Câu hỏi: Trải nghiệm bị lộ tẩy khi ẩn danh "bóc phốt" công ty là như thế nào?

Người dùng ẩn danh: (3688 người tán thành câu trả lời này )

Chào các bác. Tôi đang ở công ty, vừa mới tháo máy trợ thở xong. Hiện tại chính là hối hận, vô cùng hối hận.

Chuyện là thế này . Chiều hôm qua, sếp gọi tôi vào văn phòng với nụ cười hiền hậu đến mức khiến tôi tê cả da đầu. Ông ấy đẩy gọng kính vàng, chỉ vào màn hình điện thoại đang hiện một diễn đàn bóc phốt ẩn danh nổi tiếng: – Tiểu Trần à , thấy chuyên mục này không ? Công ty chúng ta cần một chút tiếng nói "chân thực" từ quần chúng để làm động lực thúc đẩy chúng ta tiến bộ.

Chuông cảnh báo trong lòng tôi reo vang, tôi thận trọng hỏi: – Vương tổng, ý ngài là...?

– Cậu văn hay chữ tốt , đầu óc lại linh hoạt. – Vương tổng cười như một con cáo già chuẩn bị xén lông cừu, – Cậu lên đó đăng một bài, đứng dưới góc độ nhân viên bình thường, nhớ là "ẩn danh" nhé. Rồi góp ý nhẹ nhàng mấy vấn đề lông gà vỏ tỏi của công ty. Nhớ kỹ, phải nắm bắt được chừng mực, chủ yếu là để thể hiện văn hóa doanh nghiệp bao dung cởi mở của chúng ta , cho phép nhân viên phát ra những tiếng nói khác nhau .

Tôi : "..." Tôi tin ông mới là lạ.

Nhưng phận làm thuê thì biết làm sao ? Tôi đành gật đầu như bổ củi: – Rõ thưa Vương tổng, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!

Quay về chỗ làm việc, tôi ngồi đực mặt ra trước máy tính nửa tiếng đồng hồ. Chừng mực? Bao dung? Động lực thúc đẩy? Đây rõ ràng là đi trên dây mà! Chửi nhẹ quá thì sếp nghĩ mình không tâm huyết; c.h.ử.i nặng quá, lỡ đâu sau này ông ấy tính sổ thì sao ?

Nhắm mắt đưa chân, mặc kệ đi , dù sao cũng là "nhiệm vụ", hay là cứ "bay bổng" một chút nhỉ?

Mười ngón tay múa trên bàn phím, tôi đem hết nỗi uất ức kìm nén hơn hai năm qua trút ra bằng một giọng văn nửa than vãn nửa giễu cợt. Từ việc máy lọc nước ba ngày lại hỏng một lần , đến điều hòa mùa hè như lò nướng mùa đông như tủ đá; từ chế độ làm việc "linh hoạt" (thực chất là bóc lột sức lao động, bắt tăng ca không lương), đến việc team building lúc nào cũng là leo núi đến rã rời chân tay... hầm bà lằng, tôi gõ hết hơn ba nghìn chữ.

Kiểm tra lại một lượt: không nhắc tên cụ thể ai, không động chạm bí mật cốt lõi. Hoàn hảo! Tôi liền bấm đăng ẩn danh.

Nhìn dòng thông báo "Đăng bài thành công", tôi chột dạ ngó nghiêng xung quanh. Đồng nghiệp đều đang cắm cúi làm việc, chỉ có tên "tử thù" Chu Dư ngồi chéo đối diện dường như thoáng liếc mắt về phía tôi một cái.

Tim tôi thót lại một nhịp. Cái tên Chu Dư này vào công ty cùng đợt với tôi , năng lực ngang ngửa, khổ nỗi cái gì cũng thích tranh cao thấp với tôi . Báo cáo thì giành phát biểu, dự án thì giành làm đầu tàu, ngay cả phần sườn xào chua ngọt cuối cùng ở nhà ăn hắn cũng phải sải bước lên trước để cướp lấy. Quan trọng là bình thường hắn lúc nào cũng trưng ra bộ mặt tảng băng, nghiêm túc tự luật như một cỗ máy chính xác, rõ ràng là rất chướng mắt với kiểu người thỉnh thoảng thích làm việc riêng, nội tâm phong phú như tôi .

