Sự hiện diện của cuốn sách này so với những thứ khác trong phòng làm việc lại không hề ăn nhập. Vốn còn tưởng là tôi đã vô tình phát hiện ra một bí mật nhỏ của anh , nhưng anh lại trịnh trọng đưa cuốn sách đó cho tôi , nói rằng tôi nhất định phải đọc thật kỹ, mà khi tôi hỏi tại sao , anh lại đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác.
Đó là mùa đông dài nhất ở Vân Thành. Phải rất lâu sau này cậu mới nhận ra , thi ra trời đông giá rét của vận mệnh đã sớm được báo trước .
Bỗng dưng tôi nhớ đến câu nói này trong sách, có lẽ là vì giờ phút này tôi đang đứng trên con phố lớn đầy bông tuyết rơi lả tả.
Tôi đã xuyên không , chẳng hề có bất kỳ báo hiệu nào, cứ như thế mà tự dưng xuất hiện trên đường cái. May mắn trước khi xuyên không tới đây cũng là mùa đông, tôi cũng không đến nỗi vừa đặt chân đến đã bị lạnh tới c.h.ế.t cóng ngay trên phố.
Thông qua bản tin trên tivi, tôi đại khái biết được đây là Vân Thành của mười năm trước , mà vào thời điểm ấy tôi lại đang du học ở bên kia đại dương.
Vân Thành là quê hương của người tôi yêu. Tuy đây không phải là nơi tôi sinh ra và lớn lên, nhưng vì thường nghe anh kể về cuộc sống ở Vân Thành nên tôi cũng không xa lạ gì với nơi này .
Tiền bạc trên người hoàn toàn không xuyên đến cùng với tôi , ngay cả điện thoại cũng biến thành một cục gạch.
Có lẽ đây là kiểu xuyên không t.h.ả.m nhất, chẳng những không có “bàn tay vàng”, mà thậm chí còn trở thành người không có tùy thân .
Tôi lang thang vô định trên đường phố cả nửa ngày, chợt nhận ra rằng nếu trong thời gian ngắn không thể xuyên về được , thì cho dù không bị c.h.ế.t cóng tôi cũng có thể sẽ c.h.ế.t đói - tôi bắt buộc phải tìm được một công việc ở đây.
Thế nhưng bây giờ tôi không có bất kỳ giấy tờ tùy thân nào, muốn tìm một công việc thì thật khó như lên trời.
Sơn Tam
Tuyết rơi càng lúc càng lớn, tôi đành phải tìm một góc khuất để tránh gió tuyết, cố hơi giống tình cảnh trong truyện có bé bán diêm. Tôi tự mình chọc cười , lớn ngần này rồi đây vẫn là lần đầu tiên tôi rơi vào cảnh ngộ éo le như vậy .
Tôi nhặt lên một cành cây khô già vờ nó là que diêm. Bà ngoại trong truyện cổ tích đã không xuất hiện, nhưng thay vào đó lại có một quý bà vận xa hoa hiện ra .
Ôi chao, trời lạnh thế này sao cô bé lại đứng một mình ở ngoài này thế? - Người phụ nữ vừa nói vừa choàng chiếc áo khoác của mình lên tôi .
Lúc này tôi mới phát hiện, hóa ra hai tay của mình đã bị cóng đến đỏ bừng. Còn chỗ tránh tuyết cũng chẳng phải là góc tường nào cả, mà là ngay trước cửa một ngân hàng.
Tôi có hơi xấu hổ, nhưng lại không biết phải giải thích tình cảnh hiện tại như thế nào.
Người phụ nữ nhìn tôi khẽ thở dài:
Haiz, đi theo dì đi .
Tôi nghĩ chắc bà ấy đã hiểu lầm cái gì đó, nhưng sự thân thiết không rõ từ đâu đến, cùng với thực tế là bây giờ tôi chẳng có nơi nào để đi nên tôi lựa chọn đi theo bà ấy .
Bà ấy đưa tôi đến một căn biệt thự, rồi lại dặn dò người giúp việc làm một chút đồ ăn.
Cô bé nhà ở
đâu
thế? Để dì đưa con về nhé, kéo
lại
khiến
người
nhà lo lắng.
