Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhị tỷ Minh Tố ghé sát lại , thần thần bí bí hỏi.
Ta nhìn từ xa thấy trưởng tỷ bị các quý nữ kéo đi thỉnh giáo cầm nghệ, trong lòng cảm thấy an ủi.
Trưởng tỷ vốn nên sống rực rỡ ch.ói mắt như vậy , chứ không phải giống như kiếp trước , u uất mà qua đời.
Nhị tỷ thấp giọng nói :
“A Ngu, yến tiệc còn chưa bắt đầu, hay là chúng ta đến ngự hồ bên kia ngắm sen đi ? Đèn cung vừa chiếu xuống, chắc chắn sẽ rất đẹp .”
Vừa nghe nhắc đến ngự hồ, ta lập tức kinh hãi lắc đầu.
Kiếp trước , ta chính là đi cùng nhị tỷ đến đó.
Kết quả bên bờ ngự hồ có một con rắn lao ra , khiến ta bị rắn độc c.ắ.n.
Đêm tối mịt mùng, thái t.ử điện hạ nhận nhầm người , mới có nửa đời sau lỡ dở của chúng ta .
Đời này , ta muốn tất cả đều đi theo quỹ đạo vốn có .
Ta kéo nhị tỷ đi về phía một tòa tiểu các bên cạnh.
“Ở đây tốt hơn, ở đây không có hoa cỏ, tầm nhìn lại rộng, bên kia còn có người đang múa kiếm nữa.”
Hôm nay, ai cũng biết đích nữ phủ thừa tướng Kỷ Minh Nghi sẽ được chọn làm thái t.ử phi.
Các quý nữ kéo đến đây cũng là bởi ngoài thái t.ử, tối nay còn có không ít công t.ử thế gia tham dự yến tiệc, coi như một cơ hội tốt để xem mắt.
Nhị tỷ Minh Tố từ nhỏ không thích hồng trang mà thích võ phục.
Nhìn vị tướng quân đang múa kiếm phía xa, nàng chẳng hề che giấu ánh mắt tán thưởng:
“A Ngu, muội thấy người kia thế nào?”
Kiếp trước , sau khi trưởng tỷ gả cho thế t.ử Yến Vương.
Không lâu sau , nhị tỷ cũng thành thân với Võ Đức tướng quân, chính là vị công t.ử họ Sở đang múa kiếm trước mắt này .
Ta nhớ ở Bắc Gia, bọn họ cũng là một giai thoại được người người truyền tụng.
“Vậy thì chúc mừng nhị tỷ, sau này được như ý nguyện.”
Ta vừa nói vừa trêu chọc.
Lại bị nhị tỷ co ngón tay gõ nhẹ lên trán.
“Được lắm, Kỷ Minh Ngu, đồ xấu xa, dám trêu chọc nhị tỷ của muội sao ?”
Hai chúng ta cười thành một đoàn.
Không xa, tiếng tơ đàn vang lên, yến tiệc sắp bắt đầu.
Các cung nữ mời công t.ử thế gia và các nữ quyến vào các.
Trong đám đông ồn ào, tiếng bước chân cũng hỗn loạn.
Không biết ai hét lên một tiếng:
“Có rắn!”
“Kỷ tiểu thư bị rắn c.ắ.n rồi !”
Mọi người tản ra bốn phía, lòng người hoảng loạn.
Ta và nhị tỷ nhìn nhau , đều thấy được vẻ kinh ngạc trong mắt đối phương.
Phía xa, có người ngã trên mặt đất, không nhìn rõ là ai.
Ta nhớ tới kiếp trước , thái t.ử bất chấp tất cả lao tới cứu người .
Trưởng tỷ và thái t.ử dù có tình ý, cũng không nên dùng cách này để gả cho Tiêu Biệt Xuyên.
Dù kiếp trước ta đã vào ở Đông Cung, những lời đồn kia cũng chưa từng hoàn toàn lắng xuống.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Sau lưng, người ta vẫn bàn tán.
Rằng ta , vị thái t.ử phi này , đức hạnh có thiếu sót, dùng thủ đoạn hèn hạ mới ngồi được lên vị trí ấy .
Những lời
ấy
như d.a.o cắt, hành hạ
ta
suốt mấy chục năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tam-ngoc/2.html.]
Ta tuyệt đối không muốn trưởng tỷ và mình phải chịu cùng một loại lời gièm pha như vậy .
