Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sau khi nhìn thấy người tôi sẽ dạy, tôi sững sờ trong thoáng chốc. Cái xác suất rất nhỏ kia đã xảy ra , mặc dù khuôn mặt này còn non nớt, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không nhầm lẫn khuôn mặt của chồng mình .

Tôi che giấu sự kinh ngạc của mình , mỉm cười chào “ anh ”:

Chào em, tôi họ Cốc, em có thể gọi tôi là cô giáo Cốc. Tôi sẽ đảm nhận vai trò giáo viên dạy dương cầm của em trong khoảng thời gian sắp tới. Mong em chiếu cố nhiều hơn.

Thiếu niên Trịnh Dã cũng đ.á.n.h giá tôi hồi lâu, cuối cùng cũng nghiêm túc cúi chào:

Chào cô giáo Cốc.

Khi Trịnh Dã luyện đàn, tôi ngồi bên cạnh quan sát “ anh ”. “Anh” vẫn ôn hòa lịch sự giống như trong ký ức của tôi , chẳng qua là bây giờ có thêm vài phần khí phách thiếu niên, và bớt đi chút chín chắn, trầm ổn .

Ví dụ như bản nhạc mà tôi dạy, tôi bảo với “ anh ” rằng người khác thường mất hai ngày mới học xong, nhưng “ anh ” thì nhất định phải học xong trong một ngày, sau đó thản nhiên nói với tôi rằng “cũng có thể thôi”.

Không ngờ Trịnh Dã trong quá khứ lại có một mặt như vậy .

Dần dần, tôi và Trịnh Dã thiếu niên trở nên thân thiết hơn. Sau khi kết thúc giờ học dương cầm, tôi sẽ phụ đạo thêm một chút bài vở cho “ anh ”. Còn “ anh ” thỉnh thoảng cũng sẽ than phiền với tôi về những chuyện xảy ra ở trường.

Sao tay của em lại bị thương vậy ? - Hôm đó lúc lên lớp, tôi phát hiện trên tay “ anh ” có một mảng sưng đỏ lớn.

Ồ, không có gì, đ.á.n.h một con ch.ó thôi. - Trịnh Dã cau mày, như thể vừa nhớ ra một thứ gì đó xúi quẩy, “ anh ” rất hiểm khi mắng người .

Là cái tên trùm trường à ?

Nghe vậy , Trịnh Dã cười lạnh một tiếng:

Trùm trường hả? Chẳng qua chỉ là một tên khốn nạn cậy quyền thế gia đình mà tác oai tác quái thôi.

Thế sao lại đ.á.n.h nhau ?

Trịnh Dã học ở một ngôi trường trung học tư thục có tiếng, việc có nhiều cậu ấm không có gì hiếm lạ. “Anh” cũng đã nhắc đến trường này mấy lần .

Không quen nhìn cảnh nó bắt nạt con gái. - Trịnh Dã thở dài.

Trùm trường mà em nói có phải tên là Lệ Vân Chi không ?

Trịnh Dã ngạc nhiên ngẩng đầu liếc nhìn tôi một cái:

Sao cô biết ? Xem ra thằng đó đúng là khét tiếng thật rồi .

Đoán thôi. - Tôi không giải thích thêm, nhưng trong khoảnh khắc ấy lại cảm thấy như rơi xuống hầm băng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khi-thoi-gian-giao-nhau-ta-lai-tuong-phung/chuong-2.html.]

Đúng vậy , bây giờ Trịnh Dã có gia đình hạnh phúc, nhưng khi chúng tôi gặp nhau thì anh lại cô nhi. Đến tột cùng điều gì đã khiến anh trở thành cô nhi, trước đây tôi luôn sợ gọi lại chuyện đau lòng của anh nên không hỏi, thế nên tôi luôn không biết đáp án này .

Sơn Tam

Khoảng thời gian trước tôi cứ nghĩ việc xuyên không là để cho tôi một cơ hội cứu ba mẹ Trịnh Dã. Vậy nên tôi đã quan sát tình trạng sức khỏe của họ, loại trừ nguyên nhân do bệnh tật, đồng thời cũng tìm hiểu tình hình tài chính của công ty họ, không hề phát hiện ra lỗ hổng rõ nét nào.

