Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Không khí chợt ngưng lại .
Nhị tỷ tưởng ta không muốn , liền cười vỗ nhẹ lên mu bàn tay ta .
“Nữ nhi nhà họ Kỷ chúng ta đâu lo không gả được , tam muội còn nhỏ, vẫn có thể lựa chọn thêm.”
Ta nắm lấy tay nhị tỷ, ngập ngừng hỏi:
“Tỷ nói xem, huynh ấy có thích muội không ?”
“Muội từng gặp ca ca nhà họ Chương rồi sao ?”
Minh Tố hơn ta một tuổi quả nhiên không phải vô cớ, vừa nghe đã lập tức bắt được trọng điểm.
Ta vội vàng lắc đầu:
“Không quen biết , Chương ca ca còn chưa từng tới kinh thành, sao muội có thể gặp được ?”
Nhị tỷ tuy không tin, nhưng cũng chỉ đành chôn sự nghi hoặc vào lòng.
Từ nhỏ đến lớn, ta làm gì cũng không quá nổi bật.
Tư chất bình thường, học thứ gì cũng chậm.
Tài học cũng thường thường, làm thơ phải mất năm sáu ngày mới gọt giũa được một bài mà nữ phu t.ử đ.á.n.h giá là tạm được .
Nhưng tổ mẫu thương ta , phụ mẫu cưng chiều ta , các tỷ tỷ yêu quý ta .
Khiến ta đối với rất nhiều chuyện, thiếu đi vài phần nhạy bén.
Kiếp trước , trưởng tỷ gả đến Nam Lăng, trở thành thế t.ử phi của Yến Vương.
Rất lâu sau đó, ta mới biết , vận mệnh của chúng ta từ sự nhầm lẫn trong đêm yến tiệc ấy đã hoàn toàn thay đổi.
Yến Vương trấn thủ Nam Lăng nhiều năm, còn thế t.ử thì mắt cao hơn đầu.
Trong đêm yến tiệc đó, Yến Vương thế t.ử đã để ý trưởng tỷ.
Nếu trong buổi tuyển phi ấy , trưởng tỷ được chọn làm thái t.ử phi.
Yến Vương tuyệt đối sẽ không thay con trai mở lời cầu hôn.
Khi ấy ông vẫn đang âm thầm tích lũy thế lực, không dám công khai đối đầu với hoàng thất.
Thế nhưng trưởng tỷ lại vào cung thay ta xoay chuyển tình thế, nói rõ người nên làm thái t.ử phi là ta .
Yến Vương lập tức thay con trai xin thánh chỉ của bệ hạ, cầu cưới trưởng tỷ.
04
Ngày ta và thái t.ử thành thân , cũng chính là ngày trưởng tỷ khởi hành tới Nam Lăng.
Đêm tân hôn, Tiêu Biệt Xuyên uống say.
Hắn loạng choạng bước vào tân phòng, nắm c.h.ặ.t cổ tay ta , khàn giọng chất vấn:
“Con rắn trong đêm yến tiệc đó, có phải là do nàng cố ý sắp đặt không ?”
Dưới lớp khăn hỉ đỏ, ánh nến lay động.
Ta vẫn còn thất thần vì chuyện trưởng tỷ phải gả xa, không nghe rõ hắn nói gì.
Đến khi hoàn hồn, ta khó hiểu nhìn hắn .
“Cố ý sắp đặt chuyện gì?”
Hắn buông tay ra , bỗng nhiên bật cười :
“Không có gì.”
“Tỷ tỷ nàng nói nàng là út nữ trong nhà, nếu cô không thương nàng, yêu nàng, chỉ sợ tỷ ấy sẽ liều mạng với cô mất.”
Sau khi trở thành thái t.ử phi, yêu cầu của Tiêu Biệt Xuyên đối với ta luôn rất nhiều.
Ăn không được nói , ngủ không được chuyện trò.
Cười không được cười lớn, khóc cũng không được phát ra tiếng.
Dường như ta làm gì cũng sai.
Cái này không hợp lễ.
Cái kia cũng không hợp lễ.
Ta từng nổi giận, cảm thấy Đông Cung rộng lớn ấy chẳng khác nào một nhà lao, vì vậy luôn tìm cách tránh mặt Tiêu Biệt Xuyên.
Tâm trạng không tốt , khẩu vị cũng uể oải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tam-ngoc/3.html.]
Thế là sinh một trận bệnh nặng.
Tiêu Biệt Xuyên là trữ quân, mỗi ngày bận đến phân
thân
thiếu thuật.
