Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hạ Nghiên bộ dạng như thể bị tôi nói trúng tim đen, trông hoảng đến mức không chịu nổi rồi , ánh mắt tràn ngập sự chấn kinh nhìn tôi :
“Sao em lại biết được chuyện này ?"
Tôi nhìn chằm chằm vào Hạ Nghiên, tức giận siết c.h.ặ.t nắm tay:
“Là... chuyện từ khi nào vậy ?"
Ánh mắt Hạ Nghiên chuyển biến thành lo lắng, nhìn tôi , lại cúi đầu xuống, thần sắc khó xử lắc lắc đầu.
“Kỷ Bạch, em đừng làm khó tôi , tôi sẽ không bán đứng Tống Viễn đâu , tôi thực sự không biết ngày hôm qua cậu ta mua cho một cô ngôi sao nữ một chiếc túi LV bản giới hạn đâu ..."
Vừa nói , anh vừa liếc nhìn khuôn mặt ngày càng xanh mét của tôi , lặng lẽ ghìm khóe miệng xuống, sau đó đau lòng nhức óc nói .
“Trời ạ, sao tôi lại lỡ lời nữa rồi , tôi thực sự không cố ý đâu , sao lại bất cẩn thế này chứ...
Em ngàn vạn lần đừng vì một câu nói này của tôi mà sinh sự với cậu ấy nhé, một người bạn của tôi cũng gặp phải chuyện như vậy , hình như cô ấy trực tiếp chia tay luôn rồi ...
Suýt chút nữa thì quên, tôi nói những lời này không có ý gì khác đâu , em đừng nghĩ nhiều nhé, dù sao thì bản thân tôi sẽ không làm ra loại chuyện này đâu , bởi vì tôi đặc biệt giữ gìn nam đức."
05
Tôi đầu óc lơ mơ bước ra khỏi công ty của Hạ Nghiên.
Nhưng lại vào lúc chạm vào chiếc thẻ ngân hàng trong túi xách liền lập tức tỉnh táo lại , việc đầu tiên là chạy đến bệnh viện đóng tiền viện phí cho bố.
Nhân lúc bố đang ngủ.
Tôi ngồi trên chiếc ghế ở hành lang bệnh viện rơi vào trầm tư.
Những lời Hạ Nghiên nói cứ văng vẳng bên tai tôi mãi không dứt.
Tống Viễn nói tiền của anh ta đều có việc dùng đến rồi .
Cho nên, cái gọi là có việc dùng đến của anh ta chính là mua túi cho ngôi sao nữ sao ?
Tôi nhắm mắt lại , biên tập tin nhắn cho Tống Viễn.
[Tống Viễn, em có chuyện muốn hỏi anh .]
Tin nhắn còn chưa biên tập xong.
Bỗng nhiên, điện thoại rung lên bần bật hai cái.
Tin nhắn của Hạ Nghiên nhảy ra .
Giây tiếp theo, tôi nhìn thấy Hạ Nghiên gửi đến mấy đoạn video.
Tôi bấm mở video.
Nội dung video là Tống Viễn đang say khướt ở quán bar, trong lòng còn đang ôm ấp một cô gái xinh đẹp .
Tôi biết cô gái này , là đàn em khóa dưới của Tống Viễn, họ Trương.
Tống Viễn được dỗ dành cho vui vẻ, tùy tay rút từ trong túi ra một xấp tiền mặt lớn ném lên bầu trời, rồi say lướt khướt ngửa người nằm trên sofa thẫn thờ.
Tất cả những người có mặt ở đó đều thân thiết gọi anh ta là “ cậu ấm Tống".
Nhìn chằm chằm vào màn hình suốt ba phút.
Tôi dụi dụi hốc mắt đang dâng lên vị cay, lướt xuống dưới .
Hạ Nghiên:
[Tống Viễn, cậu làm như vậy có xứng đáng với Kỷ Bạch không ?]
Hạ Nghiên:
[Trinh tiết là của hồi môn tốt nhất của đàn ông chúng ta , cậu lại đem của hồi môn vứt đi rồi , cậu làm tôi cảm thấy khinh bỉ.]
Hạ Nghiên:
[Sao cậu không thể giống như tôi khắc cốt ghi tâm nam đức chứ?
Cậu quá vô sỉ rồi .]
Ngón tay lướt màn hình của tôi khựng lại một lát.
Hạ Nghiên hình như gửi nhầm người rồi .
Ngay trong lúc tôi đang do dự có nên nhắc nhở anh một tiếng hay không , Hạ Nghiên lại liên tiếp gửi đến mấy tin nhắn.
[ Tôi gửi nhầm người rồi , Kỷ Bạch, em ngàn vạn lần đừng xem những video đó nhé.
Em xem những video đó chưa ?
Tôi đúng là quá bất cẩn rồi , em thực sự chưa xem những video đó chứ?
Kỷ Bạch sao em không nói gì?
Em tức giận rồi sao ?
Có phải em sắp chia tay với Tống Viễn rồi không ?]
Dù
sao
thì Hạ Nghiên cũng
vừa
mới cho
tôi
mượn tiền,
tôi
tổng
không
thể để
anh
ấy
bị
kẹp ở giữa
làm
cho khó xử, thế là khách sáo
nói
một câu.
