Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sau khi tối trốn thoát, tần suất kiểm tra thân phận của mọi người trên thuyền cao hơn nhiều, nhưng may mắn là tôi đã lấy được tài liệu mình muốn đúng thời hạn.

Tôi đứng trên bờ dõi mắt tiễn biệt chiếc du thuyền dần khuất bóng nơi bến cảng. Thời gian không chờ đợi ai, tôi cũng lập tức lên chiếc cano đã chuẩn bị sẵn hướng thẳng đến điểm hẹn.

Bảng quy trình của bữa tiệc, tài liệu về hành trình chở khách của du thuyền, danh sách những người tham dự, và cả thiết bị nghe lén được đặt trong phòng Trịnh Dã...

Khâu có thể thành công chỉ có thể nằm ở sau khi buổi tiệc trên boong tàu bắt đầu. Đó là thời điểm đông người nhất, cũng là cơ hội hiếm hoi để Trịnh Dã có thể rời khỏi thuyền đã đến hẹn.

Sau khi chờ đợi một ngày một đêm, chiếc du thuyền cũng đi qua vùng biển này . Trên boong tàu đèn đuốc sáng rực, sau đó lại loáng thoáng vang lên một tiếng “tủm”, tiếp theo là một tiếng la hét ch.ói tai.

Lần này mà không nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng thì khó mà hồi phục nổi rồi .

Tôi lắc đầu đầy tiếc nuối, ở vị trí đã được tính toán trước , tôi không cần tốn quá nhiều sức đã vớt được Trịnh Dã lên, rồi lặng lẽ rời khỏi hiện trường.

Vài ngày sau , Trịnh Dã tỉnh lại trong bệnh viện.

Thiếu niên ngồi trên giường bệnh với ánh mắt trống rỗng, thấy tôi bước vào cũng chỉ nhìn tôi một cách máy móc.

Tôi đưa bát cháo loãng trong tay cho “ anh ”:

Vừa mới tỉnh dậy, em cần ăn chút đồ thanh đạm.

Thiếu niên vẫn không có phản ứng, tôi thở dài một hơi :

Tôi biết em muốn hỏi cái gì. Rất tiếc, em đã thất bại. Việc cứu hộ kịp thời và con d.a.o gọt trái cây của em vẫn chưa gây nguy hiểm đến tính mạng, gã vẫn còn sống. Kế hoạch cùng nhau c.h.ế.t chung của em đã thất bại rồi .

Thiếu niên trăm mặc trong tuyệt vọng.

Ba tôi không phải vì trốn tránh trách nhiệm mà nhảy lầu. Bọn chúng đã dùng mẹ tôi và tôi để đe dọa ông ấy .

Sau khi ba qua đời tôi biết mẹ sẽ không thể sống nổi nữa.

Và tất cả những điều bất hạnh này , chỉ đơn thuần là bối cảnh để đạt được một mối tình ngược luyến trong tiểu thuyết mà thôi.

Tôi sẽ trả thù cho gia đình, không tiếc bất cứ giá nào.

Thiếu niên lẩm nhẩm kể lại những gì mình đã trải qua, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một cậu nhóc, nước mắt nhanh đã ướt đẫm cả khuôn mặt.

Sơn Tam

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/khi-thoi-gian-giao-nhau-ta-lai-tuong-phung/chuong-5.html.]

Tôi nhẹ nhàng ôm lấy “ anh ”, hệt như rất nhiều năm về sau mỗi lần anh gặp chuyện buồn lòng.

Rốt cuộc cô là ai? Tại sao lại giúp tôi ?

Thiếu niên đã bình tĩnh lại cảm xúc, nghi ngờ nhìn tôi . Không có sự cảnh giác, không có sự đề phòng, chỉ đơn thuần là nghi ngờ mà thôi.

Tôi đã tập tài liệu về những hành vi vi phạm pháp luật của nhà họ Lệ đã được sắp xếp gọn gàng vào tay “ anh ”. Sau khi kiểm chứng, cuối cùng cũng tìm được ra trong dòng thời gian này , thứ duy nhất có thể ảnh hưởng đến kết cục cuối cùng của câu chuyện, chỉ có nhân vật chính.

Đợi đến ngày mà thời gian chúng ta giao nhau thì em sẽ hiểu. Nhưng trước đó, xin em nhất định phải đối hết sức mình , cố gắng nỗ lực vì tương lai mà em mong muốn . - Tôi cười , không trả lời câu hỏi của “ anh ”.

Thời gian tôi có thể giữ được sự tỉnh táo ngày càng ít đi , tôi lờ mờ cảm nhận được ngày mình phải rời khỏi nơi này đang đến gần.

Bên này tôi còn đang lo lắng không biết phải xử lý chuyện sau đó như thế nào, thì một cơ hội đã được đưa đến trước mặt tôi . Lệ Vân Chi gửi một tấm thiệp mời cho tôi , địa chỉ là một khu an dưỡng tư nhân ở trong núi.

Hoàn toàn không cần phải nghĩ nhiều, đây rõ ràng là một bữa tiệc Hồng Môn. Tôi đã cản trở gã nhiều lần , chắc là gã chuẩn bị giải quyết tôi trước rồi .

Ngay lúc tôi định bỏ qua chuyện này , thì bỗng nhiên một tia sáng lóe lên trong đầu, cơ hội đã đến.

Tôi gửi một tin nhắn đến điện thoại của Trịnh Dã: [Hãy chuẩn bị sẵn sàng đón nhận món quà tôi tặng em nhé.]

Vài ngày sau , Lệ Vân Chi bị khởi tố về tội cố ý g.i.ế.c người .

Tôi không ngờ rằng tin nhắn mình gửi cho “ anh ” khi đó lại trở thành tin nhắn cuối cùng. Ban đầu tôi chỉ muốn làm một chút, trực tiếp có được bằng chứng để tống gã vào tù. Không ngờ ngay lúc gã chuẩn bị ra tay sát hại tôi , tôi lại xuyên không thẳng về hiện tại.

Cứ như thể vừa trải qua một giấc mơ rất dài, tôi đẩy cửa phòng ra , nhà cửa trống trải chỉ nghe thấy tiếng đồng hồ tích tắc.

Đây là tương lai nào vậy ?

Tôi đã ngồi trên ghế sofa rất lâu, trong nhà là một khoảng lặng tuyệt đối.

Lẽ nào vẫn đi đến tương lai trong sách sao ?

Tôi và Trịnh Dã không hề có bất kỳ giao điểm nào sao ?

Đang lúc tôi vẫn đang nghĩ vẩn vơ thì cửa mở ra . Trịnh Dã ở dáng vẻ thanh niên bước vào , trong tay ôm theo bó hoa tươi và túi đồ.

Em tỉnh rồi à ? Anh còn định nấu cơm xong rồi mới gọi em dậy đây.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...