Chắc là hắn không phát hiện ra đâu nhỉ?

Để diễn cho tròn vai, tôi lôi cái acc phụ nghìn năm không dùng tới ra , thuần thục chuyển đổi tài khoản, chạy xuống dưới bài viết mình vừa đăng để bình luận đầy tâm huyết:

"Chủ thớt nói quá đúng luôn! Đúng là hình ảnh của công ty tôi đây mà!"

"Đẩy bài cho chủ thớt! Cứ mạnh dạn nói đi đừng sợ, anh em đồng nghiệp luôn ủng hộ thớt!"

"Đã lưu, hóng xem phòng hành chính có giải quyết không !"

Tự biên tự diễn xong xuôi, tôi ẩn mình chờ thời, chuẩn bị tan làm . Và rồi , cơn ác mộng bắt đầu.

Sáng hôm sau , tôi đang bưng tách cà phê, nhâm nhi dư vị của "kiệt tác" hôm qua thì group chat bộ phận đột nhiên nổ tung. Tin nhắn nhảy liên tục như trúng virus.

Có người gửi một đường link kèm theo một câu: – Vãi thật! Mọi người xem cái này đi ! Sốc chưa ! Một nhân viên tự biên tự diễn trên diễn đàn, dùng acc phụ đẩy bài tung hứng như thật này !

Tim tôi thắt lại , vội bấm vào link. Máu toàn thân dồn hết lên não, rồi lại ngay lập tức rút đi sạch sành sanh — chính là bài viết của tôi hôm qua! Không chỉ nội dung bài bị chụp màn hình, mà ngay cả mấy cái bình luận bằng acc phụ của tôi cũng bị khoanh vùng đỏ rực, phóng to treo lên cho thiên hạ ngắm.

Đây chính là công khai xử t.ử trong truyền thuyết!

Group chat lập tức ồn ào như vỡ tổ: – Ai mà tài năng thế nhỉ? – Hahaha cười c.

h.ế.t mất, tâm lý chủ thớt chắc sụp đổ luôn rồi ? – Tra IP cái là biết ngay thôi mà? – @Trưởng phòng Hành chính Lý, có việc cho anh rồi đây!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tu-tu-thu-bien-thanh-ban-trai-du-bi/chuong-1.html.]

Đầu ngón tay tôi lạnh ngắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Thôi xong, hết thật rồi . Nếu bị tra ra , đuổi việc còn là nhẹ, mặt mũi biết giấu đi đâu ?

Ngay lúc đại não tôi trống rỗng, ngón tay run rẩy đến mức không cầm nổi điện thoại, sếp Vương tổng vốn im lặng quan sát cuối cùng cũng lên tiếng. Ông ấy chỉ nhắn đúng ba chữ, nhưng ngắn gọn như ba lưỡi đao c.h.é.m xuống:

"Tra IP. Đuổi việc."

Thế giới bỗng chốc im lặng. Tôi cảm thấy khó thở, mắt tối sầm lại . Đuổi việc... Hồ sơ mà để lại vết nhơ này thì sau này còn làm ăn gì được nữa?

Vào khoảnh khắc tôi tuyệt vọng nhất, định đứng dậy tự thú để mong nhận được sự khoan hồng (dù biết là không thể), thì ở chỗ ngồi bên tay phải tôi , có người đứng dậy.

Là Chu Dư.

Hắn có vóc dáng cao ráo, mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, biểu cảm vẫn bình thản như mọi khi, thậm chí còn mang theo chút lạnh lùng cố hữu. Tất cả ánh nhìn trong văn phòng ngay lập tức đổ dồn vào hắn .

Hắn hắng giọng, giọng nói không lớn nhưng rõ mồn một trong văn phòng im phăng phắc: – Vương tổng, thưa các đồng nghiệp. Xin lỗi , cái bài đó... là tôi đăng.

Tôi quay ngoắt sang nhìn hắn , mắt suýt rơi ra ngoài. Hắn điên rồi sao ?!

