Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Dọn dẹp được một nửa, Hạ Nghiên đến đón tôi đi bệnh viện.”
Dạo gần đây anh rất thích đến thăm bố tôi .
Tôi bèn không muốn làm phiền anh .
Nhưng mỗi lần tôi nói những lời từ chối, anh đều cụp hàng lông mi xuống, nhất mực giả vờ như không nghe thấy gì.
Hạ Nghiên bước đi vào , nhìn đống đồ đạc tôi bày đầy một bàn, ánh mắt quét qua bức ảnh chụp chung của tôi và Tống Viễn, bỗng chốc khựng lại bước chân, hai tay đút túi quần, như có điều suy nghĩ dựa vào khung cửa.
Hôm nay anh ăn mặc rất đẹp , mặc một chiếc áo khoác dạ màu xám có chất liệu rất tốt , bên trong là một chiếc áo len cổ lọ màu đen bó sát.
Bờ vai rộng, eo thon, chân dài, gương mặt mê mị, đứng ở chỗ đó một cái, khí chất mười phần, hoàn toàn có thể nghiền nát những ngôi sao nam trên tivi rồi .
Tôi không nhịn được nhìn anh thêm vài cái, dọn dẹp trống chiếc sofa ra :
“Anh có lẽ phải ngồi đợi một lát rồi , em đi rót cho anh cốc nước."
Anh không nói gì, dường như đang trầm tư điều gì đó.
Vài giây sau , anh thong thả đi qua đây, cúi người cầm lấy sợi dây chuyền mà Tống Viễn tặng tôi trước kia , thở dài một tiếng, giọng điệu vô cùng nghĩ cho tôi :
“Giữ lại đồ Tống Viễn tặng, em nhìn thấy cũng chỉ thêm đau lòng mà thôi."
Nói xong, thuận tay vứt luôn vào trong thùng r/ác, còn chu đáo đậy nắp thùng lại .
Dường như chú ý tới ánh mắt của tôi , Hạ Nghiên nhìn qua đây.
Nhìn nhau vài giây, Hạ Nghiên đi đến trước mặt tôi rồi ngồi xổm xuống, chậm rãi ngước mắt lên nhìn :
“Tiểu Bạch, giữ lại những món đồ đó của cậu ta cũng chỉ vô ích làm em đau lòng mà thôi, chúng ta chẳng phải là bạn tốt sao , tôi nhìn em đau lòng, tim tôi cũng sắp vỡ nát ra rồi , em đừng trách tôi vứt những thứ đó đi nhé, tôi chỉ là..."
Chỉ là cái gì, anh không nói ra được , dường như là đau buồn đến mức không thể nói tiếp được nữa rồi .
Anh đỏ hoe hốc mắt, rủ hàng lông mi xuống, kìm nén đến mức bả vai đều đang run rẩy rồi .
Nhìn thấy bộ dạng này của anh , trong lòng tôi dâng lên niềm xúc động, vội vàng nói :
“Vứt thì vứt thôi, thực ra cho dù anh không vứt, em cũng định vứt rồi , vốn dĩ em đã dự định đem tất cả những thứ Tống Viễn từng chạm qua vứt ra ngoài hết mà."
Sự đau buồn đột ngột dừng lại , anh ngẩng đầu lên trong vòng một giây:
“Được thôi."
Tôi ngẩn người :
“...
Được cái gì cơ?"
Năm phút sau .
Hạ Nghiên gọi điện thoại gọi đến không ít người , bọn họ ăn mặc chỉnh tề, huấn luyện bài bản bước đi vào nhà tôi .
Sau đó.
Nồi, bát, đũa, dép đi trong nhà, chăn màn, đệm giường, máy giặt, dây phơi quần áo...
Nửa tiếng sau .
Căn căn hộ hoàn thiện tinh xảo của tôi dưới sự chỉ huy của Hạ Nghiên —
Biến thành một căn nhà thô một nửa.
Nếu không phải là không tiện, tôi hoài nghi gạch lát nền cũng phải bị cạy lên mất hai viên ấy chứ.
Tôi liếc nhìn Hạ Nghiên ở bên cạnh:
“Thùng r/ác dưới lầu sắp không đậy được nắp vào nữa rồi ."
Ý của tôi là thôi đừng vứt nữa.
Anh gật gật đầu, chu đáo nói :
“Được, tôi bảo bọn họ chở một chiếc thùng lớn qua đây."
Tôi :
“..."
Tôi bỗng nhiên cảm thấy, người chia tay với Tống Viễn dường như là Hạ Nghiên vậy .
10
Hạ Nghiên rất chu đáo, vứt xong xuôi rồi , còn bảo người chở đồ nội thất mới đến.
Tôi thấp thỏm không yên nhìn đống đồ nội thất mới có giá trị không nhỏ kia , cẩn thận hỏi:
“Em có thể ghi nợ trước được không ?"
Hạ Nghiên buồn cười liếc nhìn tôi một cái:
“Đây là món quà tôi tặng em."
“Quà sao ?"
Anh đứng ở phía sau tôi , ánh mắt định vị trên người tôi .
Do dự một lát, hết lần này đến lần khác giơ tay lên, cuối cùng khẽ chạm vào phần đuôi tóc của tôi một cái, giống như một chú mèo nhỏ ăn vụng được món ngon, không kìm hãm được mà để lộ ra hai lúm đồng tiền.
“Ừm, quà tặng, chúc mừng em rời bỏ tra nam, cũng... cũng chúc mừng chính bản thân tôi ."
Anh
nói
đến đoạn phía
sau
, giọng
nói
ngày càng nhẹ
đi
, giống như đang tự lẩm bẩm một
mình
vậy
.
