TÂM NGỌC/Chương 7: 7C. 7: 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Khi thái t.ử tới nghênh thân .

 

Ta và nhị tỷ đều chạy tới góp vui, thật lòng thật ý chúc phúc trưởng tỷ tìm được lương nhân, trăm năm hòa hợp.

 

Ánh mắt Tiêu Biệt Xuyên rơi trên mặt ta , hắn cười một tiếng không rõ ý tứ.

 

Chín ngày sau , trưởng tỷ về nhà lại mặt.

 

Là thái t.ử điện hạ cùng đi theo.

 

Hắn và phụ thân uống đến say mèm ở tiền sảnh, trưởng tỷ cũng khuyên không nổi.

 

Ta chuẩn bị gọi trưởng tỷ ra ngoài.

 

Vừa ra khỏi cửa viện, lại đụng phải thái t.ử Tiêu Biệt Xuyên.

 

Lòng ta giật thót, vội vàng hành lễ, chuẩn bị vòng qua hắn .

 

Hắn dường như say rất nặng, nheo mắt đ.á.n.h giá ta .

 

“Kỷ tam tiểu thư đúng là thủ đoạn cao minh, tất cả mọi người đều bị nàng lừa rồi .”

 

Bước chân ta khựng lại : “Điện hạ nói vậy là có ý gì?”

 

“Trong đêm yến tiệc, nàng dùng loại thủ đoạn thấp kém kia , chẳng qua là vì muốn gả vào Đông Cung, mấy ngày nay Cô đã nghĩ rồi , tuy không thể để nàng giống như kiếp trước làm thái t.ử phi của Cô, nhưng ngày sau Cô đăng cơ đại bảo, cũng có thể phong nàng làm phi.”

 

Ánh mắt hắn quét qua người ta .

 

“Nếu không phải nàng có lòng trèo cao, hôm ấy khi Cô tới cầu cưới Minh Nghi với hữu tướng, sao nàng lại cố ý đợi ở đó?”

 

Ta cong khóe môi, trong lòng không biết nên khóc hay nên cười .

 

Kiếp trước , ta vẫn hiểu Tiêu Biệt Xuyên quá ít, không biết hắn lại tự phụ đến mức này .

 

“Đây là hậu trạch nhà ta , xin thái t.ử tự trọng.”

 

Ta không muốn tranh cãi với một kẻ say, xoay người định rời đi .

 

Lại bị hắn túm c.h.ặ.t cổ tay.

 

Tiêu Biệt Xuyên cười lạnh một tiếng: “Tự trọng? Nếu nàng tự trọng, còn xuất hiện ở đây làm gì?”

 

Ta lặp lại một lần nữa: “Đây là hậu trạch nhà ta , hơn nữa, ta đã gả cho người khác rồi .”

 

Sợ hắn nghe không hiểu, ta cố ý nói thật lớn.

 

“Cái gì?”

 

Dường như có một cảm xúc khó gọi tên thoáng qua rồi biến mất nơi đáy mắt hắn .

 

Tiêu Biệt Xuyên bất chợt cười một tiếng: “Kỷ Minh Ngu, là Cô quá dung túng nàng, mới để nàng lần này đến lần khác lừa gạt Cô như vậy sao ?”

 

“Điện hạ thận ngôn, luận theo bối phận, Minh Ngu nên gọi ngài một tiếng ‘tỷ phu’ mới phải .”

 

Sợ hắn lại phát điên vì rượu.

 

Ta trợn tròn mắt, bỗng nói : “Trưởng tỷ, sao tỷ lại tới đây?”

 

Tiêu Biệt Xuyên cứng người , đột nhiên quay đầu lại .

 

Ta nhấc chân đá tới, hắn rên khẽ rồi ngã xuống đất.

 

Khi các tỳ nữ chạy tới.

 

Ta chỉ người dưới đất: “Thái t.ử uống say rồi , mau gọi tiểu tư khiêng ngài ấy đi .”

 

10

 

Đêm tân hôn, Tiêu Biệt Xuyên mơ một giấc mộng.

 

Người xưa ghé thăm.

 

Trong mộng, người ấy vậy mà không phải Minh Nghi.

 

Mà là Kỷ Minh Ngu với những dáng vẻ khác nhau .

 

Nhiều nhất vẫn là dáng vẻ lanh lợi cổ quái, vụng về đáng yêu của nàng.

 

Tỉnh khỏi giấc mộng, Tiêu Biệt Xuyên nhìn thấy gò má xinh đẹp của tân hôn thê t.ử.

 

Thật ra , Minh Nghi thứ gì cũng xuất sắc.

 

Ngay cả mẫu hậu gặp nàng cũng vui mừng, nói hắn có phúc khí tốt , cưới được một nữ t.ử hiền lương phúc tuệ song toàn như vậy .