Group chat im bặt vài giây rồi bùng nổ hoàn toàn . Sếp gọi thẳng Chu Dư vào văn phòng.

Tôi ngồi tại chỗ mà như ngồi trên bàn chông, đầu óc rối như tơ vò: Tại sao Chu Dư lại gánh tội thay tôi ? Hắn có mục đích gì? Hắn muốn dùng cái này để uy h.i.ế.p tôi ? Hay là hôm qua hắn thực sự phát hiện ra rồi , giờ đến để bỏ đá xuống giếng rồi tiện thể đóng vai người tốt ? Không đúng, hắn thừa nhận là " hắn đăng", nhưng rõ ràng hắn có đăng đâu ! Cái "nồi" này hắn gánh quá chắc tay luôn!

Vật vã mãi mới đến giờ tan tầm, tôi đứng ngồi không yên. Chợt nhớ ra máy tính của Chu Dư hôm qua hình như có mượn bên IT để cài lại hệ thống, mật khẩu vẫn là mật khẩu mặc định chưa đổi. Một ý nghĩ nực cười nhưng táo báo nảy ra trong đầu tôi .

Đợi đến lúc mọi người trong văn phòng về hết, tôi như ma xui quỷ khiến lẻn đến chỗ ngồi của Chu Dư, run rẩy nhập mật khẩu mặc định. Máy tính mở ra . Tôi như một tên trộm hèn hạ, tim đập thình thịch, ngón tay run rẩy bấm vào các tệp tin của hắn . Tôi không biết mình muốn tìm gì, có lẽ là tìm bằng chứng hắn hãm hại tôi , hoặc là muốn hiểu rõ lý do hắn làm vậy .

Và rồi , trong một thư mục tên là "Ghi chú công việc", tôi thấy một tài liệu lạc quẻ, tiêu đề là: 《Một số ý kiến đóng góp cho công ty (Bản thảo)》 .

Linh tính mách bảo tôi , chính là nó. Tôi mở tài liệu ra .

Thời gian như ngưng đọng trong giây phút đó. Đó là một bài... bóc phốt. Nội dung, cấu trúc, thậm chí một số thói quen dùng từ đều giống bài tôi viết hôm qua đến kỳ lạ.

Cùng là phàn nàn về máy lọc nước, hắn viết :

"Đề nghị công ty mua loại máy lọc nước có thể đun sôi thực sự đến 100 độ, chứ không phải loại nước ấm nóng dở dở ương ương cảm giác như đang uống dung dịch nuôi cấy vi khuẩn."

Cùng là góp ý về điều hòa, hắn viết :

"Mùa hè chỗ ngồi nóng như nướng vỉ, mùa đông lạnh như tủ đông, đề nghị phòng hành chính trải nghiệm thực tế, có lẽ sẽ nâng cao được sự đồng cảm."

Cùng là công kích chuyện team building, hắn viết :

"Team building cưỡng ép vào cuối tuần, ngoài việc tiêu tốn thời gian nghỉ ngơi ít ỏi của nhân viên và khơi dậy oán hận tập thể đối với công ty ra , không thấy có bất kỳ ý nghĩa tích cực nào."

Mà thời gian khởi tạo tài liệu này , hiện rõ là từ nửa năm trước . Hắn c.h.ử.i còn sớm hơn tôi , thâm thúy hơn tôi và chuẩn xác hơn tôi rất nhiều.

Tôi ngẩn người ngồi trên ghế của hắn , nhìn những dòng chữ mang theo cảm xúc nhưng vẫn đầy kiềm chế kia , đầu óc ong ong. Hóa ra , hắn hoàn toàn không phải là cái tên t.ử thù chấp nhận mọi chế độ của công ty, chỉ biết lạnh lùng nhìn tôi làm việc riêng như tôi vẫn tưởng? Hắn đã nén giận từ lâu rồi , chỉ là hắn chọn cách bình tĩnh và kín kẽ hơn để cất giấu nó đi .

Vậy thì sáng nay, hắn đã mang tâm trạng thế nào để đứng dậy gánh cho tôi cái "nồi" đủ để hủy hoại sự nghiệp này ?

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...