Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8
Lục Vi là biểu ca của Vệ Vãn, một kẻ phong lưu có tiếng ở kinh thành, vẫn luôn dòm ngó dung mạo của ta . Nếu không phải năm đó gặp được Thẩm tướng quân, ta e đã sớm bị Vệ Vãn đem dâng cho Lục Vi làm thông phòng để lấy lòng.
Đêm nay, ánh mắt hắn ta nhìn ta đầy ý chiếm đoạt, khiến ta không khỏi bất an.
Nhưng đây là cung đình, nghĩ lại , hắn ta hẳn cũng không dám làm càn.
Khi ta trở về, lão cung nữ cùng phòng đã ngủ. Ta mượn ánh trăng, lấy hôn thư ra xem. Vết m.á.u trên đó là của Thẩm Chiếu, còn vết lệ là của ta .
Cái tên Thẩm Chiếu… Thật hay .
“Chiếu” là ánh sáng.
Dẫu bị nhục nhã đến c.h.ế.t, cả đời chàng vẫn trong sạch, quang minh.
Chàng cũng thích nhất sự lương thiện của ta . Nhưng , Thẩm Chiếu à … ếu sự lương thiện này không thể giúp chàng báo thù thì ta phải làm sao đây?
Ta… Phải làm sao đây?
9
Ta ngủ không yên giấc, nửa đêm bỗng nghe tiếng động kỳ lạ.
Có một đôi bàn tay to lớn đang vội vã sờ soạng lên thân thể ta , ta giật mình mở mắt, cửa sổ đã bị mở toang, dưới ánh trăng lạnh lẽo, ta nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông đang đè trên người mình .
Là Lục Vi mà ta đã đụng mặt ở chỗ Điện hạ.
Hắn ta bịt c.h.ặ.t miệng ta , giữa môi răng đều là mùi m.á.u.
Sức lực nam nữ chênh lệch, căn bản không thể vùng vẫy. Ta chưa từng nghĩ tới hắn ta lại dám phóng túng như vậy ngay trong cung.
Ta tuyệt vọng trợn to mắt, lại thấy phía sau Lục Vi, lão cung nữ tóc bạc đã bị đ.á.n.h thức từ lâu, đang run rẩy ôm bình hoa đập mạnh lên đầu hắn ta .
Máu dọc theo trán Lục Vi chảy xuống, hắn ta cũng không thèm quay đầu lại , rút đoản kiếm từ trong tay áo ra , xoay người lại đ.â.m một nhát.
Lưỡi d.a.o ngập vào da thịt, m.á.u chảy như suối.
Lão cung nữ không kịp la hét một tiếng đã lảo đảo rồi ngã c.h.ế.t trên mặt đất. Lục Vi cười mắng một tiếng: "Đồ già c.h.ế.t tiệt."
Lục Vi bị đập một cái, hứng thú ban đầu giảm đi một nửa, hắn ta túm tóc ta , tát ta mấy cái thật mạnh.
Hắn ta không giấu nổi vẻ chán ghét: "Ngươi chỉ là một tỳ nữ, ta muốn ngủ với ngươi là phúc phận của ngươi, hiểu không ?"
Ta không nói gì, sự việc đã đến nước này , ta bình thản nhìn hắn ta .
Nhưng điều đó lại càng làm hắn ta tức giận. Lục Vi nhổ một bãi nước bọt vào mặt ta , vẻ mặt đắc ý thoáng qua:
"Vệ Phù, cái thần thái này của ngươi rất giống một người mà ta ghét nhất. Trước khi c.h.ế.t, hắn ta cũng nhìn ta như vậy . Ngươi có biết người đó là ai không ?"
Lục Vi cười rộ lên: "Ngươi cũng đoán ra rồi phải không . Là Thẩm Chiếu đấy. Trước kia người ta nói thế nào nhỉ, hắn là mây, còn lũ chúng ta là bùn, cuối cùng chẳng phải vẫn bị chúng ta giẫm đạp xuống bùn đó sao ."
Con cháu thế gia chia làm hai loại.
Một loại là Thẩm Chiếu, tướng quân trẻ tuổi, tiền đồ vạn dặm.
Một loại là Lục Vi, t.ửu sắc làm rỗng tuếch, bùn nhão không trát nổi tường.
Thẩm Chiếu chưa bao giờ thèm để mắt đến đám người như Lục Vi.
Lục Vi nhìn mặt ta , d.ụ.c vọng lại nổi lên.
Hắn ta vùi đầu vào cổ ta , một tay tìm dây thắt lưng của ta , lầm bầm nói , gần như là khoe khoang: "Kinh thành hết lời khen ngợi Thẩm Chiếu xương sống cứng, chinh chiến sa trường chưa từng lùi bước. Ngày đó khi vây g.i.ế.c hắn , ta đã tò mò, xương cốt hắn có thật sự cứng như vậy không . Thế là ta từng chút một đập nát chúng, cũng chỉ đến thế mà thôi."
"Đến cuối cùng chúng
ta
vẫn
chưa
hả giận, bởi vì
hắn
vẫn luôn
không
chịu cúi đầu.
