Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hạ Nghiên cũng đang nhìn tôi :
“Cô ấy cũng có trải nghiệm tương tự, nghe nói cô ấy dứt khoát quyết định chia tay luôn, dù sao thì đau ngắn còn hơn đau dài đúng không ?"
Anh nói rồi lại thôi, liếc nhìn phản ứng của tôi một cái, vội vàng cúi đầu xuống, giọng điệu sa sút lại tự trách, cẩn thận từng li từng tí nói .
“ Tôi lỡ lời nói nhiều lời gan ruột như vậy , chắc chắn sẽ làm em chán ghét đúng không , em nhất định cảm thấy tôi rất phiền phức đúng không ..."
Tôi vội vàng lắc lắc đầu, nở một nụ cười biết ơn với anh :
“Không có không có , em biết anh muốn giúp em mà."
Hạ Nghiên cười rồi , giống như một chú mèo được vuốt lông, nụ cười đẹp đẽ vô cùng.
“Em hiểu là tốt rồi , tôi đương nhiên sẽ không hãm hại em, tôi chỉ muốn hại Tống trước ..."
Anh khựng lại , hắng giọng, lại cười híp mắt nói với tôi .
“Dù sao thì, chúng ta là bạn bè, đúng không ?
Vậy thì Kỷ Bạch, tôi có thể trở thành người bạn tốt nhất của em không ?"
Tôi khẽ sững sờ, ngập ngừng nói :
“Người bạn tốt nhất sao ?
Như vậy hình như không tốt lắm đâu ..."
“Không tốt sao ?"
Hạ Nghiên tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra mỉm cười , hốc mắt lại khẽ ửng đỏ, giọng nói cũng đang run rẩy:
“Được rồi , không sao đâu , cũng có thể không sao mà, tôi đều không sao hết, thực sự không sao , thực sự thực sự không sao đâu ..."
Anh trông có vẻ như đang rất buồn bã và thất vọng.
Tôi bỗng nhiên có chút không nỡ, mím môi, lại nói :
“Cũng không phải là không thể, dù sao thì vốn dĩ em cũng chẳng có mấy người bạn."
Hạ Nghiên ngẩng đầu lên, quét sạch vẻ sa sút vừa rồi , trong đáy mắt đều là sự kỳ vọng và niềm vui sướng lấp lánh, giống như là gặp được chuyện tốt tột cùng nào đó, giây tiếp theo liền sắp vui mừng đến phát khóc rồi .
“Thật sao ?
Tôi thực sự có vinh hạnh trở thành người bạn tốt nhất của em sao ?
Kỷ Bạch, tôi thực sự vui lắm đó, em không biết tôi vui đến mức nào đâu ..."
Chưa từng có ai vì trở thành bạn của tôi mà vui mừng đến như vậy .
Chưa từng có một ai cả.
Hạ Nghiên là người đầu tiên.
“ Tôi nghe nói mọi người đều thích cài đặt người bạn tốt nhất làm người liên hệ khẩn cấp, vậy thì, Tiểu Bạch, vậy thì tôi cũng sẽ có tư cách này , đúng không ?"
Anh vừa nói vừa dùng ánh mắt mong chờ nhìn chằm chằm tôi .
Tôi nghẹn lời.
Tôi nghĩ, nếu lúc này phía sau anh có một chiếc đuôi, nhất định sẽ vẫy qua vẫy lại một cách điên cuồng.
Ừm, bảo không chừng còn có thể quạt đến mức làm tôi bị cảm lạnh mất thôi.
Sau khi nhìn nhau với anh suốt ba phút, tôi đành chịu thua.
Cắn răng cài đặt anh làm người liên hệ khẩn cấp, bụng bảo dạ một lát nữa sẽ lén lút hủy bỏ sau .
Hạ Nghiên nhìn từng hành động cử chỉ của tôi , lông mày khẽ nhướn, hài lòng mỉm cười .
Nhưng lại sau khi nhìn thấy Tống Viễn cũng là người liên hệ khẩn cấp của tôi , nụ cười nơi khóe miệng cứng đờ lại một chút, trong mắt xẹt qua một tia sáng mang ý vị thâm trường.
“Tiểu Bạch, điện thoại của em bị rơi hỏng rồi kìa, thật là tồi tệ, ngày mai tôi mang một chiếc điện thoại mới cho em nhé."
Tôi xua tay từ chối:
“Không sao đâu , vẫn còn đối phó dùng tạm được ."
“Không sao đâu , tôi có rất nhiều máy dự phòng, tùy tiện đưa cho em một chiếc, đến lúc đó tôi giúp em chuyển dữ liệu qua, em đừng có gánh nặng tâm lý làm gì, chúng ta chẳng phải là bạn bè sao , người bạn tốt nhất."
Hạ Nghiên cười híp mắt, đặc biệt nhấn mạnh mấy chữ “ người bạn tốt nhất".
Lời đã nói đến nước này , tôi không tiện từ chối thêm nữa, thế là khẽ gật gật đầu:
“Được, cảm ơn anh ."
07
Đứng ở hành lang một lát sau , Hạ Nghiên lại chủ động đề xuất muốn vào thăm bố tôi .
Tôi gật gật đầu, nhân lúc Hạ Nghiên đi vào trong nói chuyện phiếm với bố, tôi gửi tin nhắn đi cho Tống Viễn.
[Tống Viễn, chúng
ta
chia tay
đi
.
