Chiếu Phù Dung/Chương 2C. 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thật ra lời này , ta cũng từng hỏi Thẩm Chiếu.

Người nọ là tướng quân trẻ tuổi, là người trong mộng của vô số khuê nữ quý tộc, nhưng không biết vì sao lại thích ta .

Lúc đó ta vẫn còn ở Vệ phủ, chỉ là một thị nữ không thể bình thường hơn.

Ta và Thẩm Chiếu, thật sự không thể coi là xứng đôi. Vì vậy , ta vẫn luôn lạnh nhạt với chàng , khéo léo từ chối chàng .

Thẩm Chiếu thuận buồm xuôi gió mười tám năm, không ngờ lại gặp thất bại ở chỗ ta , nhưng lại vui vẻ không biết mệt mỏi.

Cho đến một ngày nọ, hoa phù dung bên tường vây Vệ phủ nở rộ trắng hồng sau một đêm.

Thiếu niên trẻ tuổi cách tường trả lời ta : “Trên đời này có biết bao nhiêu quy tắc, nàng tốt như vậy , ta thích nàng thì cứ thích thôi, nào có chuyện xứng hay không xứng. Nương ta cười ta , sao theo đuổi một tiểu cô nương mà lại không dám nói gì hết.”

“Ta chỉ có một lời muốn nói . A Phù, ta muốn cưới nàng về nhà, không gì có thể ngăn cản ta .”

Thẩm Chiếu chân thành thẳng thắn, chưa từng che giấu tình yêu của chàng .

Sau này kinh thành đại loạn, Thẩm Chiếu vì bảo vệ thái t.ử Điện hạ, không may qua đời trong loạn lạc.

Thân tín của chàng đến trả lại hôn thư.

Thân tín nói : “Tướng quân đã mất, sau này cô nương có thể tự mình kết hôn.”

Thẩm Chiếu không sợ trời không sợ đất, lúc đó tung hoành kinh thành.

Không ngờ lại bị sinh t.ử ngăn cản.

Cuối cùng chàng vẫn không thể cưới ta .

Điện hạ từ chối ban hôn cho ta .

Ta là người duy nhất vào Kim Loan Điện ngày hôm đó mà không nhận được ân sủng của Điện hạ, trở thành trò cười .

Ta chọc giận Điện hạ, Vệ phi là người vui mừng nhất.

Vệ gia đời đời đều có tể phụ, lão thái gia lại là nguyên lão tam triều, Vệ phi Vệ Vãn là đích nữ duy nhất của Vệ gia, được sủng ái đến mức khi thái t.ử lưu đày, Vệ gia có thể làm ra chuyện để ta gả thay .

Thái t.ử có thể phục vị, trong đó cũng có công sức của Vệ gia, nhưng về lý thì không thể nói xuôi được .

Vì vậy Vệ Vãn vốn dĩ là Thái T.ử phi, giờ chỉ có thể làm trắc phi.

Ngày đó, sau khi ta rời khỏi Kim Loan Điện, đi trên đường cung, vừa vặn gặp kiệu của Vệ phi.

Ta và các cung nhân khác quỳ xuống một bên.

Vệ phi vốn dĩ nên làm ngơ như mọi khi, nhưng lại cho thái giám dừng lại , nghiêng đầu từ trên kiệu xuống, thở dài thườn thượt: “A Phù, không ngờ ngươi lại tình sâu nghĩa nặng với Thẩm tướng quân đến vậy .”

Lưng ta cứng đờ vài phần. Nếu nói , trên đời ai không muốn ta và Thẩm tướng quân ở bên nhau nhất, thì đó chính là Vệ Vãn.

Thẩm Chiếu và thái t.ử Điện hạ, tình như huynh đệ .

Nàng ta vẫn không thể chấp nhận nỗi sỉ nhục khi thị nữ của mình lại muốn làm tỷ muội với nàng ta .

Huống chi, ngày xưa Thẩm Chiếu vì ta , không ít lần làm nàng ta mất mặt.

Giờ Vệ phi nói , chắc chắn sẽ không phải là lời hay ý đẹp gì.

Nhưng câu nói tiếp theo của nàng ta , lại khiến ta ngẩng đầu lên. Vệ phi cười tủm tỉm: “Ngươi có biết Thẩm Chiếu c.h.ế.t như thế nào không ?”

Ta không biết . Ta chỉ biết , ngày xưa Hoàng thượng điều tra tàn đảng phản loạn của Đông Khánh Vương, gần như g.i.ế.c sạch mẫu tộc của thái t.ử Điện hạ và vô số thế gia, đều c.h.ế.t trong những ngày đại loạn đó.

Thẩm Chiếu c.h.ế.t trong ngày mưa.

Kinh thành mưa suốt mấy ngày, cũng không rửa trôi được mùi m.á.u tanh.

Vệ phi nhìn xuống ta từ trên cao, từng chữ từng câu nói : “Bọn họ vây khốn Thẩm Chiếu, để hắn trơ mắt nhìn thân tín của mình từng người một bị g.i.ế.c sạch, rồi b.ắ.n tên xuyên qua chân hắn , khiến hắn phải bò lết trên đất. Dùng d.a.o cạo nát mặt hắn , giẫm gãy gân cốt, ép hắn chui qua háng.”

Đau thấu tâm can, tinh thần sụp đổ.

Ta chưa từng có một khoảnh khắc nào, cảm thấy đau đớn đến vậy . Ta nghe thấy giọng mình , khàn đặc vô cùng: “Bọn họ là ai?”