Cung nhân yêu cầu các quý nữ vào điện lánh mặt, nói đã phái người đi bắt rắn.
Kim Ngô Vệ cũng đang điều tra xem có khả năng là thích khách hay không .
Ta cầm lấy chiếc đèn l.ồ.ng trong tay cung nữ, chạy nhanh một mạch.
Đến gần rồi , lại thấy thái t.ử Tiêu Biệt Xuyên đứng dưới hành lang, thần sắc lạnh lùng.
Khoảnh khắc lướt qua người ta , ánh mắt Tiêu Biệt Xuyên dừng lại trên người ta .
Dường như hắn đã nhận ra điều gì đó, trong đôi mắt đen sâu thẳm thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
“Sao lại là nàng?”
Lần này , Tiêu Biệt Xuyên không lựa chọn cứu người ngay lập tức.
Ta chậm chạp nhận ra , hắn cũng đã sống lại .
Chỉ là hắn không ngờ rằng, đời này , người cài cây trâm ống hoa hải đường ấy lại không phải ta .
Giống như ta , Tiêu Biệt Xuyên cũng không muốn dây dưa với ta nữa.
Ta chẳng còn tâm trí trả lời hắn .
Chỉ đỡ lấy trưởng tỷ, giúp tỷ ấy hút m.á.u độc ra ngoài.
Đèn cung bị gió thổi ngã.
Ta không nhìn rõ, chỉ liên tục hỏi Minh Nghi:
“Tỷ có khá hơn chút nào không ?”
Trưởng tỷ không còn sức lực, không đẩy ta ra nổi, ngẩng khuôn mặt đẫm mồ hôi lạnh lên.
“Dừng lại đi , A Ngu. Đừng sợ, đừng sợ, tỷ không sao đâu .”
Nhị tỷ là người đầu tiên phản ứng lại , lập tức bẩm báo hoàng hậu rồi cho người đi mời ngự y.
Ta chỉ cảm thấy đầu lưỡi tê dại, nhìn thấy người xung quanh đông nghịt.
Ánh đèn cung lay động không ngừng.
Vầng sáng ấy trong mắt ta lúc to lúc nhỏ.
Đầu óc choáng váng, cuối cùng ta ngất lịm đi .
Đêm yến tiệc buộc phải kết thúc giữa chừng.
03
Sau khi tỉnh lại lần nữa, ta đã trở về phủ thừa tướng.
Hai ngày này dưỡng bệnh trong phủ, chỉ nghe nhị tỷ kể.
Đêm yến tiệc hôm ấy , sau khi ngự y tới nơi, chính thái t.ử điện hạ đã quyết đoán lựa chọn một loại giải độc đan.
Khi trưởng tỷ tới thăm ta , vừa tức giận vừa bất đắc dĩ, dặn ta sau này không được hành động liều lĩnh như vậy nữa.
“Nếu không có thái t.ử, ngày ấy mạng nhỏ của muội đã chẳng giữ nổi rồi .”
Chỉ tiếc, lần tuyển phi này vì chuyện đó mà phải tạm dừng.
Phụ thân , mẫu thân cứ có thời gian rảnh là lại tới phòng ta lải nhải.
Một là trách ta quá bốc đồng, hai là khen ta dũng cảm.
Nhị tỷ nhân lúc không có ai, cũng lén lút mò vào phòng ta , nhỏ giọng tiết lộ:
“Ta nghe mẫu thân nói , ca ca nhà họ Chương sắp vào kinh dự thi, chính là người có hôn ước từ nhỏ với muội đó. Mẫu thân và biểu di bên nhà họ Chương hình như đã trao đổi thư từ, định nhân cơ hội này định luôn chuyện của hai người . Chỉ là bên tổ mẫu không mấy tán thành, nói tiểu t.ử họ Chương chưa có công danh trong người , không xứng với nữ nhi nhà chúng ta .”
Tay ta run lên, suýt nữa làm đổ bát chè hạt sen do chính tay trưởng tỷ nấu.
“Nhanh như vậy sao ?”
Nhị tỷ đắc ý nói :
“Thật ra tổ mẫu cũng chỉ nói vậy thôi. Kỳ xuân vi sang năm, nếu Chương công t.ử không đỗ, vẫn phải quay về Cấp Châu. Tổ mẫu chẳng qua tuổi đã lớn, không nỡ để muội đi xa.”
Chaporia
Bình Luận (0)