Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau bữa ăn vỉa hè đó, mối quan hệ giữa tôi và Chu Dư bước vào một giai đoạn... vô cùng tinh tế. Bảo là bên nhau rồi thì dường như vẫn chưa chính thức xác nhận; bảo là chưa bên nhau thì những bong bóng hồng ám muội sắp tràn ngập cả văn phòng đến nơi rồi .
Đi làm bỗng nhiên trở thành điều tôi mong đợi nhất mỗi ngày.
Trước đây là căn giờ sát nút mới lao vào văn phòng, giờ thì đến sớm mười phút chỉ để có thể "tình cờ gặp" hắn ở sảnh. Rồi khi hắn đưa qua một ly sữa đậu nành nóng đúng vị tôi thích với vẻ mặt không cảm xúc, tôi sẽ giả vờ bình tĩnh nhận lấy, sau đó đợi hắn quay lưng đi liền nhìn ly sữa cười ngây ngô nửa ngày.
Trước đây họp hành là ngồi càng xa càng tốt , giờ thì tìm đủ mọi cách lẻn vào chỗ bên cạnh hắn . Hắn phát biểu logic rõ ràng, lời lẽ sắc bén, tôi ở dưới lấy sổ tay che mặt, lén vẽ lợn con trong phần ghi chú. Cho đến khi hắn vừa bác bỏ lỗ hổng trong đề án của đối phương, vừa bất động thanh sắc đẩy hộp kẹo tôi chưa kịp mở đến sát tay tôi .
Trước đây thấy nhà ăn đông đúc là ngại, giờ thì tích cực chiếm chỗ. Hắn vẫn sải bước lên trước tôi đến quầy lấy cơm như cũ, sau đó gọi hết những món tôi thích, chất đầy hai khay rồi bưng đến góc nhỏ "cố định" của chúng tôi . Đồng nghiệp thỉnh thoảng liếc nhìn tò mò, hắn liền ngẩng đầu lạnh lùng quét qua một lượt, dọa người ta sợ đến mức cúi đầu ăn lấy ăn để, không dám nhìn thêm cái nào.
– Chu Dư, anh làm thế này ... – Một ngày nọ trong giờ cơm trưa, tôi vừa gặm sườn vừa mập mờ nói , – Có lộ liễu quá không ?
Hắn thong thả gỡ xương cá, không ngẩng đầu: – Lộ cái gì?
– Thì... chúng ta đó. – Giọng tôi nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Cuối cùng hắn cũng ngước mắt nhìn tôi , ánh mắt mang theo chút trêu chọc: – Chúng ta làm sao ? Đồng nghiệp với nhau giúp đỡ lẫn nhau , đoàn kết thân ái, có vấn đề gì à ?
Tôi : "..." Được rồi , anh mặt dày anh nói gì cũng đúng.
Tình trạng "tình trong tối" này (theo cách tôi đơn phương nghĩ) kéo dài được nửa tháng cho đến đợt tiệc cuối năm của công ty.
Trước thềm tiệc cuối năm, phòng hành chính quả nhiên đã âm thầm đổi cái máy lọc nước hay bị hỏng kia . Máy mới bóng loáng, nhấn nút nước nóng một cái là hơi nước bốc lên nghi ngút. Hệ thống điều hòa nghe nói cũng được tối ưu hóa điều chỉnh. Ngay cả bản thảo lấy ý kiến phương án team building cũng có thêm lựa chọn "tự nguyện tham gia" và "hoạt động thú vị trong thành phố".
Mọi người bàn tán xôn xao, không biết có phải bài "bóc phốt ẩn danh" lần trước có tác dụng không . Chỉ có tôi và Chu Dư là ngầm hiểu nhìn nhau một cái, rồi khi người khác nhìn qua liền nhanh ch.óng dời mắt đi , khóe miệng ai nấy đều kìm nén nụ cười .
Tại bữa tiệc, Vương tổng vẫn phát biểu một tràng hào hùng như lệ thường, sau đó là phần bốc thăm trúng thưởng.
