Tần Mặc Hiên.

Ta với hắn là thanh mai trúc mã, lúc nhỏ còn cùng nhau cưỡi ngựa b.ắ.n cung, hắn xưa nay ngạo kiều, không ngờ lại đến Thanh Nguyệt lâu tìm ta .

“Các ngươi lui xuống trước đi .” Mấy người sợ đến mức không dám lên tiếng, cũng không dám đứng dậy, Tần Mặc Hiên cầm kiếm, đến khi Liễu Vy Dao lên tiếng mới vội vàng đứng dậy rời khỏi phòng.

Lăng Không đóng cửa lại , canh giữ ở ngoài cửa.

“Sao huynh lại đến đây?”

“Không phải nàng đã hứa với ta sau này không đến Thanh Nguyệt lâu nữa sao ?”

“Đánh cược thôi mà, làm gì nghiêm túc thế.”

Liễu Vy Dao lại tự mình rót thêm một ly rượu, ngửa đầu uống cạn.

“Huynh không phải là thích ta đấy chứ? Tần Mặc Hiên.” Liễu Vy Dao lảo đảo đứng dậy, đưa ngón tay chọc chọc vào n.g.ự.c Tần Mặc Hiên.

“...” Tần Mặc Hiên tức đến đỏ bừng mặt, hồi lâu không đáp lời.

Liễu Vy Dao vừa định cúi người ngồi xuống rót rượu, bỗng nhiên cảm thấy eo bị siết c.h.ặ.t, cả người bị ôm vào lòng Tần Mặc Hiên, hơi thở ấm áp của hai người quyện vào nhau , Liễu Vy Dao sững sờ, uống rượu xong, cảm thấy có chút khô miệng khô họng.

“Ưm... huynh ...”

Liễu Vy Dao kiễng chân ngửa đầu hôn lên môi hắn .

Môi hắn , nhìn có vẻ rất mềm.

Vẻ mặt hắn trông có chút đáng yêu.

Hôn rồi lại hôn, đẩy Tần Mặc Hiên ngã lên giường mềm.

Khoảnh khắc đầu lưỡi chạm vào nhau , Tần Mặc Hiên cảm thấy đại não hỗn loạn, hai tay ôm lấy vòng eo Liễu Vy Dao, cúi xuống dùng sức hôn sâu hơn.

Tay Liễu Vy Dao không thành thật, cảm giác hình như bị thứ gì thúc vào bụng dưới , đưa tay mò xuống...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-duong-duong-chinh-chinh-co-ba-nam-nhan-hoa-thuan-o-ben-nhau/chuong-2.html.]

“Ưm... A...” Tiếng thở dốc nặng nề trầm đục, tựa như mãnh thú bị đ.á.n.h thức.

Tần Mặc Hiên cúi xuống hôn lên cổ Liễu Vy Dao, men theo xuống dưới , lưu lại những dấu hôn.

Lại một phen cực kỳ điên cuồng, chỉ còn lại một phòng xuân sắc triền miên.

Tỉnh lại , bỏ mặc Tần Mặc Hiên, ta gọi Lăng Không bế ta lên xe ngựa, ta tựa vào lòng Lăng Không, l.

ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc, hơi thở mạnh mẽ của hắn , ta nghe rất an tâm.

Hai cánh tay mềm mại vin lên vai Lăng Không, mềm giọng mở miệng nói : “Lăng Không, xoa bóp eo cho ta ...”

“Vâng, điện hạ.”

Lòng bàn tay ấm áp, trên tay có những vết chai cứng do luyện võ quanh năm, xoa bóp có chút ngứa, nhưng rất thoải mái, ta rúc vào lòng Lăng Không, cả người co lại trong lòng hắn , mặc cho hắn xoa bóp eo cho ta .

Lăng Không được phụ hoàng tặng cho ta từ năm mười tuổi, hắn rất có thiên phú luyện võ, sư phụ hắn dạy rất tốt , võ công cao cường, chuyên bảo vệ ta .

Hắn biết ta là tính tình gì, ngạo mạn thanh cao, kiêu căng ngang ngược, lạm tình hiếu sắc... vô số khuyết điểm, nhưng ta là công chúa cao cao tại thượng, căn bản không để tâm triều thần và bách tính đ.á.n.h giá ta thế nào, ta chỉ biết phụ hoàng mẫu hậu và các hoàng huynh đều rất sủng ái ta .

“Điện hạ...”

Liễu Vy Dao tỉ mỉ hôn lên gò má, cổ Lăng Không, kéo áo ra hôn lên l.ồ.ng n.g.ự.c, ngửa đầu hôn lên môi Lăng Không, thân thể đã ngồi vắt lên người Lăng Không.

Lăng Không vì luyện võ, thân hình rắn chắc vạm vỡ, cơ n.g.ự.c cơ bụng đều là cơ bắp thực sự, ấn vào vừa cứng rắn vừa dẻo dai.

“Về phủ trước đã ... điện hạ.” Lăng Không ôm lấy eo Liễu Vy Dao, lo nàng ngồi không vững ngã xuống, hô hấp của hắn cũng có chút dồn dập khó nhịn.

Hắn là một người đàn ông bình thường, đang lúc m.á.u nóng sục sôi.

“Ta muốn .” Liễu Vy Dao nằm bò trên vai Lăng Không, giọng nói nhỏ nhẹ như mèo con vang lên bên tai Lăng Không.

Khoảnh khắc được lấp đầy, Liễu Vy Dao cảm thấy vô cùng thỏa mãn, hai người ôm hôn nhau , lại sợ phát ra âm thanh gì, chỉ có thể im lặng, áo trên người che phủ phần lớn thân thể.

Lăng Không rất dịu dàng, động tác nhẹ nhàng chậm rãi, luôn tiến thẳng vào chỗ sâu nhất, mấy lần ta suýt không nhịn được mà kêu lên, bị hắn hôn lấy, chỉ có tiếng ư ử nho nhỏ.

Cuối cùng, ta kiệt sức, được hắn bế về phủ, ta dặn hắn nói với quản gia là vì ta bị trẹo chân, mấy ngày tới không gặp khách, ai cũng không gặp.

Lăng Không bế ta đi tắm thay y phục, ta chìm vào giấc ngủ sâu.

Phen này tham lam rồi , thể lực cạn kiệt, phải ngủ thật tốt tĩnh dưỡng mới được .

——

“Ta muốn gặp công chúa điện hạ!”

Liên tiếp mấy ngày, Kỳ Uyển đều bị nhốt trong mật thất, không ai để ý đến, chỉ khi đưa cơm mới có thị vệ, hắn luôn gào lên đòi gặp công chúa điện hạ.

“Thả hắn ra đi , nếu không phụ hoàng và hoàng huynh lại nói ta nữa.” Ta ngồi trong sảnh viện, nhấm nháp chén trà cống phẩm thượng hạng, Lăng Không đứng bên cạnh, nghe thị vệ bẩm báo.

Thị vệ nhận lệnh, đi thả Kỳ Uyển ra .

Gương mặt thanh tú của Kỳ Uyển, nhìn có vẻ lại trắng hơn chút, hình như bị giam mấy ngày rồi , ra ngoài thấy ánh nắng ấm áp bên ngoài, lại cảm thấy có chút ch.ói mắt, đưa tay che đi ánh mặt trời trước mắt.

Hắn vẫn nhìn như đóa hoa trên đỉnh cao, liếc nhìn Liễu Vy Dao một cái, phất tay áo rời khỏi phủ công chúa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...