Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lệ Vân Chi ngồi ngay bên cạnh “ anh ”, một tay duỗi ra phía Trịnh Dã, định ôm lấy eo “ anh ”.
Trịnh Dã cứng người muốn né tránh, nhưng Lệ Vân Chi lại rút ra một xấp tiền dày cộp, ý tứ uy h.i.ế.p rất rõ ràng, trong khoảnh khắc ấy cả hai giằng co nhau .
Sự xuất hiện của tôi đã phá vỡ bầu không khí náo nhiệt vốn có , Lệ Vân Chi nhìn tôi với vẻ mặt không mấy thiện cảm.
Tôi bước nhanh vài bước tới, giật lấy ly rượu trong tay Trịnh Dã. “Anh” ngước lên nhìn tôi một cái, trong ánh mắt chỉ còn lại một mảnh tro tàn.
Tôi chưa từng thấy sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc như thế trong đôi mắt xinh đẹp ấy , nỗi xót xa dường như muốn nhấn chìm tôi . Nhưng tôi vẫn nhanh ch.óng điều chỉnh lại cảm xúc, mỉm cười theo thói quen.
Chào cậu , tôi là người giám hộ của Trịnh Dã. Tôi sẽ đưa cậu ấy rời khỏi đây.
Cậu ta tự mình đến đây làm việc, sao nào, đây là cách tiếp đãi khách hàng của quán bar này sao ?
Tôi sẽ thanh toán tất cả chi phí lần này của cậu . Bây giờ cậu ấy phải đi rồi .
Chưa từng có ai có thể đưa đi người mà tôi muốn giữ lại . - Lệ Vân Chi nheo mắt lại đầy nguy hiểm.
Mấy cậu con trai bên cạnh gã đã xông tới, Trịnh Dã theo bản năng tiến lên che chắn tôi ở sau lưng, nhưng đáng tiếc là “ anh ” uống quá nhiều, ý thức đã bất đầu mơ hồ rồi .
Tôi tiếc nuối nhún vai, rồi cởi áo khoác trùm lên người Trịnh Dã.
Xem ra cậu có vẻ đã hiểu lầm rồi . Tôi không phải đang thương lượng với cậu , mà là đang thông báo cho cậu .
Mặc dù bắt nạt phụ nữ sẽ khiến cho ai đó tức giận, nhưng bây giờ hình như không thể không làm vậy rồi . - Lệ Vân Chi nhìn tôi với nụ cười nhạt, đ.â.m đen theo sau gã nhận được ám hiệu và chuẩn bị ra tay.
Đáng tiếc năng khiếu âm nhạc của tôi không cao, nhưng ở phương diện võ học lại bất ngờ có chút thành tựu. Một tay kỹ năng thú của tôi cũng xem như học được đến nơi đến chốn, đối phó với đám thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi chưa từng học hành bài bản này dễ như trở bàn tay.
Chỉ trong vài chiêu, cả đám người đã ngã lăn ra đất rên rỉ không ngừng.
Thấy vậy , Lệ Vân Chi như hoài toàn bị chọc giận, gã định tự mình ra tay. Tiếc là tốc độ của tôi vẫn nhanh hơn một chút, tôi trực tiếp đập vỡ chai rượu, kê mảnh thủy tinh sắc nhọn vào cổ Lệ Vân Chi.
Có dám ra tay không ? - Đường như Lệ Vân Chi vẫn còn đ.á.n.h cược vào sự gan dạ của tôi . Những khi mảnh thủy tinh tinh thật sự cứa rách da gã, khiến gã cảm nhận được có chất lỏng đang chảy ra , gã đã hoảng loạn.
Thật là tiếc quá. Vốn dĩ tôi muốn dùng cách ôn hòa hơn để giải quyết chuyện này . - Tôi mỉm cười nói , giọng điệu vẫn bình thản như trước .
Nếu người nhà cậu chưa từng dạy cậu phải lễ phép, thì vụ hôm nay tôi có thể dạy cậu một chút. - Nói xong, tôi nhìn đồng hồ: - Bây giờ đã muộn lắm rồi , đang ở tuổi ăn tuổi lớn thì phải ngủ sớm. Tôi phải đưa Trịnh Dã đi trước đây, cậu sẽ không làm những chuyện vô lễ như quấy nhiễu đến giấc ngủ của người khác đâu , đúng không ?
Cảnh cáo Lệ Vân Chi xong, tôi tiện tay ném mảnh thủy tinh đi , mảnh vỡ sượt qua mặt Lệ Vân Chi rồi găm vào ghế phía sau gã.
Tôi
chuẩn
bị
đưa Trịnh Dã rời
đi
, “
anh
”
lại
cứng đờ giơ tay lên. Lúc
này
tôi
mới để ý
vừa
nãy xử lý đám
người
kia
tay
đã
dính chút m.
á.u,
tôi
tiện tay tìm một miếng vải lau sạch,
rồi
nắm lấy cổ tay “
anh
” kéo
ra
khỏi phòng.