Tôi lắc lắc đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-den-sau-anh-ta-gianh-gianh-giat-giat/chuong-5.html.]
“Không được , cái này quá quý giá rồi ."
“Đắt sao ?
Đắt ở chỗ nào chứ?"
Hạ Nghiên thu liễm nụ cười , không hiểu nhíu mày, “Đắt chẳng phải là điều nên làm sao ?
Đồ tặng cho em đương nhiên phải là thứ tốt nhất đắt nhất rồi ."
Dứt lời, trái tim tôi bỗng nhiên bị một cái gì đó va đập mạnh một phát.
Im lặng hai giây, tôi vẫn cố chấp từ chối anh như cũ.
“Vẫn, vẫn là không được đâu , Hạ Nghiên, em đã mắc nợ anh quá nhiều rồi , em đi trả lại tất cả những thứ này ngay đây."
Hạ Nghiên cúi người nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi .
Tôi ngẩng đầu nhìn anh .
Hạ Nghiên cũng đang nhìn tôi , hốc mắt một lần nữa rất nhanh đã ửng đỏ lên, dưới đáy mắt dâng lên làn nước mờ sương, một bộ dạng tủi thân sắp khóc đến nơi, oán hận nhìn tôi .
“Kỷ, Kỷ Bạch, có phải em... không coi tôi là người bạn tốt nhất đúng không ?"
Tôi vội vàng lắc đầu phủ nhận:
“Đương, đương nhiên là không phải rồi ."
Hạ Nghiên cong ngón tay quệt quệt nơi khóe mắt, giọng nói phát run:
“Vậy tại sao em không tiêu tiền của tôi ?
Kể từ khi chúng ta là bạn tốt nhất của nhau , vậy thì của tôi chính là của em, em, tại sao em lại phải nói là mắc nợ chứ?
Rõ ràng của tôi đều là của em mà..."
Anh chất vấn một cách vô cùng hùng hồn, đầy lý lẽ.
Tôi không hiểu sao lại bắt đầu cảm thấy bản thân mình đuối lý, mang tính chiến thuật cầm lấy chiếc cốc nước trên bàn:
“Nói nhiều như vậy , đói bụng rồi đúng không ?
Em đi lấy cho anh cốc nước rồi rửa bát nhé..."
Anh cố chấp nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi không buông, trợn tròn đôi mắt đỏ hoe, nhất quyết bắt tôi phải trả lời trực diện mới chịu.
“Tiểu Bạch, em cứ yên tâm thoải mái, đường đường chính chính mà tiêu tiền của tôi , có được không ?"
Ánh mắt tôi lướt qua hàng lông mi khẽ cong của anh , ch.óp mũi ửng đỏ, bờ môi khẽ mím, khuôn mặt mịn màng, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một loại trái cây.
— Quả vải đã bóc vỏ.
Ừm, cảm giác khi ăn chắc chắn là rất tốt đây.
Muốn c.ắ.n một cái.
Tôi vì suy nghĩ của chính mình mà cảm thấy mặt nóng bừng lên, vô thức giãy giụa, nước trong chiếc cốc trên tay b/ắn ra ngoài không ít.
Hạ Nghiên không có né tránh, trước ng/ực bị nước làm cho ướt sũng một mảng.
Tôi áy náy nói :
“Xin, xin lỗi anh ."
Hạ Nghiên buông tay tôi ra :
“Không sao đâu , vừa vặn lúc nãy bê đồ đạc ra không ít mồ hôi, tôi muốn đi tắm một cái, có tiện không ?"
Tôi gật đầu, cứng đờ người quay đi chỉ cho anh vị trí của phòng tắm:
“Tiện chứ, anh đi tắm đi , em giúp anh đem quần áo đi sấy khô."
Phía sau yên tĩnh một lát, truyền đến tiếng sột soạt quần áo.
Tôi mãi không đợi được anh lên tiếng, tò mò quay đầu lại định bụng nhìn anh một cái.
Không nhìn thì thôi, nhìn một cái liền giật nảy mình .
Hạ Nghiên đã cởi sạch phần thân trên rồi , sợi dây chuyền đeo trên cổ rủ xuống trước xương quai xanh tinh xảo, dịch xuống phía dưới nữa là cơ bụng sáu múi tiêu chuẩn và chiếc eo thon.
Nương theo nhịp thở, cơ bụng của anh dường như đang phập phồng lên xuống.
Anh chắc là vẫn chưa ý thức được bản thân mình đã bị tôi nhìn sạch sành sanh rồi , đang cúi đầu nhìn điện thoại.
Tư thế vô cùng mang tính câu dẫn.
Nam sắc ngay trước mắt, hơi thở của tôi nghẹn lại , nhìn đến mức thẫn thờ cả người ra .
Cho đến khi từ trong cổ họng của Hạ Nghiên truyền ra một tiếng cười thấp.
Tôi mới ý thức được , anh đã phát hiện ra rồi .
Khuôn mặt tôi bắt đầu tăng nhiệt độ, anh lại chẳng mảy may bận tâm, không nhanh không chậm bước đi qua đây, ghé sát vào tai tôi hỏi nhỏ một câu.
“Đối với những gì em nhìn thấy có cảm thấy hài lòng không ?"
Tôi hoàn hồn lại , hét lên một tiếng, một tay bịt c.h.ặ.t mắt lại , một tay đẩy anh :
“Hạ, Hạ Nghiên, anh cởi quần áo ra làm cái gì chứ?
Tránh ra tránh ra mau!"
6.
Chaporia
Bình Luận (0)