Vận may của tôi trước nay vốn bình thường, chỉ đi tham gia cho có lệ, bốc được một túi nước giặt. Đang chán nản chọc miếng bánh ngọt trong đĩa thì nghe thấy người dẫn chương trình thông báo: – Tiếp theo, là giải đặc biệt của tối nay — Chuyến du lịch 5 ngày 4 đêm tại đảo hải ngoại hạng sang dành cho 2 người ! Hãy xem vị khách may mắn này là —
Ánh đèn sân khấu quét qua quét lại trong đám đông, cuối cùng dừng lại trên người ... Chu Dư bên cạnh tôi .
Cả khán phòng xôn xao, xen lẫn những tiếng hô kinh ngạc đầy ngưỡng mộ. Chu Dư đứng dậy giữa tiếng vỗ tay, vẻ mặt bình thản bước lên sân khấu. Hắn cầm lấy mic, ánh đèn rọi lên người hắn , thanh tú và thẳng tắp.
Người dẫn chương trình cười trêu chọc: – Chu quản lý, chúc mừng anh ! Anh định dẫn ai cùng đi chia sẻ sự may mắn này đây?
Dưới khán đài bắt đầu hò hét, người thì hô "bạn gái", người thì hét bừa tên những nữ đồng nghiệp khác. Tim tôi thót lên tận cổ họng, cúi đầu chọc mạnh miếng bánh, không dám nhìn lên khán đài.
Và rồi , tôi nghe thấy giọng nói rõ ràng và bình ổn của hắn truyền qua micro: – Cảm ơn. Sự may mắn này , tôi muốn mời đồng nghiệp của tôi , cô Trần Duyệt cùng chia sẻ.
Cả khán phòng im bặt trong một giây. Giây tiếp theo, tiếng hò hét vang dội như muốn lật tung mái nhà.
Tất cả ánh đèn, ánh mắt vụt một cái đều tập trung vào tôi . Cả người tôi đờ ra tại chỗ, mặt nóng bừng đến mức có thể biểu diễn màn bốc cháy tại chỗ ngay lập tức.
Hắn...
hắn
hắn
hắn
! Hắn đang
làm
cái gì thế?!
Chu Dư đứng trên sân khấu, cách qua đám đông ồn ào, ánh mắt rơi chuẩn xác vào chỗ tôi . Hắn không cười , nhưng sự dịu dàng và kiên định trong mắt hắn như một tấm lưới bao trùm lấy tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tu-tu-thu-bien-thanh-ban-trai-du-bi/chuong-4.html.]
Người dẫn chương trình rõ ràng cũng không ngờ tới màn này , ngẩn người một lát mới vội vàng cứu vãn: – Oa! Hóa ra là Trần Duyệt! Chúc mừng chúc mừng! Trần Duyệt đâu rồi ? Mời cô lên sân khấu!
Tôi bị đồng nghiệp bên cạnh cười đẩy đứng dậy, gần như là đi kiểu "cùng tay cùng chân" bước lên sân khấu. Đèn sân khấu rọi vào làm tôi ch.óng mặt.
Chu Dư chìa tay về phía tôi .
Tôi nhìn bàn tay với những khớp xương rõ ràng của hắn , lại nhìn khuôn mặt sát gần của hắn , tim đập nhanh đến mức muốn nhảy ra khỏi cổ họng. Dưới khán đài là toàn bộ nhân viên công ty, bao gồm cả Vương tổng – ông ấy đang đẩy gọng kính vàng, không rõ cảm xúc.
Tôi đặt bàn tay hơi run rẩy vào lòng bàn tay hắn . Ngón tay hắn lập tức khép lại , ấm áp và khô ráo, kiên định và mạnh mẽ, xua tan mọi nỗi bất an trong tôi tích tắc. Hắn dắt tôi hướng về phía khán đài, đối diện với micro và nói thêm một câu: – Hy vọng công ty sang năm sẽ tốt hơn, và cũng hy vọng...
Hắn khựng lại , quay đầu nhìn tôi , giọng nói qua micro truyền rõ đến từng ngóc ngách: – Vị "đồng nghiệp" bên cạnh tôi đây, có thể cho tôi một cơ hội để "chuyển chính thức" không ?
Oành —!
