20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

14.

Một thời gian rất dài tôi không gặp lại Bùi Hồi.

Ngày tôi giúp Tần Sơ Đồng thắng kiện là một ngày cuối thu nắng đẹp .

Trong làn gió thu se lạnh, chân dẫm lên lá rụng phát ra tiếng sột soạt.

Hồi cấp ba tôi ghét nhất là mùa thu.

Ban đầu là vì mỗi độ giao mùa tôi đều bị cảm.

Ngồi bên cạnh Bùi Hồi, vì sĩ diện, tôi luôn khẽ khàng hít mũi.

Anh ta tuy lạnh nhạt nhưng sẽ sau giờ học chạy ra căn tin, rồi không biểu cảm gì ném cho tôi một gói giấy.

Sau này trong đêm khuya tôi luôn nhai đi nhai lại những điều tốt đẹp vô thức anh ta để lộ ra ấy .

Rồi khó lòng quên được .

Sau này nữa ghét mùa thu là vì từng vào một đêm muộn sau giờ tự học buổi tối.

Tôi tận mắt nhìn thấy anh ta cúi đầu cầm cặp sách cúi xuống hôn Tần Sơ Đồng.

Trong thời học sinh của tôi .

Dường như mỗi một mùa thu tôi từng chán ghét đều liên quan đến anh ta .

“Chu Mạt, cảm ơn cô.”

Tần Sơ Đồng nụ cười tươi sáng, vẫy tay chào tôi rồi quay người rời đi .

Cô ấy sắp đi du học rồi , tiếp tục hoàn thành giấc mơ còn dang dở từ thời thiếu nữ.

Dáng vẻ bây giờ của cô ấy .

Mới thực sự là ảo tưởng của tôi năm mười bảy tuổi về Tần Sơ Đồng của tương lai.

Tôi vẫy tay chào tạm biệt cô ấy , lúc quay đầu lại lại phát hiện Bùi Hồi đứng cách đó không xa.

Anh ta đứng dưới tán cây ngân hạnh nhìn về phía tôi .

Im lặng hồi lâu, tôi bước về phía anh ta .

Ánh mắt giao nhau , anh ta dụi tắt điếu t.h.u.ố.c nơi đầu ngón tay.

“Đi thôi, anh đưa em về.”

Tôi không từ chối.

Có vài chuyện rồi cũng phải nói cho rõ ràng.

“Bùi Hồi, mấy hôm trước em có về nhà họ Bùi một chuyến.”

“Những chuyện đó em đều đã biết rồi .”

Hôm đó ông nội Bùi gọi tôi vào thư phòng.

Ông nặng lời tâm huyết, im lặng rất lâu.

“Thằng Từ Kính Tây là đứa không tệ, ta rất hài lòng.”

“ Nhưng ta vẫn muốn vì thằng ôn Bùi Hồi mà tranh thủ một chút.”

“Những năm qua con ra nước ngoài, nó không ít lần đi thăm con.”

Ông nội Bùi thở dài, chậm rãi mở miệng:

“Khi đó nó nói với chúng ta là đợi con về sẽ kết hôn.”

Khoảnh khắc ấy , cuối cùng tôi cũng hiểu ra ánh mắt kinh ngạc của mọi người trên bàn ăn hôm đó.

Im lặng thật lâu.

Tôi ngước nhìn ông lão tóc đã sớm bạc trắng.

“Ông à , cháu và anh ấy đã từng ở bên nhau .”

Cháu cũng đã thật lòng thích anh ấy , không chỉ một năm.

Đáng tiếc thay , người ấy không phải là lương duyên của cháu.

Ông nội Bùi sững người trong giây lát, cuối cùng thở dài một hơi .

“Tiếc thay , thằng bé này miệng cứng lòng mềm, rốt cuộc vẫn chưa biết yêu.”

Tôi lắc đầu.

Có lẽ rồi sẽ có một ngày anh ta học được cách yêu thương một người thật tốt .

Chỉ là người đó không thể nào là tôi nữa.

Ngoài cửa sổ, ánh đèn neon lấp lánh, tôi và anh ta im lặng chẳng nói gì.

Cứ như những buổi chiều tối thứ sáu anh ta đến đón tôi về nhà thời đại học.

Lúc chia ly, tôi quay đầu nhìn anh ta : “Tạm biệt, Bùi Hồi.”

Tình cảm giữa tôi và anh ta bắt đầu không rõ ràng, kết thúc cũng không minh bạch.