Trên xe, Trịnh Dã im lặng không nói một lời, ngồi ở ghế phụ bên cạnh tôi như một con rối gỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khi-thoi-gian-giao-nhau-ta-lai-tuong-phung/chuong-3.html.]
Tôi đã thanh toán hết chi phí t.h.u.ố.c thang cho mẹ của em rồi . Em có thể đi thăm bà ấy , ừm... trước tiên thì giải rượu cái đã .
Nghe vậy , Trịnh Dã đã có chút phản ứng. “Anh” cứng ngắc ngẩng đầu nhìn tôi , giống như muốn hỏi tại sao .
Lời tôi nói lúc này không hoàn toàn là giả. Thật sự là dì Trịnh có nhớ tôi chăm sóc em. Yên tâm đi , dì ấy đã thanh toán thêm cho tôi một khoảng thù lao từ rất lâu trước đó rồi .
Trịnh Dã im lặng suốt dọc đường đi . Tôi đưa “ anh ” về chỗ ở của mình , nấu cho “ anh ” một bát canh giải rượu, tựa như trước kia vậy .
Có lẽ vì tôi đã hứa ngày mai sẽ đưa “ anh ” đi thăm mẹ , nên cuối cùng “ anh ” cũng lấy lại tinh thần tự mình chỉnh đốn lại . Còn tôi thì mơ màng ngủ thiếp đi trên ghế sofa, khi tỉnh dậy tôi phát hiện trên người mình đã đắp thêm một cái chăn.
Có lẽ là do gần đây chạy ngược chạy xuôi quá nhiều nên tôi càng ngày càng dễ buồn ngủ, dễ dàng ngủ thiếp đi mọi lúc mọi nơi.
Tôi dẫn Trịnh Dã đến phòng bệnh của dì Trịnh. Dì Trịnh vẫn ngồi lặng lẽ rơi lệ nhìn ra ngoài cửa sổ, còn Trịnh Dã thì lại nói nhiều hơn một chút.
Tiểu Dã, bình nước nóng hết rồi , con ra ngoài lấy một bình nước cho cô giáo Cốc nhé. - Dì Trịnh đưa bình nước cho Trịnh Dã, tìm cớ đuổi “ anh ” ra ngoài.
Đợi đến khi Trịnh Dã rời khỏi phòng, dì Trịnh bước xuống khỏi giường bệnh, quỳ thẳng xuống trước mặt tôi .
Dì làm gì vậy ? - Tôi đưa tay ra định đỡ bà ấy dậy.
Coi như dì là kẻ xấu xa lợi dụng ân huệ để đòi báo đáp, xin con nhìn vào ơn một bữa cơm của dì mà giúp đỡ Tiểu Dã. - Bà ấy nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi không chịu đứng lên.
Dì đã vô dụng rồi , e rằng sau này cũng chỉ trở thành gánh nặng. Nhưng Tiểu Dã còn trẻ, thằng bé vẫn còn một tương lai tươi đẹp phía trước . - Dì Trịnh nghẹn ngào nói : - Chỉ tiếc là dì không thể nhìn thấy Tiểu Dã cưới vợ sinh con nữa rồi .
Sao dì lại nói những lời như vậy chứ? Mọi chuyện rồi sẽ có cách giải quyết thôi. - Tôi khó nhọc đỡ bà ấy trở về giường.
Dì Trịnh lấy từ dưới gối ra một chiếc vòng tay và một chiếc thẻ ngân hàng, rồi trịnh trọng giao cho tôi .
Dì không còn thứ gì khác, trong tấm thẻ này là một chút tiền dì đã tiết kiệm lúc trước , chắc cũng đủ cho Tiểu Dã học xong đại học.
Chiếc vòng tay này là bà nội Tiểu Dã tặng dì khi đi kết hôn. Chất lượng khá tốt , có thể bán lấy thêm tiền, cứ xem như là thù lao cho con.
Tôi còn muốn nói thêm gì đó thì Trịnh Dã đã bước vào . Dì Trịnh liền nhanh ch.óng nhét đồ vật vào trong túi xách của tôi .
Sau này con phải nghe lời cô giáo Cốc dạy, nghe rõ chưa . Dì Trịnh dặn dò Trịnh Dã.
Trịnh Dã cười :
Mẹ, con vẫn luôn tôn sự trọng đạo mà.
Vậy hai mẹ con cứ nói chuyện đi , tôi ra ngoài đợi. - Tôi cảm thấy hơi khó chịu nên thu dọn đồ đạc rồi đi ra ngoài cửa.
Chiếc vòng tay nằm trong lòng bàn tay tôi , cảm giác lạnh buốt. Khi kết hôn Trịnh Dã cũng đã giao nó cho tôi , nhưng lại không nói rõ nguồn gốc của nó.
Sơn Tam
Mọi chuyện đều đang tiến triển tốt đúng không ? Dì Trịnh rồi cũng sẽ khỏe lại phải không ?
Chaporia
Bình Luận (0)