20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Giây sau , ông nội Bùi nghiêm mặt cắt ngang lời anh ta định nói tiếp.

“Bùi Hồi, mày điên cái gì thế, em gái mày đính hôn thì mày nên vui mừng mới phải .”

Xung quanh yên lặng như tờ.

Bùi Hồi im lặng không nói , đáy mắt một mảnh tối tăm.

Từ Kính Tây đứng dậy, đúng mực mỉm cười , mở miệng chào hỏi.

“Anh Bùi, cảm ơn những năm qua đã chăm sóc Mạt Mạt.”

Bùi Hồi không có bất kỳ phản ứng gì, ánh mắt c.h.ế.t lặng dừng trên người tôi .

Cả buổi cơm, ngoại trừ Bùi Hồi mặt lạnh tanh ra .

Bầu không khí còn lại cũng coi như hòa hợp.

Tôi trong vô thức khẽ nắm ngón tay Từ Kính Tây, giây sau lại bị anh ấy đan mười ngón tay nắm c.h.ặ.t.

Ngay khi buổi tụ họp sắp tan.

Bùi Hồi vẫn luôn im lặng, lúc tôi và Từ Kính Tây chuẩn bị quay đi bất ngờ mở miệng:

“Chu Mạt, em nghĩ kỹ chưa ?”

“Em xác định muốn kết hôn với người bên cạnh em sao ?”

“Em hiểu rõ anh ta không ? Em yêu anh ta không ?”

Một tràng chất vấn khiến mọi người có mặt đều sững sờ tại chỗ.

Ngoại trừ ông nội Bùi, những người khác trên mặt dường như đều chợt nhận ra điều gì đó.

Tôi nghiêm túc nhìn anh ta .

“Em xác định, em yêu anh ấy .”

Từ Kính Tây khẽ siết ngón tay tôi , ngước nhìn anh ta , thẳng thắn và tự nhiên.

“Bùi Hồi, tôi từ cấp ba đã quen biết Mạt Mạt rồi .”

Anh ấy như nhớ ra điều gì, cúi đầu khẽ cười :

“Có điều chỉ là tôi đơn phương thích cô ấy .”

“Đến tận bây giờ, cuối cùng đã toại nguyện, cậu sẽ chúc phúc cho chúng tôi , đúng không ?”

Từ Kính Tây dừng ánh mắt trên con tôm chưa bóc vỏ trong đĩa thức ăn vừa nãy, chậm rãi mở miệng:

“À phải rồi ,” anh ấy ngập ngừng, “Mạt Mạt dị ứng với tôm.”

Vừa rồi ba con tôm đó đều là Bùi Hồi gắp cho tôi .

13.

Nhiều năm sau , tôi lại một lần nữa gặp Tần Sơ Đồng.

Cô ấy vẫn xinh đẹp ch.ói mắt như năm nào.

Nhưng khi cô ấy tháo kính râm xuống, tôi sững lại một thoáng.

Có lẽ nhận ra vẻ mặt kinh ngạc của tôi .

Cô ấy khẽ cong khóe miệng, rồi thản nhiên đeo kính lên.

“Rất kinh ngạc à ? Cuộc sống thế này tôi đã sống qua hai năm rồi .”

“Ban đầu anh ta đối xử với tôi rất tốt , sau này khi say rượu bắt đầu ra tay đ.á.n.h tôi .”

“Tỉnh rượu lại bắt đầu dỗ dành tôi , quỳ xuống xin lỗi .”

“Quá trình này tôi đã trải qua hết lần này tới lần khác, cho đến khi anh ta hoàn toàn bộc lộ bộ mặt thật.”

Tôi nhìn vết thâm tím bị cặp kính râm che khuất của cô ấy .

Muốn mở miệng nhưng không biết nói gì.

Cô ấy lại hào phóng nhún vai, lời lẽ hời hợt:

“Đừng an ủi tôi , càng đừng thương hại tôi .”

“Trằn trọc giãy giụa, tôi nghiến răng chấp nhận mọi sai lầm, rồi kịp thời quay đầu.”

Cô ấy bưng tách trà trước mặt lên, ánh mắt dừng nơi ngoài cửa sổ.

Tôi theo ánh mắt cô ấy nhìn ra .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nam-thu-ba-sau-chia-tay/chuong-6.html.]