Đến tận hôm nay, cuối cùng tôi đã có thể vẫy tay chào tạm biệt nó thật đàng hoàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nam-thu-ba-sau-chia-tay/chuong-7.html.]

Tôi phớt lờ đôi mắt đã sớm đỏ hoe của anh ta .

Không hề quay đầu lại nữa.

15.

Ngày cưới, Bùi Hồi đã có mặt.

Bạn bè xung quanh ánh mắt như có như không tụ vào trên người anh ta .

Từ đầu tới cuối, trên mặt anh ta tràn đầy nụ cười đúng mực, khắp nơi tiếp đón khách khứa.

“Thảm thật đấy anh Bùi, đã bảo là đừng yêu đương với em gái mà.”

“Không thì chia tay rồi , cô ấy kết hôn anh còn phải cười tươi đi tiếp khách.”

Trước những lời trêu chọc, anh ta một lời không nói .

Im lặng ngước nhìn về phía tôi đang mặc váy cưới cách đó không xa.

Hôm đó, Từ Kính Tây như vị tướng quân thắng trận, phấn khởi khác thường.

Gặp ai mời rượu cũng không từ chối.

Giữa hôn lễ, lãnh đạo của tôi ở nước ngoài vội vàng đến hiện trường.

Tôi từng làm việc ở nước ngoài một năm, bà là đối tác của hãng luật hàng đầu đó.

Dưới trướng bà, tôi đã học được rất nhiều điều.

Cộng sự ngắn ngủi một năm, tôi không ngờ bà lại vì một đám cưới mà vượt ngàn dặm xa xôi đến vậy .

“Đừng cảm động, cô cũng là vì về quê thăm người thân thôi.”

Bà là Hoa kiều, nhưng sống lâu dài ở nước ngoài.

Tôi vội vàng lau nước mắt nơi khóe mi vừa rơi.

“Cho cô gặp chồng cháu.”

“Ơ, có phải họ Bùi...”

Bà vô thức chỉ về phía Bùi Hồi đang đứng cách đó không xa.

Tôi sững người , lắc đầu trong vô thức.

Bùi Hồi hiển nhiên cũng đã chú ý tới động tĩnh bên này , anh ta bước nhanh tới trước mặt.

“Luật sư Kiều khỏe ạ, tôi là anh trai của Chu Mạt.”

“ Tôi còn tưởng...”

Bà sững người một thoáng, thần sắc trở lại bình thường: “Thảo nào cậu thường xuyên bảo tôi để ý chăm sóc Chu Mạt hơn.”

Tôi thoạt tiên sững sờ, rồi như chợt hiểu ra điều gì.

Sau khi tốt nghiệp, khi bạn bè xung quanh tìm việc làm khắp nơi đụng tường.

Tôi tùy tiện nộp đơn vào hãng luật hàng đầu lại lập tức liên hệ với tôi .

Nghĩ như vậy , sau lưng việc này ít nhiều đều có bàn tay của Bùi Hồi.

Tôi nhìn về phía Bùi Hồi, định mở miệng.

“Không cần cảm ơn anh , đây là... điều nên làm với tư cách là anh trai.”

Tôi lắc đầu.

“Không định cảm ơn anh , nếu dựa vào thực lực thì em đại khái cũng có thể vào được .”

“Có điều,” tôi ngập ngừng, “vẫn là cảm ơn anh .”

Mượn lực, chung quy vẫn sẽ nhẹ nhàng hơn chút.

Anh ta còn muốn nói thêm gì nữa.

Tôi ngước lên đã nhìn thấy Từ Kính Tây đứng cách đó không xa.

Anh ấy mắt cười cong cong nhìn về phía tôi , trên màn hình điện t.ử của đám cưới chiếu một tấm hình đã sớm ố vàng.

Nét chữ của thiếu niên mạnh mẽ hữu lực.

“Em ghét cuối tuần, thích Chu Mạt.”

“Tại sao ạ?”

“Bởi vì cuối tuần sẽ không được gặp Chu Mạt.”

“ Nhưng thực ra em thích cuối tuần, cũng thích Chu Mạt.”

“Chúc bạn học Chu Mạt thi đại học thuận lợi, toại nguyện.”

Ngày tháng ghi lại chính là năm tôi thi đại học kết thúc.

Năm ấy tôi vì câu nói của Bùi Hồi: “ Tôi thì không thích Chu Mạt.”

Mà đau lòng rơi lệ suốt đêm.

Giờ đây tôi sắp chạy về phía người yêu thuộc về riêng mình .

Hy vọng sau này mỗi cuối tuần, tôi và anh ấy đều có thể tự tại vui vẻ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...