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tam-ngoc/7.html.]

 

Thân là trữ quân, ngày lại mặt, hắn vốn có thể không cần theo Minh Nghi về Kỷ tướng phủ.

 

Nhưng chẳng hiểu vì sao , trong đầu hắn luôn hiện lên một gương mặt tươi cười không xua đi được .

 

Hắn nghĩ, hắn nên đi một chuyến, dù chỉ để nhìn thêm một lần , xác nhận lòng mình .

 

Câu nói “Nga Hoàng Nữ Anh, cùng chung một phu quân” của mẫu hậu, rốt cuộc vẫn gợn lên trong lòng hắn .

 

Đáng tiếc, rượu ngày lại mặt quá mạnh.

 

Sau khi tỉnh lại , hắn không phân rõ đó là mộng hay hiện thực.

 

Thật ra chuyện này không khó.

 

Phía Kỷ Minh Ngu không cần hỏi, nàng tất nhiên bằng lòng.

 

Chỉ là Minh Nghi...

 

Không sao , đợi ngày sau hắn đăng cơ đại bảo, hậu cung giai lệ đông đảo, hắn cũng nhất định sẽ lập Minh Nghi làm hậu, tuyệt đối không để bất kỳ ai vượt qua nàng.

 

Còn về cách nói , Tiêu Biệt Xuyên đã nghĩ sẵn trong lòng.

 

Kỷ Minh Ngu không hiểu nhân tình thế sự, ngày sau gả tới nhà khác khó tránh khỏi chịu thiệt.

 

Nàng tính tình chậm chạp, hành sự ngốc nghếch.

 

Chi bằng đặt bên cạnh hắn và Minh Nghi để trông nom, chắc hẳn Minh Nghi là trưởng tỷ cũng sẽ không có dị nghị.

 

Nghĩ đến đây, trong lòng hắn đã có tính toán.

 

Chướng ngại duy nhất hiện giờ chính là vị nhạc phụ hữu tướng kia .

 

Tiêu Biệt Xuyên nghĩ ra một lý do vụng về, chuẩn bị thăm dò ý tứ của hữu tướng.

 

Không ngờ trước cửa phủ lại gặp Chương Hoàn cũng tới bái kiến hữu tướng.

 

Tiêu Biệt Xuyên mặc thường phục.

 

Chương Hoàn không biết thân phận của hắn , nhưng cũng nhìn ra hắn không phú thì quý, bèn hơi gật đầu chào.

 

Tiêu Biệt Xuyên nhớ kiếp trước , vị Chương công t.ử này là Thiếu khanh Hồng Lư tự.

 

Đối với hắn ít nhiều có vài phần thiện cảm.

 

Phụ hoàng hiện nay bệnh nặng triền miên.

 

Tính kỹ ra , ngày sau khi hắn đăng cơ đại bảo, Chương Hoàn cũng có thể xem là môn sinh của hắn .

 

Thế là hắn hỏi thêm một câu: “Công t.ử cũng tới gặp hữu tướng sao ?”

 

Đối phương lắc đầu, mày mắt dịu dàng, nói là tới gặp tiểu thư Kỷ gia.

 

Không hiểu vì sao , trong lòng Tiêu Biệt Xuyên nổi lên cảm giác khác lạ, bèn nhàn nhạt nói :

 

“Trong các tiểu thư Kỷ gia có người thông tuệ hơn người , cũng có kẻ gian lười tham ăn.”

 

Chương Hoàn nhíu mày.

 

Ánh mắt Tiêu Biệt Xuyên quét qua những món trong tay hắn .

 

Bánh bao nhân gạch cua, bánh khoai môn, lãnh nguyên t.ử, kẹo mạch nha đặc...

 

Vừa nhìn đã biết là chạy qua mấy nơi mới gom được .

 

“Ngươi chỉ mang những thứ này ?” Tiêu Biệt Xuyên lại cười một tiếng.

 

“Cô nương nhà ta thích những món này .” Đối phương đáp.

 

Lúc này Tiêu Biệt Xuyên lại như yên lòng.

 

“Ồ, nhị muội của Minh Nghi, đương nhiên là minh diễm động lòng người .”

 

Người đời đều biết , trưởng nữ của hữu tướng tài tình hơn người .

 

Nhị nữ nhi dung nhan trắng như tuyết, khí khái hiên ngang.

 

Tiêu Biệt Xuyên thầm nghĩ, kiếp trước Chương Hoàn từng để ý ai? Hắn lại chưa từng lưu tâm nhiều.

 

Chỉ xem đối phương là một thiếu niên tài t.ử, mơ hồ nhớ danh tiếng không tệ.

 

Có người nói hắn quang phong tễ nguyệt, quân t.ử đoan phương.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...