Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Không ngờ, cũng là kẻ tham luyến sắc đẹp .
Tiêu Biệt Xuyên nghĩ, có lẽ hắn có thể giúp một hai, thành toàn một đoạn giai thoại.
Chương Hoàn lại nói : “Công t.ử hiểu lầm rồi .”
Hắn đang định giải thích, một tiểu tư vội vàng đi ra , hành lễ với hai người .
“Hữu tướng đang nấu trà ngon ở Biệt Nhiên cư trong phủ, hai vị cô gia, xin mời.”
Trong lòng Tiêu Biệt Xuyên thầm kinh ngạc.
Còn chưa qua cửa, tiểu tư đã gọi Chương Hoàn là cô gia.
Tám phần là đã được vị nhạc phụ hữu tướng kia công nhận rồi .
Tiểu tư thấy gió chiều nào xoay chiều ấy , chỉ vì muốn lấy lòng.
Vậy mà hắn hoàn toàn chưa từng nghe nói .
Hắn chỉ nhớ nhị muội của Minh Nghi dường như có qua lại với một công t.ử võ tướng.
Hình như người kia họ Sở.
Không ngờ giờ lại bị tiểu t.ử Chương Hoàn này nhanh chân đến trước .
Vì thế, Tiêu Biệt Xuyên cong môi, nụ cười trở nên vi diệu.
Biệt Nhiên cư.
Hữu tướng nói muốn dặn dò Chương Hoàn vài việc, bảo hắn theo mình đi lấy một bức đồ.
Tiêu Biệt Xuyên vốn nên ở đây chờ đợi.
Nhưng đúng lúc lại nghe tiểu tư bàn luận, nói tam tiểu thư và nhị tiểu thư lại náo loạn ở hậu viện.
Tâm tư hắn khẽ động, đứng dậy rời khỏi Biệt Nhiên cư.
Đi qua hành lang dài, Tiêu Biệt Xuyên quen đường thuộc lối đi tới cửa nguyệt động thông sang hậu trạch.
Lại vừa hay bị hai người hầu bắt gặp.
Hắn giơ tay ngăn lại , không cho người hầu thông báo.
11
Nhị tỷ lại kể một chuyện rất buồn cười .
Ta đứng dưới gốc cây cười ha ha.
Bỗng nhiên, sau lưng vang lên tiếng bước chân.
Ý cười nơi khóe môi ta còn chưa kịp thu lại .
Đã thấy thái t.ử điện hạ bước vào hậu trạch.
Nhị tỷ cau mày, đang định kéo ta hành lễ.
Vẻ giận dữ giữa mày Tiêu Biệt Xuyên thoáng lướt qua, hắn không vui nói : “Cười đùa như vậy , còn ra thể thống gì?”
Giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ nổ vang trong đầu ta .
Ta vô thức run lên một cái, trong cơn hoảng hốt, dường như lại trở về kiếp trước .
Khi ấy ta rất nhớ nhà.
Liền cùng các tỳ nữ trong tẩm cung chơi trò nhị tỷ từng dạy ta .
Kết quả đang chơi, các tỳ nữ bỗng nhiên đều im bặt, người nào người nấy cúi đầu xuống, dáng vẻ nơm nớp lo sợ.
Hóa ra là Tiêu Biệt Xuyên tới.
Những tỳ nữ cùng ta vui đùa đều bị phạt.
Tiêu Biệt Xuyên lại trước mặt mọi người mỉm cười nắm lấy tay ta .
Đến nơi không có ai, hắn mới nói :
“Cười đùa như vậy , hoàn toàn không có dáng vẻ của một trung cung hoàng hậu, cũng không biết một tỷ tỷ đoan trang thông tuệ như Minh Nghi, sao lại có một muội muội như nàng?”
Trong mắt hắn viết đầy thất vọng.
Nhưng hiện giờ ta đã không còn là hoàng hậu nữa.
Ta sững ra , im lặng một lát.
Liền thấy nhị tỷ bước lên một bước: “Tỷ phu nhà ở ven sông sao ? Quản rộng thật đấy.”
“Tiểu muội nhà ta xưa nay vốn là tính tình như vậy , phóng khoáng không câu nệ, dù ngài là thái t.ử, cũng không tiện quản chuyện trong nhà thần t.ử chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tam-ngoc/8.html.]
Lời của nhị tỷ
nghe
như đùa, nhưng cũng ngầm chứa bất mãn.
