Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Không biết đã qua bao lâu Trịnh Dã nói chuyện xong và đi ra , khoảnh khắc “ anh ” đóng cửa, nụ cười trên mặt cũng biến mất nơi khóe môi.

Cảm ơn cô. - “Anh” nói .

Ừm, bây giờ em sống ở đâu ?

Ký túc xá của nhân viên quán bar...

Vậy thì sau này em chuyển đến sống với tôi đi . Nhà không lớn lắm, nhưng ở hai người thì chắc chắn không thành vấn đề.

Một khoảng thời gian sau đó tình trạng của dì Trịnh rõ ràng đã khá hơn rất nhiều, bà ấy bắt đầu tay vào xử lý những vấn đề còn tồn động lại của Tập đoàn Trịnh Thị.

Tôi đã sử dụng một số nguồn lực của mình ở thời điểm này , sau đó cũng đã hoàn tất thủ tục chuyển trường cho Trịnh Dã. Mọi thứ dường như đang tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp , ngoại trừ việc tôi càng ngày càng dễ buồn ngủ hơn.

Bỗng một ngày tôi tỉnh dậy và nhìn thấy một loạt chuỗi dài cuộc gọi nhỡ trên điện thoại, giấc ngủ này đã ngủ ròng rã ba ngày, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Tôi gọi lại , giáo viên chủ nhiệm mới của Trịnh Dã nói với tôi “ anh ” đã mất tích ba ngày trước và họ đã báo cảnh sát rồi .

Tôi không kịp bận tâm đến những lời trách móc của giáo viên chủ nhiệm về việc phụ huynh không quan tâm, ánh mắt tôi đã bị tin tức hiện lên trong pop-up trên điện thoại thu hút.

“Tập đoàn Trịnh Thị kết thúc nợ nần, người vợ góa của Trịnh Thị bất ngờ qua đời”

Di Trịnh đã qua đời. Điểm nút cái c.h.ế.t này rốt cuộc không có cách nào thay đổi sao ?

Tôi đứng sững tại chỗ, một cảm giác lạnh lẽo dâng lên sau lưng, vậy còn Trịnh Dã thì sao ?

Trịnh Dã là ai?

Đầu óc tôi trống rỗng, phải mất một lúc lâu sau mới lục tìm được mảnh ký ức rời rạc.

Không thể phủ nhận là những ký ức về Trịnh Dã đang dần dần biến mất, tương lai của chúng tôi đang từng chút một sụp đổ, thời gian đã không còn nhiều nữa.

Trái ngược với những ký ức về tương lai đang dần trở nên mơ hồ của tôi , ký ức về các tình tiết trong tiểu thuyết lại càng rõ ràng hơn. Dù tôi đã cố gắng hết sức để tránh né, nhưng sức mạnh của cốt truyện vẫn thúc đẩy chúng tôi tiến về cái tương lai đã được định sẵn kia .

Có lẽ đó mới là tương lai thực sự, nhưng, cứ như thế mà từ bỏ sao ?

Trong khoảnh khắc ấy , tôi cảm thấy một sự tan vỡ chưa từng có , nhưng không còn nhiều thời gian để tôi đau thương như vậy .

Nếu hối tôi còn lời thế nào nữa, có lẽ chỉ còn lại sự hiểu biết về Trịnh Dã, hiểu rõ cái ý chí thà làm ngọc vỡ chứ không chịu làm lành ẩn sâu tận đáy lòng anh .

“Anh” sẽ làm gì đây?

Cậu chủ nhà họ Lệ sẽ tổ chức tiệc sinh nhật của mình trên du thuyền, mà tôi chỉ có thể trà trộn theo nhạc công để lên thuyền.

Trên thuyền, tôi giả dạng làm nhân viên phục vụ, xoay xở đủ cách, cuối cùng cũng tìm được tung tích về Trịnh Dã.

Mời vào . - Trịnh Dã đưa lưng về phía cửa phòng, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng manh ngồi trên chiếc giường lớn.

Có lẽ vì mãi không nghe thấy tiếng đóng cửa, “ anh ” nghi hoặc quay đầu lại , lại nhìn thấy tôi đang đứng ở cửa.