- Trên bàn ăn,
người
phụ nữ
thân
mật hỏi
tôi
.
Tôi nghĩ chắc hẳn bà ấy đã xem tôi như người bỏ nhà đi rồi .
Họ ở rất xa... hành lý của cháu cũng bị thất lạc hết rồi , hiện tại không thể liên lạc được .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/khi-thoi-gian-giao-nhau-ta-lai-tuong-phung/chuong-1.html.]
Loại chuyện xuyên không này rất khó giải thích, nên tôi đành tùy tiện bịa ra một lý do.
Cảm ơn dì, con ăn no rồi . Ngày mai con sẽ đi xem có thể tìm được công việc gì làm không . - Tôi cười , đặt bát đũa về lại trên bàn.
Người phụ nữ này đ.á.n.h giá tôi , nhất thời rơi vào im lặng, mãi đến khi chồng bà ấy về nhà.
Cô bé này là con nhà ai, sao anh chưa gặp bao giờ vậy ?
Em gặp trên đường. Hình như đồ đạc con bé bị lạc mất, lại không có chỗ nào để đi , đang tìm việc làm .
Thế à , vậy thì cho ít tiền rồi tiễn đi là được .
Anh ngốc à . - Người phụ nữ vỗ vào vai chồng một cái: - Một cô gái xinh xắn như vậy mà một thân một mình ở bên ngoài thì nguy hiểm biết bao.
Hai người họ đứng nói chuyện ở cách tôi một khoảng khá xa, nhưng không ngờ là thính lực của tôi khá tốt , từng câu chữ trong cuộc trò chuyện của bọn họ lọt vào tai tôi không sót một chữ.
Khụ khụ, cô bé, con cái gì là sở trường không ? - Người phụ nữ quay lại trước mặt tôi .
Tôi đại khái đoán được ý đồ của họ. Trước khi xuyên không tôi là một bác sĩ, nhưng sau khi xuyên đến đây, tôi lại chẳng có thứ gì có thể chứng minh thân phận của mình .
Tôi lặng lẽ nhìn xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên cây đàn dương cầm trong phòng khách:
Con biết đ.á.n.h dương cầm.
Sau khi thuận lợi chơi xong vài bản nhạc, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Tuy tôi có kinh nghiệm học từ nhỏ, nhưng thật sự không có năng khiếu gì, trình độ đàn dương cầm của tôi thật sự không tốt bằng ai sau khi kết hôn. Trịnh Dã đã cầm tay chỉ dạy tôi từng chút, anh chính là một thiên tài trong lĩnh vực này .
Có đôi khi tôi nghĩ, dù cho anh không phải là một doanh nhân thành đạt, thì chắc cũng có thể trở thành một nhạc sĩ không tồi. Kỹ năng năm xưa học được chỉ vì nhằm chán rảnh rỗi, không ngờ bây giờ lại có thể mang lại cho tôi một cơ hội.
Tốt quá rồi , giáo viên dạy dương cầm của con trai mình vừa nghỉ việc, em đang lo không tìm được người thay thế, như này chẳng phải là quá khéo sao . - Người phụ nữ cười nói với chồng.
Vậy cô bé, con có muốn đến làm giáo viên dương cầm cho con trai dì không ? - Người phụ nữ đưa ra lời mời với tôi .
Và cứ thế, tôi đã có được công việc làm giáo viên dạy dương cầm.
Họ còn ứng trước tiền lương cho tôi , cuối cùng cũng giải quyết xong vấn đề ăn ở tại đây.
Chủ nhà họ Trịnh, cùng họ Trịnh Dã.
Điều này khiến tôi bắt đầu tính toán khả năng gặp được Trịnh Dã ở đây, liệu có thể trùng hợp đến thế hay không ?
Đáng tiếc là khả năng đó không cao, bởi Trịnh Dã rất hiếm khi nhắc về quá khứ của mình , khi tôi gặp anh thì anh đã là cô nhi.
Vài ngày sau , tôi đến nhà chủ thuê theo đúng hẹn để dạy học.
Chaporia
Bình Luận (0)