20px

Trưởng tỷ vì đỡ kiếm thay thiên t.ử mà không qua khỏi.

 

Trước lúc lâm chung, tỷ ấy để lại di ngôn:

 

“Ta chỉ có một muội muội là Tĩnh Chỉ.”

 

“Mong sau này bệ hạ có thể chiếu cố cho muội ấy .”

 

Vì lời trăn trối ấy , Lý Trinh sắc phong ta làm kế hậu nhưng hắn không hề thích ta .

 

Hắn yêu trưởng tỷ, cũng yêu những phi tần có dung mạo hoặc tính tình giống trưởng tỷ.

 

Đối với ta , hắn từ đầu đến cuối đều lạnh nhạt xa cách.

 

Mỗi dịp mùng Một và ngày Rằm, hắn còn nhục nhã ta nơi chốn khuê phòng chỉ vì ta từng đem lòng ái mộ hắn .

 

Lý Trinh cười nhạo:

 

“Giờ đây, chẳng phải ngươi đã được ý nguyện rồi sao ?”

 

Cả đời ấy , ta sống thực chẳng tốt đẹp gì.

 

Cho nên khi mở mắt ra lần nữa, trở về khoảnh khắc trưởng tỷ đỡ kiếm thay Lý Trinh.

 

Ta không chút do dự lao tới, chắn trước người trưởng tỷ.

 

1

 

Lưỡi kiếm lệch đi ba tấc, đ.â.m vào bả vai ta .

 

Tuy không nguy đến tính mạng, nhưng cơn đau dữ dội khiến thân hình ta lảo đảo, ngã mạnh xuống đất.

 

Đám thị vệ nhân cơ hội ấy khống chế được thích khách.

 

Giữa cảnh hỗn loạn, trưởng tỷ vội vàng đỡ ta dậy.

 

Tỷ ấy khóc như hoa lê đẫm mưa.

 

“Ai cho muội đỡ kiếm thay bệ hạ?”

 

“Nếu muội xảy ra chuyện, ta biết ăn nói thế nào với phụ thân và mẫu thân đây?”

 

Thấy trưởng tỷ rơi lệ, lòng ta đau xót không thôi.

 

Ta muốn đưa tay lau nước mắt cho tỷ ấy , nhưng vì thương thế quá nặng, chẳng còn chút sức lực nào.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Khóe mắt vô tình lướt qua Lý Trinh đứng bên cạnh.

 

Hắn đứng sững tại chỗ, nhìn ta cả người đầy m.á.u, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

 

Dường như không ngờ rằng…

 

Ta lại nguyện vì hắn mà bỏ cả tính mạng.

 

Nhưng sự thật không phải vậy .

 

Người ta muốn cứu, từ đầu đến cuối chỉ có trưởng tỷ mà thôi.

 

Kiếp trước , trong yến tiệc cung đình, thích khách bất ngờ phát khó khăn.

 

Hắn rút thanh nhuyễn kiếm bên hông, đ.â.m thẳng về phía đế vương.

 

Lý Trinh không kịp tránh né.

 

Trưởng tỷ là người đứng gần hắn nhất, vậy mà không chút do dự lao tới chắn trước .

 

Thanh nhuyễn kiếm xuyên thẳng qua n.g.ự.c tỷ ấy .

 

Trong khoảnh khắc ấy , m.á.u tươi phun trào.

 

Sắc mặt trưởng tỷ trắng bệch như tờ giấy.

 

Lý Trinh ôm c.h.ặ.t tỷ ấy vào lòng.

 

Khóc đến nghẹn ngào không thành tiếng.

 

“Thù Nhi, sao nàng lại ngốc như vậy …”

 

Trưởng tỷ yếu ớt mỉm cười với hắn .

 

Rồi nhìn sang ta , trong mắt tràn ngập lưu luyến và không nỡ.

 

“Chắc là ta không qua khỏi rồi .”

 

Tỷ ấy lại phun ra một ngụm m.á.u, rồi chậm rãi nói :

 

“Không thể cùng bệ hạ bạc đầu giai lão, là Thù Nhi có lỗi .”

 

“Ta chỉ có một muội muội là Tĩnh Chỉ.”

 

“Mong sau này bệ hạ có thể thay Thù Nhi chiếu cố cho muội ấy .

 

Nói xong, còn chưa kịp nghe Lý Trinh đáp lời, trưởng tỷ đã buông tay rời bỏ nhân thế.