Thế thì chỉ còn khả năng là t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn , nhưng tôi không biết t.a.i n.ạ.n sẽ xảy ra vào lúc nào, chỉ đành phải lúc nào cũng đề phòng. Bảy giờ lời nói của Trịnh Dã khiến tôi nhớ lại quyển tiểu thuyết tôi đã từng thấy trong phòng làm việc của anh .

Bởi vì tình tiết trong sách chênh lệch quá xa so với tình hình thực tế mà tôi biết , trước đây tôi chỉ cho rằng đó là một truyện CP do bạn bè thời niên thiếu của Trịnh Dã viết nên không hề xem là thật. Nhưng giờ nghĩ lại , những gì được mô tả trong sách thật sự quá chi tiết.

Tôi không dám đ.á.n.h cược, tôi cần thêm nhiều thông tin hơn.

Sau khi kết thúc giờ học một cách vội vàng, tôi lập tức trở về chỗ tìm kiếm các tài liệu liên quan, muốn cố gắng hết sức để tránh kết cục trong sách.

Nhưng thực tế đã không cho tôi đủ thời gian. Hai ngày sau , tiêu đề trên trang nhất của tờ báo Vân Thành là: Tập đoàn Trịnh Thị tuyên bố phá sản.

Khi tôi đến nhà Trịnh Dã thì biệt thự đã sớm bị tòa án niêm phong, người đi nhà trống, tôi cũng mất liên lạc với họ. Trong lúc tôi còn đang vận dụng hết mọi mối quan hệ để tìm kiếm tung tích của họ, thì những tin tức không may cứ liên tiếp kéo đến.

“Người đứng đầu Tập đoàn Trịnh Thị nhảy lầu”, “Tập đoàn Trịnh Thị rơi vào khủng hoảng nợ nần khổng lồ”, “Tập đoàn Trịnh Thị bị Tập đoàn Lệ Thị đ.â.m chĩa cắt”, “ người thừa kế Tập đoàn Trịnh Thị mất tích”...

Một loạt tin dữ dồn dập kéo đến, tôi không kịp phản ứng, cũng không dám tưởng tượng giờ phút này “ anh ” ra sao . Trịnh Dã như thể đã bốc hơi khỏi nhân gian, ròng rã hai tháng trời tôi không tìm được bất kỳ tin tức nào về “ anh ”.

Tôi đành phải tuyệt vọng nhờ lại tình tiết trong dòng sách.

Cậu ấm cao ngạo vì biến cố gia đình mà rơi vào chốn bụi trần. Để có tiền t.h.u.ố.c men cho mẹ buộc phải lợi dụng vẻ bề ngoài ưu tú của mình , trong lúc đường đường chính chính lại đi làm thêm ở quán bar.

Nhưng đây thực chất là âm mưu của công. Ở đó, công lấy tiền t.h.u.ố.c thang của mẹ cậu ra uy h.i.ế.p, từng bước từng bước thử thách điểm giới hạn của cậu : giam cầm, trói buộc, ngược đãi, điên cuồng lao vào con đường phạm pháp.

Cuối cùng vào ngày mẹ cậu qua đời hoàn toàn tuyệt vọng, cậu chịu trở thành con chim hoàng yến trong l.ồ.ng son.

Nhưng mà, ở đoạn kết câu chuyện lại viết rằng: Họ hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

Đây thật sự là tình yêu sao ?

Cậu lại yêu chính kẻ thù đã hãm hại khiến gia đình tan cửa nát nhà sao ?

Tôi đi tìm từng quán bar này đến quán bar khác, nhưng đến giờ vẫn chưa tìm được nơi mà Trịnh Dã làm việc.

Đây là nơi cuối cùng.

Không cần nói gì hơn, tôi trực tiếp tìm thẳng đến phòng VIP. Vừa mở cửa phòng là một đám nam nữ ăn mặc mát mẻ đập vào mắt, so với sự kết hợp áo sơ mi và áo khoác của tôi thì nó trông chẳng ăn nhập gì với khung cảnh ấy .

Trên bàn bày sẵn mấy chục ly rượu đã rót đầy, dưới mỗi ly đều để một xấp tiền giấy, hiện tại chưa đến một nửa số ly đã bị uống cạn.

Trịnh Dã bị ép mặc một chiếc váy lỏng chằng ra làm sao , khuôn mặt “ anh ” đỏ bừng cứ như một cỗ máy dốc từng ly từng ly thẳng vào miệng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...