Ta
nói
với
hắn
, nếu
trước
khi c.h.ế.t
hắn
có
thể bò qua háng chúng
ta
, khi
ta
về sẽ
không
tìm rắc rối với A Phù ở Vệ phủ nữa. Hắn thật sự
đã
làm
vậy
, thật là sảng khoái vô cùng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chieu-phu-dung-usyn/chuong-3.html.]
"Ngươi nói xem ngươi chọc vào Vệ Vãn làm gì chứ? Nếu không phải nàng ta nhắc nhở, chúng ta cũng không nghĩ ra việc mượn cơ hội kinh thành hỗn loạn để vây g.i.ế.c hắn . Lúc đó vây cánh của mẫu tộc thái t.ử, ai nấy đều đáng bị tiêu diệt. C.h.ế.t một Thẩm Chiếu, ai thèm quan tâm?"
Ngươi xem, lý do đơn giản như vậy . Chỉ vì Vệ Vãn ghét ta , chỉ vì bọn Lục Vi ghen ghét Thẩm Chiếu.
Chàng tướng quân của ta đã c.h.ế.t như thế.
Lục Vi căn bản không sợ nói cho ta biết những điều này .
Bởi vì sau lưng ta chẳng có gì cả.
Ta nhắm mắt lại : "Điện hạ có biết không ?"
Môi Lục Vi vội vã hôn xuống, cười khinh miệt: "Điện hạ biết thì đã sao , một Thẩm Chiếu đã c.h.ế.t, có đáng để ngài ấy đắc tội với nhiều thế gia như vậy không ?"
Hắn ta mới muộn màng cảm nhận được sự bình tĩnh của ta , vừa định ngẩng đầu lên.
Cây trâm trong tay ta đã cắm phập vào sau gáy hắn ta .
Lại nặng nề rút ra , nửa cây trâm gãy ở bên trong, m.á.u b.ắ.n tung tóe lên mặt ta .
Bình rơi trâm gãy.
Ta nghĩ, g.i.ế.c đi .
10
Khi Điện hạ và Vệ Phi chạy đến nơi, Lục Vi chỉ còn thoi thóp một hơi .
Thi thể của lão cung nữ tóc bạc đã lạnh ngắt từ lâu.
Thực ra , lão cung nữ vốn có thể thoát được một kiếp, chỉ cần giả câm giả điếc, ngủ một giấc, không quản chuyện gì là tốt rồi .
Nhưng lão cung nữ lại có lòng tốt .
Ta quỳ đó, y phục xộc xệch, bên khóe môi vẫn còn vết m.á.u.
Vệ phi không ngờ một kẻ vốn luôn cam chịu như ta lại dám làm ra chuyện tày đình như vậy .
Nàng ta tàn nhẫn định tội cho ta : "Vệ Phù, ngươi to gan dám quyến rũ biểu ca ta , thừa cơ ám sát quan viên đương triều. Tội không thể tha, c.h.ế.t cũng không hết tội. Người đâu , lôi nàng ta xuống cho ta ."
Ta không thèm liếc nhìn nàng ta lấy một cái, ánh mắt ngước lên nhìn Điện hạ.
Trên mặt trên người ta đều là m.á.u, nhưng lại mỉm cười dịu dàng: "Điện hạ, A Phù chẳng lẽ không phải là thê t.ử của ngài sao ? Kẻ làm thần t.ử xâm phạm chủ mẫu, nên chịu hình phạt thế nào?"
Vệ phi nghe thấy hai chữ chủ mẫu, bật cười thành tiếng đầy châm chọc.
Nhưng Điện hạ lại không hề lên tiếng, ánh mắt u ám dừng lại trên mặt ta .
Điện hạ đã hiểu ý ta .
Ta nói như vậy , chính là thừa nhận mối quan hệ giữa ta và Điện hạ.
Chấp nhận sự ban thưởng mà Điện hạ đã nói trước đó, cho ta một danh phận.
Điện hạ gằn từng chữ: "Vệ Phù không còn mong cầu gì khác sao ?"
Ta mỉm cười gật đầu: "A Phù chỉ nguyện có thể thường xuyên ở bên cạnh Điện hạ, có một danh phận, không mong cầu gì khác."
Điện hạ đưa tay ra , lau đi vết m.á.u trên mặt ta , đầu ngón tay nóng bỏng dùng lực miết qua những nơi Lục Vi từng chạm vào .
Ta nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của Điện hạ: "Ganh ghét xâm phạm Thái T.ử phi vào đêm khuya, g.i.ế.c hại cung nhân, Lục Vi coi thường hoàng uy, chọn ngày hành hình xa liệt trước chợ để làm gương cho kẻ khác. Kẻ nào dám cầu xin, cùng tội với hắn ."
Vệ phi mặt cắt không còn giọt m.á.u, lảo đảo lùi lại mấy bước.
Điện hạ vừa ra tay đã cho ta vị thế Thái T.ử phi.
Cũng là tội t.ử hình cho Lục Vi. Ta vuốt mắt cho lão cung nữ tóc bạc, lòng không chút d.a.o động. Trong lòng chưa bao giờ rõ ràng như lúc này , nếu không phải ta cúi đầu trước Điện hạ, ta sẽ thật sự giống như lời Vệ phi nói , cái tội quyến rũ Lục Vi, ám sát quan viên. Sẽ không có ai đòi lại công đạo cho ta và lão cung nữ.
Chaporia
Bình Luận (0)