Dưới khán đài nổ tung hoàn toàn . Tiếng huýt sáo, tiếng reo hò, tiếng vỗ bàn vang thành một mảnh.
Tôi ngước đầu nhìn hắn , nhìn thấy chính mình mặt đỏ bừng in rõ trong đáy mắt hắn , nhìn bàn tay hắn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y mình , nhìn những khuôn mặt cười đầy thiện ý, ngạc nhiên hoặc chúc phúc dưới kia ...
Kín tiếng cái gì, tình trong tối cái gì, t.ử thù cái gì... mặc kệ hết đi !
Tôi giật lấy micro từ tay người dẫn chương trình, vì quá xúc động nên giọng hơi run: – Duyệt! (Đồng ý!)
Nói xong hai chữ này , tôi lập tức nhét micro lại , như đà điểu vùi cái mặt nóng bừng vào vai Chu Dư.
Người hắn cứng đờ một giây, sau đó, tiếng cười trầm thấp truyền ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c hắn , làm màng nhĩ tôi tê rần. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nhưng đầy tính chiếm hữu ôm lấy eo tôi . Dưới khán đài bùng nổ tràng pháo tay và tiếng reo hò nồng nhiệt hơn.
Vương tổng ở dưới sân khấu cuối cùng cũng nở nụ cười nửa miệng, lắc đầu, bưng ly rượu nhấp một ngụm. Sau này chúng tôi mới biết , cái lệnh "tra IP" kia căn bản là đòn tung hỏa mù của ông ấy . Bài ẩn danh tố cáo kia có địa chỉ IP đã qua mấy lớp ngụy trang, ông ấy đã sớm nắm rõ trong lòng. Mấy cái hành động nhỏ của tôi và Chu Dư có lẽ chưa bao giờ qua mắt được ông ấy . Đúng là cái lão cáo già!
Sau khi bữa tiệc kết thúc, tôi và Chu Dư ôm bằng khen giải đặc biệt và túi nước giặt cô đơn kia , đi bộ trên con phố đêm vắng lặng. Gió đêm thổi vào mặt mang theo hơi lạnh, nhưng không thổi tan được sự nóng bỏng trong lòng.
– Chu Dư, – Tôi đung đưa bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của chúng tôi , – Anh từ khi nào... ừm, có mưu đồ bất chính với tôi thế?
Hắn suy nghĩ một lát, rất nghiêm túc trả lời: – Có lẽ là lần đầu tiên em trong cuộc họp bộ phận, tranh luận lý lẽ với Vương tổng. Rõ ràng căng thẳng đến mức ngón tay run rẩy nhưng vẫn trình bày quan điểm mạch lạc rõ ràng.
Tôi ngạc nhiên: – Sớm thế cơ à ?! – Đó là chuyện từ hồi mới vào làm rồi !
– Ừ. – Hắn gật đầu, vành tai lại hơi đỏ, – Lúc đó liền cảm thấy, cô gái này thú vị thật.
– Cho nên sau đó anh khắp nơi đối đầu với tôi ?
– Cách thu hút sự chú ý đó, có lẽ hơi trẻ con. – Hắn thành thật thừa nhận với chút ảo não.
Tôi không nhịn được cười , dừng bước chân, kiễng chân lên nhanh ch.óng hôn một cái vào má hắn : – Nể tình anh yêu thầm tôi vất vả như vậy , còn gánh giúp tôi cái nồi to tướng kia , thưởng cho anh đấy. – Tôi nhìn đôi mắt hắn khựng lại trong tích tắc rồi dần tràn ngập sự ngạc nhiên vui mừng, cười hì hì nói .
Ánh mắt hắn tối sầm lại , cánh tay dùng lực kéo tôi vào lòng: – Chút phần thưởng này , không đủ đâu .
Hơi thở ấm áp tiến lại gần, giây tiếp theo, nụ hôn của hắn rơi xuống, dịu dàng nhưng kiên định, mang theo sự trân trọng không thể nghi ngờ. Dưới bầu trời đêm, đèn đường dịu dàng kéo dài bóng hình đang ôm nhau thật dài, thật dài.
Chaporia
Bình Luận (0)