Nhưng biết ta ngã bệnh, hắn vẫn tới thăm.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Thấy ta hôn mê bất tỉnh, hắn còn chuyển công vụ vào phòng, tự mình chăm sóc ta .
Trong cơn mê man, ta lẩm bẩm gọi tên trưởng tỷ.
Trước kia mỗi lần ta ốm, trưởng tỷ lo đến mức không ngủ được , luôn ở bên cạnh ta suốt đêm.
Sáng sớm còn nấu một bát chè hạt sen dỗ ta ăn.
Nhị tỷ thì kể chuyện cười cho ta nghe .
Không ngờ sau khi tỉnh dậy, Tiêu Biệt Xuyên cũng đang bưng một bát chè hạt sen.
Hắn day trán, khẽ dỗ dành:
“Ngoan, ăn một chút đi .”
Ta không chịu, khi ấy ta vẫn đang oán hận hắn vì những quy củ của Đông Cung.
Hắn cũng không ép buộc, đặt bát xuống, vẻ mặt mệt mỏi:
“Minh Ngu, cô cũng vậy , chưa từng có một ngày được bước ra khỏi chiếc l.ồ.ng son này , nàng có nguyện ý... cùng cô đi hết đoạn đường sau này không ?”
Khi ấy , rõ ràng ta đã nhìn thấy ánh sáng vụn vỡ trong mắt Tiêu Biệt Xuyên.
Trong lòng ta vừa chua xót vừa vui mừng.
Thật ra về sau , khi bệnh tình trở nặng, Tiêu Biệt Xuyên cũng từng nói rất nhiều lời thật lòng trong lúc thần trí mơ hồ.
“Nếu người ở đây là Minh Nghi, thì dù là l.ồ.ng son, đối với cô cũng là tiên cảnh.”
Từ đó trở đi , chuyện gì ta cũng cố gắng làm tốt hơn.
Ta nghĩ, chỉ cần ta làm đủ tốt , có phải Tiêu Biệt Xuyên sẽ không bị người khác chê cười vì cưới phải một vị thái t.ử phi ngu ngốc vụng về như ta nữa hay không .
Nhưng nếu đổi lại là trưởng tỷ Minh Nghi, tỷ ấy vốn chẳng cần phải cố gắng như ta .
Trưởng tỷ từ nhỏ đã rất xuất sắc.
Mỗi cử chỉ, mỗi hành động đều là khuôn mẫu lễ nghi của quý nữ thế gia.
Về sau , các ma ma bảo ta học gì, ta đều rất cố gắng học.
Nhưng sau lưng ta , các ma ma vẫn không ngừng cảm thán:
“Nếu năm đó là tiểu thư Kỷ Minh Nghi nhập cung, chúng ta cũng đỡ được bao nhiêu phiền toái.”
Dường như ai ai cũng đang tiếc nuối thay cho Tiêu Biệt Xuyên.
Khi ấy ta buồn bực nghĩ, không phải như vậy đâu .
Chính trưởng tỷ đã nói rằng tỷ ấy vốn không thích thái t.ử, không muốn làm thái t.ử phi, nên ta mới gả vào đây.
05
Sau khi điều dưỡng hai ngày, ta đang định ra ngoài.
Liền nghe nói thái t.ử điện hạ đã tới, đang nghị sự với phụ thân ở tiền viện.
Nếu người được chọn làm thái t.ử phi còn chưa định trong một ngày.
Yến Vương vẫn còn khả năng thay thế t.ử cầu cưới a tỷ ta .
Ta nhất định phải khéo léo nhắc nhở Tiêu Biệt Xuyên, sớm xin ân chỉ của Thánh thượng, đường đường chính chính cưới a tỷ ta vào Đông Cung.
Ta lén đi tới tiền viện, nghe thấy bọn họ đang bàn một chuyện hôn sự.
Thái t.ử nói , ngày lành tháng tốt mà Khâm Thiên Giám định ra chính là nửa tháng sau .
Đến lúc ấy , lễ sách phong trưởng tỷ làm thái t.ử phi cũng sẽ cử hành cùng ngày.
Tiêu Biệt Xuyên cười rất chân thành:
“Yến tiệc tuyển phi chẳng qua chỉ là đi theo nghi thức, tiểu tế thật sự đã không chờ nổi ngày được cưới Minh Nghi qua cửa rồi .”
Trong sảnh truyền ra tiếng cười sảng khoái của phụ thân .
Lòng ta hơi yên ổn lại .
Đang định xoay người , Tiêu Biệt Xuyên lại như phát giác điều gì, bỗng nhíu mày, nhìn về phía hòn giả sơn nơi ta ẩn thân .
Chaporia
Bình Luận (0)