Cô giáo? - Trong mắt “ anh ” thoáng hiện lên sự kinh ngạc và hoảng loạn rồi biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khi-thoi-gian-giao-nhau-ta-lai-tuong-phung/chuong-4.html.]

Để tôi xem nào, đáng lẽ bây giờ em phải đang ở trường học mới đúng chứ. - Tôi đóng cửa phòng lại .

Dù sao đi nữa thì kết quả cũng được định sẵn rồi .

Rời khỏi đây cùng tôi . - Tôi tiến đến mặt trước Trịnh Dã.

Rời khỏi đây? Rồi sau đó thì sao ? Dù thế nào đi nữa thì cuối cùng vẫn sẽ chỉ có một kết quả thôi!

Một kết quả thôi sao ? - Tôi nhận ra điều bất thường trong lời nói của “ anh ”.

Thôi bỏ đi . Dù thậm chí chỉ phải nhận vật có mặt trong câu chuyện thì làm sao mà biết được chứ? - Trịnh Dã bật cười , gương mặt méo mó trông có vẻ điên loạn.

Tôi không biết “ anh ” đã biết cốt truyện bằng cách nào, nhưng rõ ràng trạng thái hiện giờ của “ anh ” rất không ổn .

Cô đi đi , chúng ta cũng chỉ mới quen biết nhau vài tháng thôi, cô không cần thiết phải tự mình chuốc lấy rắc rối.

Thế còn em thì sao ? Em định cứ thế mà chấp nhận số phận à ? - Tôi ngồi xuống bên cạnh “ anh ”.

Tại sao cô luôn muốn can thiệp vào cuộc sống của tôi vậy ?

Sơn Tam

Tôi đã từng hứa với mẹ em.

Vậy thì bây giờ thôi không cần nữa! - Trịnh Dã sốt ruột muốn đuổi tôi đi .

Lời nói của “ anh ” đầy ác ý, nhưng qua đôi mắt đó vẫn là cảm giác quen thuộc mà tôi biết . Tôi nhìn ra được cái cách vụng về mà “ anh ” đang dùng để đẩy tôi ra xa khỏi nguy hiểm.

Nếu không có cách nào để hoàn thành lời hứa, vậy để tôi tặng em một món quà cuối cùng nhé. - Tôi suy nghĩ một lát rồi đề nghị.

Trịnh Dã không cho tôi cơ hội, “ anh ” gọi người bên ngoài:

Không cần.

Tiếng bước chân nhanh ch.óng vang lên bên ngoài hành lang.

Sao cô vẫn chưa đi ? - Thấy tôi mãi không nhúc nhích nên Trịnh Dã có phần sốt ruột, bởi vì người bên ngoài sắp xông vào đến nơi.

Tôi tiếc nuối thở dài:

Xem ra bây giờ không phải lúc thích hợp để tặng quà rồi .

Nói xong, tôi bước nhanh hai ba bước đến bên cửa sổ.

Bên ngoài cao đến năm, sáu mét! Cô muốn làm gì!

Trịnh Dã lao đến bên cửa sổ muốn nắm lấy tôi , tôi hôn gió về phía “ anh ”, hệt như những gì chúng tôi vẫn thường làm sau khi kết hôn, rồi tôi ngửa người ra ngoài cửa sổ, biến mất trước mắt “ anh ”.

“Anh” hoảng hốt đầu ra , bên ngoài không có gì cả, chỉ có một vầng trăng tròn treo lơ lửng giữa không trung.

Một màn kết hoàn hảo, nếu bỏ qua cái việc sợi dây thừng chuẩn bị quá ngắn khiến tôi đung đưa ở bên ngoài một lúc lâu mới nhảy vào cửa sổ tầng dưới được , nhưng cũng chỉ là một khuyết điểm nho nhỏ mà thôi.

Theo cách nói phổ biến hiện nay, hiện giờ Trịnh Dã hẳn đang ở trạng thái đã thức tỉnh ý thức. Tôi đã quá hiểu tính cách của “ anh ”, những chuyện kế tiếp rất dễ tiến triển theo hướng không thể kiểm soát.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...