Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
– Xem đủ chưa ?
Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên từ phía sau , dọa tôi suýt nữa thì bật khỏi ghế. Chu Dư đã quay lại từ lúc nào, hắn đứng sau lưng tôi , tay cầm áo khoác, mặt không biểu cảm, chỉ có vành tai dường như... hơi đỏ lên một cách bất thường?
Tôi luống cuống muốn đóng tài liệu, nhưng vì quá hoảng nên đụng rơi luôn con chuột trên bàn.
– Tôi ... tôi không cố ý xem trộm máy tính của anh ... – Tôi nói năng lộn xộn, mặt nóng bừng, một nửa là xấu hổ vì bị bắt quả tang, một nửa là sự chấn động sau khi biết sự thật.
Hắn tiến lên, cúi người nhặt con chuột, động tác không nhanh không chậm. Khoảng cách giữa chúng tôi thu hẹp lại trong tích tắc, tôi có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người hắn , giống như mùi nước giặt hòa quyện với nắng. Hắn không chất vấn tôi ngay lập tức, cũng không giải thích về tài liệu kia , chỉ im lặng thao tác máy tính, đóng trang web đó lại rồi gập laptop xuống.
Trong suốt quá trình đó, tiếng tim tôi đập mạnh như đ.á.n.h trống.
– Cái đó... rõ ràng bài viết là do tôi đăng, tại sao anh lại thừa nhận? – Cuối cùng tôi cũng tìm thấy giọng nói của mình , khàn khàn như muốn khóc .
Chu Dư đứng thẳng người , rũ mắt nhìn tôi . Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng không gợn sóng kia giờ đây cuộn trào những cảm xúc phức tạp mà tôi không đọc được . Hắn mím môi, hồi lâu sau mới dùng một giọng điệu cực kỳ bất lực, lại pha chút cam chịu, trầm giọng nói : – Nếu không thì sao ?
Hắn khựng lại , ánh mắt lướt qua cửa sổ nhìn bầu trời đã bắt đầu tối sầm, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: – Đứng nhìn em bị đuổi việc... rồi khóc nhè à ?
– Tôi ...
Tôi há hốc mồm, tất cả những chất vấn, áy náy, hỗn loạn đều bị câu nói này của hắn chặn đứng ở cổ họng, hóa thành một luồng nhiệt nóng hổi xông thẳng lên mắt. Hắn thở dài, giơ tay lên định xoa đầu tôi , nhưng cuối cùng chỉ cực kỳ kiềm chế dùng ngón tay khẽ gạt đi giọt nước mắt vừa trào ra nơi khóe mắt tôi . Đầu ngón tay ấm áp, chạm nhẹ rồi rời đi ngay.
– Đi thôi. – Hắn cầm túi xách của tôi nhét vào tay tôi , giọng điệu khôi phục lại vẻ lạnh lùng thường ngày nhưng lại thêm một chút gì đó khác lạ, – Đứng đần ra đó làm gì. Để diễn vở kịch này , tôi đói cả ngày rồi .
– Hả?
– Đi ăn cơm. – Hắn nói ngắn gọn súc tích rồi xoay người đi ra ngoài, chỉ là bước chân chậm hơn bình thường, như thể đang đợi tôi .
Tôi ngơ ngẩn đi theo, nhìn bóng lưng cao ráo nhưng có chút căng thẳng của hắn ở phía trước . Trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại câu nói vừa rồi , ánh mắt đó và hơi ấm nơi đầu ngón tay hắn .
Hóa ra , sự đối đầu suốt nửa năm qua, những gì tôi tưởng là sự nhắm vào mình và sự chướng mắt... chẳng lẽ đều là giả?
Ánh hoàng hôn le lói qua cửa sổ hành lang, kéo dài bóng hắn , vừa vặn bao trùm lấy tôi . Tôi cúi đầu, dẫm lên bóng hắn , từng bước từng bước đi theo. Tim hình như vẫn đập hơi nhanh, và mặt cũng hơi nóng nữa.
Tôi đi sau Chu Dư, bước chân có chút hẫng, đầu óc càng hẫng hơn. Ăn cơm? Bây giờ? Trong tình cảnh tôi vừa suýt c.h.ế.t về mặt xã hội, hắn vừa anh dũng hy sinh vì tôi , và tôi còn vừa lột sạch cái mãnh bọc ẩn mình của một kẻ cuồng bóc phốt trong hắn ?
Trong thang máy chỉ có hai chúng tôi , không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập. Tôi lén ngước mắt nhìn hắn , hắn đứng thẳng tắp, mắt nhìn chằm chằm vào những con số tầng đang nhảy, đường nét góc nghiêng hơi căng thẳng, vành tai đỏ hồng vẫn chưa tan hết.
– Cái đó... Vương tổng, ông ấy không làm gì anh chứ? – Tôi nhịn mãi mới thốt ra được một câu.
– Trừ tiền thưởng quý, thông báo phê bình
toàn
công ty, đình chỉ công tác xem xét
lại
.
– Giọng
hắn
bình thản như đang
nói
thời tiết hôm nay khá
đẹp
.
