Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Khởi bẩm công chúa điện hạ, Tần thế t.ử cầu kiến.” Người bên ngoài vào bẩm báo.

“Không gặp.” Liễu Vy Dao buông chén trà xuống, đứng dậy trở về phòng.

Liễu Vy Dao tựa mình trên giường mềm, ăn trái cây, Lăng Không đang xoa bóp vai cho nàng.

“Công chúa điện hạ, Tần thế t.ử đã xông vào .” Thị vệ vội vàng ngăn Tần Mặc Hiên lại , nhưng bị hắn đẩy ra .

“Tần Mặc Hiên, huynh đến làm gì?” Liễu Vy Dao ngước mắt nhìn Tần Mặc Hiên, trong đáy mắt mang theo một tia lười biếng, giọng điệu nhàn nhạt.

“Tất cả lui xuống đi .” Liễu Vy Dao nhìn thoáng qua, thở dài một hơi , phất tay cho hạ nhân lui hết.

“Ta sắp xuất chinh rồi .”

“Đợi ta thắng trận trở về, ta sẽ đi cầu tứ hôn, ta sẽ chịu trách nhiệm với nàng.”

Tần Mặc Hiên vẻ mặt nghiêm túc, lại giống như một chú cún lớn thuần tình, trong mắt tràn đầy vẻ nghiêm túc.

“Ta không cần huynh chịu trách nhiệm, huynh hà tất phải nghiêm túc như vậy ?”

“Ta thực sự muốn cưới nàng.”

Liễu Vy Dao đứng dậy, lướt qua bên cạnh hắn , đi đến chậu hoa cạnh bàn, cầm kéo nhỏ cắt một đóa hoa xuống, thờ ơ nói .

“Ta là nghiêm túc!” Tần Mặc Hiên nắm lấy cổ tay Liễu Vy Dao, kéo người vào lòng.

“Ta không cần huynh chịu trách nhiệm, huynh cứ coi như là một giấc mộng đi .”

“Tại sao ?”

“Không có tại sao cả, chỉ là không muốn thành thân thôi.”

“Có phải nàng đã để mắt tới nam nhân bên ngoài rồi không , là ai, ta đi tỉ thí với hắn ta !”

“Đừng có như trẻ con vậy được không ?”

Tần Mặc Hiên đồng t.ử rung chuyển, như thể nổ tung, cúi xuống phẫn hận hôn lên môi Liễu Vy Dao.

Liễu Vy Dao bị Tần Mặc Hiên c.ắ.n môi một cái, hắn buông Liễu Vy Dao ra , rũ mắt nhìn Liễu Vy Dao đang thở dốc, mặt đỏ ửng, giọng nói có chút mềm xuống: “Đợi ta trở về!”

Nói xong phất tay áo sải bước rời khỏi phủ công chúa.

Ta nhìn theo bóng dáng Tần Mặc Hiên rời đi , hồi lâu mới hoàn hồn, chỉ lo thở dốc, trên môi chảy một chút m.á.u, tóc tai có chút rối bời.

Lăng Không thấy Tần Mặc Hiên rời đi , vội vàng vào phòng, khẩn trương hỏi: “Hắn đã làm gì điện hạ vậy !”

Liễu Vy Dao nhẹ nhàng lau đi vết m.á.u trên khóe miệng, nép vào lòng Lăng Không, chỉ vào bờ môi bị rách của mình , dịu giọng nói : “Hắn c.ắ.n ta , đau quá, Lăng Không.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ta-duong-duong-chinh-chinh-co-ba-nam-nhan-hoa-thuan-o-ben-nhau/chuong-3.html.]

Lăng Không đau lòng nhẹ nhàng chạm vào vết thương trên khóe môi Liễu Vy Dao, bế người lên giường mềm: “Lăng Không đi lấy t.h.u.ố.c mỡ cho công chúa điện hạ ngay đây.”

Liễu Vy Dao giữ lấy cánh tay Lăng Không, nép vào , hôn lên môi hắn , nhẹ nhàng một cái, đầu tựa vào vai Lăng Không nói : “Không cần đâu , lát nữa ta phải đến phủ tam hoàng huynh tìm huynh ấy , chuẩn bị xe ngựa cho ta .”

“Vâng, điện hạ.” Lăng Không có chút mất mát, tỉnh táo lại , đứng dậy rời khỏi phòng.

Liễu Vy Dao tắm rửa thay y phục, đổi một bộ váy lụa màu vàng nhạt, mặc cho nha hoàn phối đồ trang sức túi thơm, kẻ lông mày, trang điểm nhã nhặn.