Thấy Bùi Hồi giây phút đó sững sờ trong chốc lát.

“Chu Mạt, nghe nói cô sắp kết hôn, tôi thật lòng chúc phúc cho cô.”

Thời cấp ba, giao thoa giữa tôi và Tần Sơ Đồng ít đến đáng thương.

Lần duy nhất là đột nhiên tới tháng.

Quần dính vết m.á.u, lại không mang theo băng vệ sinh.

Ngay lúc tôi lúng túng, cô ấy nhét b.ăn.g v.ệ si.nh vào lòng tôi , để lại một câu:

“Đợi chút, trong lớp tôi có một cái quần sạch.”

Tâm sự thiếu nữ tuổi mười bảy chua chát như trái táo xanh.

Khi đó tôi đứng ngây trong nhà vệ sinh, trong đầu chỉ còn lại duy nhất một ý niệm:

“Thảo nào Bùi Hồi lại thích cô ấy .”

Cho đến tận hôm nay, bản sắc của Tần Sơ Đồng vẫn không hề thay đổi.

Vẫn là cô thiếu nữ xinh đẹp , tỏa ra thiện ý, trải qua năm tháng lắng đọng ấy .

Cô ấy ôn hòa mỉm cười , chậm rãi mở miệng:

“Anh ta rất ấu trĩ, ấu trĩ đến mức muốn dùng tôi để chọc tức cô.”

“Có điều,” cô ấy ngập ngừng, “ tôi còn ấu trĩ hơn.”

“Ấu trĩ đến mức vì anh ta không đủ để ý tới tôi mà đòi chia tay, rồi vì để anh ta hối hận mà chớp nhoáng kết hôn.”

“Xin lỗi , Chu Mạt, tôi và anh ta chia tay không có yếu tố gì từ cô.”

“Còn cô và anh ta chia tay lại vì có sự ngăn cách từ tôi .”

Tôi lắc đầu.

Dù không có Tần Sơ Đồng, cũng sẽ có Trương Sơ Đồng, Vương Sơ Đồng.

Nói cho cùng, từ đầu chí cuối vấn đề đều nằm ở Bùi Hồi.

Anh ta không để tâm đến tôi .

Tự nhiên cũng sẽ không đối đãi t.ử tế với tình cảm của tôi và anh ta .

“Tần Sơ Đồng, tôi sẽ giúp cô thắng vụ kiện này .”

Tan cuộc, tôi nhìn thấy Bùi Hồi đứng cách đó không xa.

Khoảnh khắc lướt qua vai, anh ta đưa tay nắm lấy cổ tay tôi .

Tần Sơ Đồng cười khẽ: “Bùi Hồi, chú ý thân phận của anh .”

Giây sau , tôi hất tay anh ta ra .

Im lặng thật lâu, anh ta khẽ cất tiếng:

“Rõ ràng những năm qua mỗi năm tôi ba lần quay cuồng tới London, tại sao lại không phát hiện ra sự tồn tại của anh ta ?”

“Anh ta rốt cuộc từ đâu chui ra vậy ?”

Anh ta như chất vấn, lại như không cam lòng.

“Bùi Hồi, anh cũng nói rồi đấy, mỗi năm ba lần , anh không phải luôn ở lại London.”

“ Tôi sớm đã không còn vì vài lần đi về ấy mà cảm động nữa.”

Tôi nhìn anh ta , trong mắt không một gợn sóng.

Trước đây từng vì anh ta có yêu tôi không mà cả đêm trằn trọc.

Giờ đây khi đáy lòng đã có chín phần nắm chắc đáp án.

Tôi lại sớm chẳng còn để tâm nữa.

Thứ mình thích sau khi hết hạn giá trị bằng không .

Cuối cùng, anh ta chậm rãi mở miệng:

“Chu Mạt, em có thể đừng kết hôn với anh ta không ?”

“Cho anh thêm một cơ hội nữa, chúng ta ngay từ đầu chẳng phải đã có hôn ước...”

Anh ta còn muốn nói thêm gì đó, nhưng bị tôi vô tình cắt ngang.

“Tuyệt đối không thể.”

Dòng chảy thời gian không thể ngăn cản, và câu trả lời của tôi là tiến về phía trước .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...