Chân tôi nhũn ra , suýt nữa thì quỳ lạy trước cửa thang máy: – ...Xin lỗi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tu-tu-thu-bien-thanh-ban-trai-du-bi/chuong-2.html.]
Cuối cùng hắn cũng nghiêng đầu nhìn tôi , ánh mắt lộ vẻ bất lực: – Bây giờ nói cái này còn có ích gì?
Tôi cứng họng, đúng vậy , có ích gì đâu . Tiền thưởng mất rồi , danh tiếng tiêu rồi , lại còn là gánh tội cho tôi nữa.
– Tôi ... tôi sẽ tìm cách bù đắp cho anh ! – Tôi vội vàng nói , – Tiền thưởng tôi đền cho anh ! Tôi sẽ đi giải thích với Vương tổng! Nếu không được thì tôi ...
– Em thì làm được gì? – Hắn nhướng mày. Thang máy "đinh" một tiếng mở ra hầm gửi xe, hắn tiên phong bước ra ngoài, giọng nói lẫn vào tiếng bước chân truyền đến, – Lại đi đăng một bài nữa, tiêu đề là 《Kể về chuyện một nhân viên công ty tôi bị ép gánh tội》 à ?
Tôi bị hắn chặn họng đến mức không nói nên lời, chỉ biết chạy nhỏ từng bước theo sau đôi chân dài của hắn . Hắn đi đến bên một chiếc SUV màu đen, mở khóa, mở cửa xe, động tác dứt khoát. Thấy tôi còn đứng đần thối ra đó, hắn hất cằm: – Lên xe.
– Đi đâu ?
– Không phải bảo đi ăn sao ? – Hắn khựng lại , bổ sung thêm một câu, – Người bị trừ tiền thưởng chỉ mời nổi quán vỉa hè thôi.
Tôi : "..."
Xe chạy êm ru ra khỏi hầm, hòa vào dòng xe cộ giờ cao điểm. Ánh hoàng hôn hắt qua cửa sổ xe, mạ lên đường nét của hắn một lớp viền vàng óng mềm mại. Tôi ngồi ở ghế phụ, ngón tay xoắn c.h.ặ.t dây an toàn , nội tâm đang đấu tranh dữ dội. Đắn đo mãi, tôi vẫn không nhịn được : – Cái tài liệu nửa năm trước trong máy tính anh ...
Tay cầm vô lăng của hắn dường như siết c.h.ặ.t lại , không nói gì.
– Anh... anh cũng muốn bóc phốt công ty từ lâu rồi à ? – Tôi ướm hỏi, – Thế mà bình thường vẫn ra vẻ "chế độ công ty hoàn hảo không tì vết, các người làm việc riêng đều là có tội"?
Phía trước là đèn đỏ, xe từ từ dừng lại . Hắn quay đầu sang, ánh mắt cuối cùng cũng rơi xuống mặt tôi , mang theo một ý nghĩa phức tạp mà tôi không hiểu nổi, hồi lâu sau mới thong thả mở miệng: – Nếu không thì sao ? Giống như em, viết chữ " tôi muốn làm việc riêng" lên mặt, rồi bị Vương tổng lôi ra làm bia đỡ đạn?
Mặt tôi nóng lên, cãi bướng: – Tôi đó là ẩn mình có chiến thuật!
Hắn cười nhạt một tiếng, quay đầu nhìn đèn đỏ đếm ngược: – Ừ, ẩn mình đến mức suýt nữa bị hốt trọn ổ.
– Chu Dư! – Tôi thẹn quá hóa giận.
Đèn xanh bật sáng, xe khởi động lại . Khóe miệng hắn dường như thoáng cong lên một chút nhưng rất nhanh lại trở về trạng thái bình thường.
– Vậy nên, nửa năm qua, anh nhìn tôi nhảy lên nhảy xuống đối đầu với anh , có phải thấy giống như đang xem khỉ diễn trò không ? – Tôi lầm bầm hỏi.
– Không có . – Hắn trả lời rất nhanh.
Tôi hơi thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó liền nghe thấy hắn bổ sung một cách thong thả: – Khỉ không làm loạn được như em.
– !!! – Tôi tức đến muốn cào hắn .
Không khí trong xe rơi vào một sự im lặng tinh tế, nhưng dường như... không còn ngột ngạt và căng thẳng như lúc nãy nữa.
Cuối cùng hắn dừng xe ở đầu một con hẻm nhỏ đầy hơi thở cuộc sống. Đúng là quán vỉa hè thật, bàn ghế nhựa bày ra tận lề đường, mùi thức ăn xào nấu hòa lẫn với mùi đồ nướng phả vào mặt. Tìm một góc tương đối yên tĩnh ngồi xuống, hắn cầm thực đơn lên, thuần thục gọi mấy món, thậm chí còn nhớ tôi không ăn rau mùi nên dặn kỹ ông chủ một câu.
Sự áy náy và nghi ngờ trong lòng tôi như viên sủi rơi vào nước ấm, sủi bọt ùng ục, không ngừng lên men. Món ăn được dọn lên rất nhanh. Hắn chắc là đói thật rồi , cúi đầu lặng lẽ ăn, dáng ăn lịch sự nhưng tốc độ không hề chậm.
Chaporia
Bình Luận (0)