Tiêu Biệt Xuyên nhìn ra địch ý của Minh Tố, há miệng định nói .
“Nhị muội muội , Cô không có ý đó. Chỉ là tính tình của Kỷ Minh Ngu như vậy , sau này lại không biết có bao nhiêu người phải lo liệu chu toàn thay nàng ấy .”
Ta cau mày bổ sung: “Không phiền thái t.ử nhớ mong, Minh Ngu đã có phu quân rồi .”
“Nàng nói gì?”
Tiểu tư đi theo tới khá lanh lợi, nói tam tiểu thư, cô gia tới tìm người rồi .
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta nhìn Chương Hoàn đang đi cùng phụ thân ta tới.
Có chút bất mãn: “Sao bây giờ chàng mới tới?”
Chương Hoàn cười xin tha: “Ta hỏi nhạc phụ lấy bản vẽ sân viện của nàng, trạch viện của chúng ta còn đang tu sửa, muốn để thợ làm theo dáng vẻ nàng thích.”
Hắn lần lượt lấy từng món đồ trong tay ra .
Đặt lên chiếc bàn bát tiên trong tiểu đình.
Đều là những món ta thích ăn.
Phụ thân ta nhìn mà lắc đầu.
“Con cứ nuông chiều nó như vậy đi .”
Tiêu Biệt Xuyên ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng ấy , ánh mắt rơi lên b.úi tóc phụ nhân đã vấn trên đầu ta , cuối cùng mới bừng tỉnh.
Phụ thân ta nghiêng đầu hỏi một câu.
Giọng hắn lạnh nhạt: “Cô bỗng nhớ ra còn có công vụ phải xử lý, hôm nay không thể cùng hữu tướng uống đến tận hứng rồi .”
12
Mấy ngày sau , thị nữ Đông Cung tới truyền lời.
Nói trưởng tỷ bệnh rồi , muốn gặp ta .
Cô nương ấy không phải nha hoàn bồi giá của trưởng tỷ ta , là một gương mặt lạ.
Trong lòng ta bất an, đem chuyện này nói với mẫu thân .
Nếu khi phụ thân về nhà mà ta vẫn chưa hồi phủ, hãy để người đích thân tới Đông Cung đón ta .
Mẫu thân đồng ý.
Ta lại viết một tờ giấy, bảo tỳ nữ thân cận chuyển cho nhị tỷ đang đi tới diễn võ trường.
Lúc này mới bảo xa phu trong phủ thắng ngựa, theo thị nữ kia vào cung.
Đáng tiếc, thị vệ đi theo không thể vào cung.
Lệnh bài bên hông thị nữ kia quả thật là lệnh bài Đông Cung.
Ta không thể không đi , lỡ như trưởng tỷ thật sự bệnh rồi ...
Thị nữ dẫn ta tới vườn trong Đông Cung, rồi người liền biến mất.
Trong lòng ta lập tức cảm thấy tức giận.
Đáp án xui xẻo nhất vậy mà lại bị ta gặp phải .
Trong vườn mọc đầy đủ loại hoa cỏ màu đỏ son rực rỡ.
Dù đã gần vào đông, sắc hoa vẫn chưa từng phai tàn.
Kiếp trước , Tiêu Biệt Xuyên trồng đầy hải đường bên ngoài tẩm cung của hắn .
Bởi vì trưởng tỷ thích hải đường.
Ta chú ý thấy, hiện giờ trong hậu viên Đông Cung vậy mà không có lấy một cây hải đường.
Trong lòng bỗng có chút buồn.
Kiếp trước , rõ ràng Tiêu Biệt Xuyên thích a tỷ ta đến vậy .
Dù người xưa không còn, vẫn phải dùng hoa hải đường để an ủi nỗi nhớ.
Vậy mà nay hắn lại chẳng hề để tâm đến sở thích của a tỷ.
“Minh Ngu,” có người phía sau gọi tên ta .
Ta quay đầu lại , thấy Tiêu Biệt Xuyên đang cất bước đi về phía ta .
Trong mắt hắn không còn vẻ chán ghét, mà là một loại hối hận.
Sau khi đứng trước mặt ta , Tiêu Biệt Xuyên mím môi nói : “Nếu bây giờ Cô mới nói , Cô đã nhận rõ lòng mình , liệu có muộn quá không ?”
Chaporia
Bình Luận (0)