]
Tống Viễn mãi một lúc lâu sau mới trả lời.
[Chia tay?
Kỷ Bạch, nực cười , em rời xa được anh sao ?
Ngoài anh ra còn có ai thèm em nữa chứ?
Anh cá là ba ngày sau em sẽ khóc lóc chạy đến cầu xin anh làm hòa thôi.]
Tôi không thèm trả lời lại anh ta nữa, Hạ Nghiên nói rất có lý, đau ngắn còn hơn đau dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-den-sau-anh-ta-gianh-gianh-giat-giat/chuong-4.html.]
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu không khí vui vẻ trong phòng bệnh.
Bất luận bố tôi nói cái gì, Hạ Nghiên đều nghiêm túc lắng nghe , không có một chút nào là mất kiên nhẫn.
Gọt táo, kể chuyện cười .
Trông có vẻ còn hiếu thảo hơn cả đứa con gái ruột là tôi đây nữa, dỗ cho bố tôi cười đến mức không khép được miệng vào .
Tâm trạng bị Tống Viễn làm cho ảnh hưởng vừa rồi của bố tôi dường như cũng vì sự đến thăm của Hạ Nghiên mà trở nên tốt hơn.
Tôi thở dài một tiếng, lòng biết ơn đối với Hạ Nghiên trong tim lại tăng thêm vài phần.
08
Hạ Nghiên đợi mãi cho đến khi bố tôi ngủ thiếp đi mới từ trong phòng bệnh bước ra .
Tôi ngại ngùng đi theo sau lưng anh :
“Hạ Nghiên, cảm ơn anh , em mời anh ăn cơm nhé."
Giữa đôi lông mày của Hạ Nghiên mang theo vẻ mệt mỏi thản nhiên, khẽ cười lắc lắc đầu, thấu hiểu lòng người nói :
“Hai chúng ta đi ra ngoài ăn cơm, Tống Viễn hiểu lầm thì phải làm sao , cho nên..."
Tôi đang định nói chuyện tôi và Tống Viễn đã chia tay, anh lại nhanh hơn một bước mở lời.
“Cho nên chúng ta về nhà em ăn."
Tôi :
“?"
Cái này có hợp lý không ?
Cái này có hợp lý không ?
Cái này có hợp lý không ?
Lời anh ta nói cái này có hợp lý không hả?
Hạ Nghiên cảm thấy rất hợp lý, vẻ mặt thản nhiên, ánh mắt kiên định như thể sắp được kết nạp Đảng vậy :
“Tay nghề nấu nướng của tôi thực sự khá tốt , chỉ có thế mà thôi, tôi tuyệt đối không có ý nghĩ nào khác đâu , thật đấy, em nhìn tôi xem, giống loại người có tâm địa xấu xa sao ?"
Tôi hoài nghi đ.á.n.h giá gương mặt của anh .
Gương mặt anh tràn đầy chính khí ngút trời, không giống như là đang diễn kịch.
Anh có lẽ thực sự chỉ là muốn giới thiệu tay nghề nấu nướng của mình cho tôi mà thôi.
“Có điều tôi cũng biết ."
Hạ Nghiên chuyển đổi đề tài, “Tống Viễn nấu ăn cũng rất ngon, cho nên không biết những món tôi làm có thể so sánh được với những món cậu ta làm cho em hay không ..."
Tôi có chút ngỡ ngàng.
Hóa ra tay nghề nấu nướng của Tống Viễn cũng rất ngon sao .
Nhưng mà tôi chưa từng được ăn bao giờ cả.
Hạ Nghiên liếc nhìn tôi một cái, lập tức lại là bộ dạng vô cùng kinh ngạc, lấy tay bịt c.h.ặ.t miệng lại :
“Không phải chứ không phải chứ, Tống Viễn chưa từng nấu ăn cho em bao giờ sao ?
Trời ạ, sao cậu ta có thể..."
Tôi không mấy bận tâm mỉm cười :
“Không sao đâu ."
Biểu cảm trên mặt Hạ Nghiên bỗng nhiên cứng đờ lại , khẽ mím c.h.ặ.t bờ môi mỏng, bất động thanh sắc nghiến nghiến răng hàm sau .
Tôi thở phào một hơi , tiếp tục nói :
“Dù sao thì, em cũng đã nói chia tay với anh ta rồi ."
Hạ Nghiên sững sờ suốt cả một phút đồng hồ, giọng nói đột nhiên nâng cao lên tám tông:
“Chia tay rồi sao ?
Có chuyện tốt như vậy sao ?
Ô dê!"
Tôi nghe không rõ nửa câu sau của anh :
“Cái gì cơ?"
“Khụ khụ, không có gì."
Hạ Nghiên phản ứng lại , tay nắm thành quyền đặt lên sườn môi, vô cùng bi thương thở phào một hơi , khóe miệng lại đang lén lút nhếch lên.
“ Tôi là nói , tôi là nói tin tức này thực sự là quá khiến người ta buồn lòng rồi ."
Anh nói anh buồn lòng.
Nhưng tôi lại cảm thấy anh sắp không nhịn nổi cười rồi ấy chứ.
09
Sau khi chia tay với Tống Viễn được một tuần.
Tôi thu dọn những món đồ thuộc về Tống Viễn ở trong nhà mình ra , định bụng đem vứt đi .
5.
Chaporia
Bình Luận (0)