Vệ phi lại cười mà không đáp, đầy ẩn ý: “Ai không quan trọng, ngươi chỉ cần biết , nếu không phải vì ngươi, Thẩm Chiếu chưa chắc đã c.h.ế.t. Có những người ngươi không xứng chạm vào , ví dụ như Thẩm Chiếu, ví dụ như thái t.ử.”

Giữa bốn mắt giao nhau , ta đột nhiên hiểu ra điều gì đó, đứng dậy điên cuồng lao tới nhưng lại bị mấy thái giám ghì c.h.ặ.t thân thể, không thể động đậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chieu-phu-dung-usyn/chuong-2.html.]

Vệ phi khởi kiệu, nghênh ngang rời đi . Ta không hiểu lời nàng ta nói . Nhưng ta biết , cái c.h.ế.t của Thẩm Chiếu. Có lẽ có liên quan đến Vệ Vãn.

6

Từ khi nghe Vệ Phi nói những lời đó, ta luôn muốn tìm cơ hội gặp Điện hạ.

Hắn và Thẩm Chiếu tình như huynh đệ , biết chuyện có uẩn khúc, nhất định sẽ điều tra đến cùng.

Nhưng Điện hạ rất bận, ta đã đi rất nhiều lần , mới cầu được thái giám thông truyền một tiếng cho ta .

Hoàng đế giờ đây bệnh nặng, chỉ còn thoi thóp, đại chính đều giao cho thái t.ử xử lý. Khi ta vào điện, Điện hạ đang phê duyệt tấu chương.

Giờ đây trời đã tối, nhưng bên trong vẫn sáng như ban ngày.

Thật khó tưởng tượng, nửa năm trước ta và Điện hạ vẫn còn ở nơi lưu đày, ngay cả một cây nến ban đêm cũng không thắp nổi. May mà hàng rào trước nhà thường có đom đóm bay lượn.

Sự bối rối, khốn khó và bất lực của Điện hạ, những mặt khó coi nhất của hắn , ta đều từng thấy qua, không trách hắn giờ đây không muốn gặp ta .

Rõ ràng ta đã hành lễ, nhưng Điện hạ lại như thể ta không tồn tại. Chỉ có bàn tay phải cầm b.út son bị băng vải quấn quanh, có thể thấy sức lực khi hắn bẻ gãy đầu rồng ngày đó.

Cho đến khi bấc đèn cháy hết, hắn mới ngẩng đầu lên, ánh mắt u ám khó lường.

Điện hạ mày mắt âm u: “Vẫn muốn ta ban hôn sao ?”

Ta lắc đầu.

Hắn vô thức xoa xoa chiếc ban chỉ, rũ mắt, một lúc sau mới bình tĩnh nói : “A Phù, ta có thể cho ngươi một danh phận.”

Ta sững sờ.

Ta ở bên Điện hạ ba năm, cũng biết một vài thói quen của hắn .

Khi hắn căng thẳng, lo lắng, thích xoa ngón tay.

Điện hạ rất hiếm khi bỏ xuống thể diện, đến cầu hòa với ta .

Nhưng điều ta muốn không phải là cái này .

Ta im lặng rất lâu, bên ngoài tiếng gió đang gấp gáp, xuyên qua điện khiến ánh đèn nhảy nhót.

Mỗi khoảnh khắc ta im lặng lâu hơn, sắc mặt Điện hạ lại khó coi thêm một phần, đến cuối cùng u ám đến mức sắp nhỏ ra nước, chuẩn bị nổi giận.

“Thẩm Chiếu.” Ta vừa thốt ra hai chữ này , đã có cung đèn bị gió lớn thổi tắt, đại điện lập tức tối sầm lại .

Bây giờ, cái tên Điện hạ không muốn nghe nhất là tên này .

Điện hạ đá một cái, án thư đổ nghiêng, tấu chương lạch cạch đổ đầy đất. Hắn nghiến răng nghiến lợi, gầm lên như một con thú bị nhốt: “Cút!”

Các thái giám hầu hạ sợ hãi quỳ rạp xuống đất.

Ta mím môi, tự biết không thể nói thêm, im lặng lui ra ngoài.

Khi bước qua ngưỡng cửa điện, ta quay đầu lại , vừa vặn thấy Điện hạ đứng một mình , vậy mà lại như đang rơi lệ.

7

Mọi việc đều không thuận lợi.

Ta vừa bị Điện hạ quở trách đuổi ra ngoài, ngẩng đầu lên đã đụng phải nhị công t.ử nhà Lục tướng quốc là Lục Vi.

Ta và hắn ta có chút ân oán cũ, chỉ đành coi như không thấy, cúi đầu bước nhanh qua.

Nhưng lại bị hắn ta tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay.

Giống như bị một con rắn độc tức khắc quấn lấy.

Dưới mắt Lục Vi thâm quầng, một vẻ mặt túng d.ụ.c quá độ, thân thể suy nhược: "A Phù, đã lâu không gặp, ngươi vẫn xinh đẹp như xưa. Nghe nói Điện hạ không coi ngươi ra gì, hay là ngươi về làm thiếp cho ta đi ."

Ta lạnh mặt, dốc sức vùng vẫy thoát ra , chạy bán sống bán c.h.ế.t.

Lục Vi ở sau lưng ta nhổ một bãi nước bọt, mắng một câu: "Đồ tiện nhân giả tạo."

Ta chỉ coi như không nghe thấy.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...