 

Hoàng hậu vì đỡ kiếm thay thiên t.ử mà qua đời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khong-son-phung-xuan/chuong-1.html.]

Đó là quốc tang.

 

Triều đình và dân gian đều ca tụng sự trung liệt của tỷ ấy .

 

Thiên hạ bốn bể cùng đau thương tiếc nuối.

 

Lý Trinh lại càng đau đớn khôn nguôi.

 

Phụ thân và mẫu thân hay tin cũng lần lượt lâm bệnh.

 

Khi ấy , ta vốn đã được đính hôn.

 

Người đính hôn cùng ta là Thám hoa lang Thôi Hành.

 

Hắn phẩm hạnh đoan chính, tài hoa xuất chúng.

 

Lại là học trò tâm đắc nhất của phụ thân .

 

Theo dự định, ngày mùng Chín tháng sau chúng ta sẽ thành hôn.

 

Nhưng vì trưởng tỷ qua đời, Lý Trinh hạ chỉ, cho phép cả nhà họ Vệ từ quan để thủ tang ba năm.

 

Trong thời gian ấy , không được cưới gả.

 

Hôn sự giữa ta và Thôi Hành cũng vì thế mà trì hoãn.

 

Nhưng ba năm sau …tang kỳ vừa mãn.

 

Còn chưa đợi nhà họ Thôi tới cửa bàn bạc hôn sự lần nữa.

 

Lý Trinh đã ban xuống một đạo thánh chỉ.

 

Hắn lập ta làm kế hậu, lập tức nhập chủ Trung cung.

 

Đạo thánh chỉ vừa ban ra , trong ngoài triều đình đều chấn động.

 

Chỉ vì thân phận của ta quá mức đặc biệt.

 

Phụ thân ta là thừa tướng.

 

Người và mẫu thân ân ái sâu đậm, thành hôn hai mươi năm nhưng chỉ sinh được một mình trưởng tỷ.

 

Mãi đến năm trưởng tỷ cập kê, mẫu thân mới lần nữa mang thai.

 

Đến tuổi ấy mới sinh thêm được một cô con gái, phụ thân và mẫu thân coi ta như bảo vật trong lòng bàn tay.

 

Trưởng tỷ cũng xem ta như châu như bảo.

 

Nhưng khi ta lên năm tuổi, người hầu chăm sóc sơ suất, làm lạc mất ta .

Phụ thân và mẫu thân tìm kiếm ta suốt mười năm trời.

 

Đến năm mười lăm tuổi, ta mới trở về nhà họ Vệ.

 

Khi ấy , trưởng tỷ đã là hoàng hậu.

 

Biết ta trở về, tỷ ấy mừng đến phát khóc .

 

Thậm chí còn cầu xin Lý Trinh hạ chỉ phong ta làm Vĩnh An Quận chúa.

 

Từ đó, trong cung có thứ đồ mới lạ gì, ta cũng nhất định sẽ có phần.

 

Nhưng dù sao ta cũng lớn lên nơi thôn dã.

 

Không học qua quy củ.

 

Không thể trở thành khuê nữ danh môn đúng chuẩn trong mắt thế nhân.

 

Ta không biết quản lý nội trạch cho phu quân.

 

Cũng không giỏi giao tiếp đối nhân xử thế.

 

Bởi vậy , dù đã đến tuổi cập kê, vẫn không có gia tộc quyền quý nào tới cửa cầu thân .

 

Dẫu có một hai người đến hỏi cưới.

 

Cũng đều mang ý đồ riêng, nhắm vào quyền thế của nhà họ Vệ.

 

Chẳng qua muốn mượn đó để một bước hóa rồng mà thôi.

 

Phụ thân và mẫu thân vì hôn sự của ta mà đau đầu rất lâu.

 

Mãi đến khi Thôi Hành xuất hiện.

 

Hắn là con trai của bằng hữu cũ của phụ thân .

 

Lại có tài có mạo.

 

Trong nhà cũng không có mẹ chồng hà khắc.

 

Hắn còn nguyện sau khi thành thân sẽ ở rể tại phủ họ Vệ.

 

Vốn dĩ cuộc đời ta nên viên mãn như vậy .

 

Nhưng một đạo thánh chỉ ban xuống.

 

Dù trong lòng có muôn vàn không muốn , ta vẫn phải nhập cung.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...