——

Xe ngựa đến cổng phủ tam hoàng t.ử, Liễu Vy Dao được Lăng Không dìu xuống xe.

“Hoàng huynh , lại gọi Dao nhi đến đ.á.n.h cờ phải không ?” Liễu Vy Dao bước nhanh đến đình nghỉ mát giữa hồ, nhìn thấy một bóng người , vừa đi vừa nói .

Vị tam hoàng huynh này của ta thích nhất nghiên cứu đ.á.n.h cờ, lần nào cũng gọi ta cùng, nhị hoàng huynh lại không hiểu cờ chỉ hiểu luyện binh, thái t.ử ca ca lại bận rộn giúp phụ hoàng xử lý chính vụ, nên chỉ thỉnh thoảng gọi ta và mấy người bạn tốt của huynh ấy đ.á.n.h cờ, phần lớn thời gian huynh ấy vẫn phải đọc sách.

Chỉ thấy người đó đứng dậy, xoay người hành lễ: “Tham kiến công chúa điện hạ.”

Ta sững người , không ngờ lại là Kỳ Uyển, đây là lần đầu tiên gặp lại hắn sau lần đó.

Quả thực rất đẹp , vẻ ngoài như đóa hoa trên đỉnh cao sơn lãnh, không ai sánh kịp, thanh lãnh cô ngạo, tính tình lạnh lùng.

Có chút xấu hổ, đã ngủ với hắn , nhìn hắn thấy không được tự nhiên.

“Kỳ công... Kỳ đại nhân, sao lại ở đây?” Ta có chút tò mò, hỏi.

Nghĩ lại thấy gọi hắn là Kỳ công t.ử không hợp với thân phận giữa chúng ta , hắn đã thăng chức Lại bộ Thượng thư, tuy hắn còn trẻ, lớn hơn ta năm tuổi, ta nên tôn xưng hắn một tiếng Thượng thư đại nhân mới phải , vội vàng sửa miệng.

“Là ta gọi đến, chẳng phải muốn nhờ Kỳ huynh chỉ điểm nhiều hơn cho kỳ nghệ của ta sao ?” Liễu Nham Ngọc từ phía sau bước ra , trong tay còn cầm một cái hộp gấm nhỏ, đi đến bên cạnh Liễu Vy Dao đưa cho nàng.

“Này, đây là hoàng huynh đặc biệt sai thợ thủ công điêu khắc mặt dây chuyền ngọc cho muội , ngọc thượng hạng, cực kỳ nhuận, hợp với muội .”

“Tạ ơn hoàng huynh , hoàng huynh đối với Dao nhi là tốt nhất!” Liễu Vy Dao vui vẻ cầm lấy hộp gấm, mở ra xem, quả nhiên là ngọc tốt , màu nước nhuận bóng.

“Ngồi xuống đi , bồi hoàng huynh đ.á.n.h một ván cờ.” Liễu Nham Ngọc kéo Liễu Vy Dao đến ghế trong đình ngồi xuống.

Liễu Vy Dao và Liễu Nham Ngọc đ.á.n.h vài ván cờ trước , dần dần nóng tay, Liễu Nham Ngọc lại thua hai ván.

“Dao nhi quả nhiên thông minh, luôn phát hiện ra cách phá giải độc đáo, để Kỳ huynh đ.á.n.h cùng muội một ván đi , hoàng huynh phải nghỉ chân một lát.” Liễu Nham Ngọc bất đắc dĩ xoa mắt, dường như có chút mệt, cười cười mở miệng nói .

Kỳ Uyển và Liễu Nham Ngọc là bạn đồng môn, trên học thuật có nhiều đề tài để nói , hai người cũng trở thành bạn tri kỷ.

“Được.”

Hai người đổi chỗ, Kỳ Uyển ngồi đối diện ta , sao ta lại cảm thấy có chút quái dị, hắn càng bình tĩnh thì càng lộ vẻ ta chột dạ .

Đánh được vài quân cờ, ta nhìn Kỳ Uyển, bất giác nhớ tới hắn ngày hôm đó, thân thể hắn , bờ môi hắn ... định thần lại , phát hiện ta đ.á.n.h sai cờ, vừa định lén lút đưa tay ra , ngước mắt lên, phát hiện Kỳ Uyển còn có hoàng huynh đều đang nhìn động tác nhỏ của ta , ta chỉ có thể ngượng ngùng rụt tay về.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...