[Anh yên tâm, em chưa xem.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-den-sau-anh-ta-gianh-gianh-giat-giat/chuong-3.html.]
Hạ Nghiên bỗng nhiên im hơi lặng tiếng.
06
Tôi đang suy nghĩ xem nên nói thêm điều gì, bố tôi đột nhiên giật mình tỉnh dậy từ trong giấc mộng, hoảng loạn gọi tên tôi .
Tôi đặt điện thoại xuống đi qua đó:
“Bố, bố sao thế?"
Bố nắm lấy tay tôi , căng thẳng nói :
“Tiểu Bạch, bao nhiêu ngày nay, bố đều không thấy Tống Viễn đến thăm con, hai đứa chia tay rồi sao ?
Là bố làm lụy đến con, đều tại bố hại con, đều là lỗi của bố..."
Tôi cười lắc lắc đầu:
“Con và Tống Viễn vẫn tốt lắm ạ, bố đừng nghĩ ngợi lung tung, anh ấy còn nói qua hai ngày nữa rảnh rỗi sẽ đến thăm bố."
Bố tôi rõ ràng không tin, nhưng lại không nói gì thêm, lo lắng khôn nguôi nằm xuống.
Tôi không nỡ nhìn bố cứ suy nghĩ lung tung, suy đi tính lại , vẫn là bước ra khỏi phòng bệnh định bụng gọi Tống Viễn đến giúp một tay.
Tôi vừa đi vừa bấm số của Tống Viễn, liên tiếp gọi mấy cuộc liền đều không có người nghe .
Tôi dần dần trở nên bực bội, một lúc không chú ý, đ.â.m sầm vào l.ồ.ng ng/ực của người đi đối diện.
Điện thoại từ trong tay rơi tuột xuống đất, màn hình lập tức nứt ra một đường dài.
Tôi vô thức ngẩng đầu lên, va phải ánh mắt của Hạ Nghiên.
“Hạ, Hạ Nghiên?
Sao anh lại ở đây?"
Tôi không hiểu nổi:
“Đi dạo?
Anh đến bệnh viện để đi dạo sao ?"
Biểu cảm trên mặt Hạ Nghiên trống rỗng một hồi, sau đó bất động thanh sắc đ.á.n.h trống lảng:
“Vừa rồi là đang gọi điện thoại cho Tống Viễn à ?"
Nghe thấy anh hỏi như vậy , tôi mới nhớ ra , thế là gật đầu:
“ Đúng vậy , em muốn bảo anh ấy đến thăm bố em, nhưng điện thoại gọi không thông, anh có biết anh ấy đang ở đâu không ?"
Ánh mắt Hạ Nghiên lóe lên, khẽ lắc đầu, vô cùng thành khẩn nói :
“ Tôi không biết , có điều, cậu ta không báo cáo lịch trình với em sao ?"
Tôi ngẩn người :
“Báo cáo lịch trình?"
Hạ Nghiên chớp chớp mắt, đáy mắt trong veo, không hiểu nhìn tôi :
“Theo tôi thấy, một người bạn trai đạt tiêu cầu, điều cơ bản nhất chẳng phải là tùy lúc báo cáo lịch trình cho bạn gái biết , để bạn gái yên tâm sao ?"
Tôi cúi đầu xuống không tiếp lời.
Hạ Nghiên dường như rất kinh ngạc, khẽ nhíu mày, chân thành phát vấn:
“Tống Viễn... không làm như vậy sao ?"
Thấy tôi vẫn im lặng, anh nhíu mày, đầy lòng đầy căm phẫn bất bình thay cho tôi .
“Thế thì Tống Viễn tính là loại bạn trai gì chứ, quá không đạt yêu cầu rồi , cái gì cũng để bạn gái một mình gánh vác, không nghe điện thoại, mập mờ với người khác, không báo cáo lịch trình, cậu ta đối xử với em như vậy thực sự là quá đáng lắm rồi ..."
Tôi vẫn im lặng như cũ, nhưng trong lòng lại không thể kiểm soát được mà bị những lời của Hạ Nghiên làm cho ảnh hưởng.
Những gì Hạ Nghiên nói đều là sự thật.
Tống Viễn của hiện tại thực sự không phải là một người bạn trai đạt yêu cầu.
Tôi và Tống Viễn ở bên nhau bốn năm, tôi không biết anh ta bắt đầu thay đổi từ khi nào.
Tống Viễn ban đầu trong lòng trong mắt đều chỉ có tôi , nay trong ký ức của tôi đã bắt đầu trở nên mờ nhạt rồi .
Tôi thậm chí bắt đầu hoài nghi, một Tống Viễn tốt đẹp như vậy liệu có phải là căn bản không hề tồn tại hay không .
Nhưng rõ ràng không phải thế.
Anh ta trước kia cũng từng đối xử tốt với tôi mà.
Ánh mắt Hạ Nghiên rơi trên người tôi , khẽ nheo nheo mắt lại , một lần nữa mở miệng.
“ Tôi có một người bạn..."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh .
4.
Chaporia
Bình Luận (0)