20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Thế nhưng hậu cung vốn đầy rẫy âm mưu quỷ kế.

 

Trưởng tỷ thông tuệ như thế, vẫn từng nhiều lần bị người hãm hại.

 

Đến nay cũng chưa có con ruột.

 

Ta vào cung làm hoàng hậu, không biết sẽ khiến bao nhiêu người đỏ mắt ghen ghét.

 

Những toan tính và tranh đấu trong hậu cung, tất nhiên sẽ chẳng ít.

 

Ngay cả việc làm chủ mẫu của một gia tộc quyền quý, ta còn không đảm đương nổi.

 

Huống hồ là làm mẫu nghi thiên hạ?

 

Phụ thân và mẫu thân lo lắng khôn nguôi.

 

Hai người ôm ta khóc suốt một đêm.

 

Mãi đến đêm trước ngày nhập cung, Thôi Hành tới bái phỏng.

 

Hắn là người quân t.ử đoan phương.

 

Dẫu không thể kết thành phu thê trọn đời.

 

Vẫn như trước mà chúc ta mọi sự thuận lợi, phu thê hòa thuận.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Nhưng Lý Trinh không thích ta .

 

Hắn yêu trưởng tỷ, cũng yêu những phi tần có dáng vẻ giống trưởng tỷ.

 

Ta từng nghe phụ thân và mẫu thân nhắc tới chuyện năm xưa.

 

Trưởng tỷ từ nhỏ đã thông tuệ hơn người , đối với chuyện hôn nhân đại sự cũng rất có chủ kiến, một lòng muốn tìm được lang quân như ý. Bởi vậy , tỷ ấy chậm trễ việc thành thân , mãi đến năm hai mươi tuổi vẫn chưa xuất giá.

 

Khi ấy , Lý Trinh mới mười lăm tuổi.

 

Trong một buổi cung yến, hắn vừa gặp trưởng tỷ đã nhất kiến chung tình. Bất chấp lời bàn tán của thiên hạ, hắn quỳ trước tiên đế suốt một đêm, cuối cùng mới cầu được thánh chỉ ban hôn.

 

Ý chỉ của hoàng gia chưa từng cho phép người khác kháng cự.

 

Dù trưởng tỷ không muốn đến đâu , cuối cùng vẫn phải gả vào hoàng thất.

 

Năm thứ hai sau khi thành thân , tiên đế băng hà, Lý Trinh kế thừa đại thống, sắc phong trưởng tỷ làm hoàng hậu.

 

Tuy hậu cung có vô số phi tần, nhưng Lý Trinh từ đầu đến cuối vẫn hết mực yêu thương và coi trọng trưởng tỷ. Nói hắn cưng chiều tỷ ấy đến tận xương tủy cũng không hề quá đáng.

 

Mười năm phu thê tình thâm.

 

Trưởng tỷ cũng dần đem lòng yêu hắn .

 

Vì thế khi thích khách xuất hiện, tỷ ấy không chút do dự lao tới đỡ kiếm cho phu quân mình , cho dù phải đ.á.n.h đổi bằng chính mạng sống của mình .

 

Từ sau khi trưởng tỷ qua đời, những phi tần được sắc phong vào hậu cung đều ít nhiều mang bóng dáng của tỷ ấy .

 

Càng giống trưởng tỷ, càng được Lý Trinh sủng ái.

 

Chỉ có ta là ngoại lệ.

 

Dẫu cùng một mẹ sinh ra , nhưng dung mạo của ta và trưởng tỷ lại chẳng có lấy nửa phần tương tự.

 

Cho nên Lý Trinh không thích ta .

 

Hắn luôn giữ khoảng cách với ta .

 

Nếu chỉ là lạnh nhạt xa cách, vậy cũng thôi đi .

 

Ngày mùng Một và ngày Rằm hằng tháng là quy củ do tổ tông để lại , là những ngày đế hậu phải cùng ngủ chung một cung.

 

Vì thế Lý Trinh chỉ có thể triệu ta thị tẩm.

 

Mỗi lần như vậy , trên người hắn đều nồng nặc mùi rượu. Sau đó, nơi màn trướng khuê phòng, hắn hết lần này đến lần khác làm nhục ta .

 

Rồi lại mở miệng chế giễu:

 

“Được như ý nguyện rồi , vui lắm phải không ?”

 

Người ngoài nghe câu ấy có lẽ chẳng hiểu đầu đuôi ra sao .

 

Nhưng ta lại hiểu.

 

Năm ấy , khi vừa được phụ thân và mẫu thân tìm về phủ, trong lòng họ luôn mang cảm giác áy náy. Bất kể ta muốn gì, hầu như đều cố gắng đáp ứng.

 

Ta lớn lên nơi núi rừng thôn dã, quen sống tự do tự tại.

 

Đột nhiên được hưởng vinh hoa phú quý, khó tránh khỏi có chút đắc ý quên mình .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khong-son-phung-xuan/chuong-2.html.]

 

Hôm đó, nhìn thấy Lý Trinh cải trang xuất cung, ta chỉ vào hắn rồi nói với phụ thân và mẫu thân rằng người này dung mạo tuấn tú, muốn họ gả hắn cho ta làm phu quân.

 

Phụ thân và mẫu thân sợ đến tái mặt, lập tức quỳ xuống cầu tình thay ta .

 

Ngược lại , Lý Trinh không hề nổi giận.

 

Ngay cả trưởng tỷ cũng bật cười :

 

“Tĩnh Chỉ nhà chúng ta thật có mắt nhìn . Chỉ liếc một cái đã chọn trúng người nam t.ử tốt nhất thế gian rồi .”

 

Lời ấy khiến Lý Trinh vô cùng vui vẻ.

 

Hắn không trách tội ta .

 

Thậm chí còn nói ta ngây thơ hồn nhiên, sau này nhất định sẽ đích thân chỉ hôn cho ta .

 

Cũng từ lúc đó, ta mới biết hắn là thiên t.ử.

 

Là phu quân của trưởng tỷ.

 

Vốn chỉ là một câu nói đùa.

 

Đối với Lý Trinh, cũng chỉ là chút rung động thoáng qua khi vừa gặp mặt.

 

Sau khi biết thân phận của hắn , ta đã hoàn toàn dập tắt mọi ý nghĩ.

 

Nhưng người trong phủ đều có tai có mắt.

 

Lại có kẻ nhận bạc từ hai phía.

 

Một câu nói đùa cuối cùng lại lan truyền khắp kinh thành.

 

Thiên hạ đều đồn rằng ta si mê thiên t.ử.

 

Có người còn cười nhạo, nói ta lớn lên nơi thôn dã, dù được phong quận chúa thì trong xương cốt vẫn chỉ là kẻ thô tục.

 

Ngay cả tư cách vào cung làm một quý nhân nho nhỏ cũng không có .

 

Khoảng thời gian đó, ta sống vô cùng khổ sở.

 

Những lời đồn đại gần như nhấn chìm ta .

 

Trưởng tỷ vì chuyện ấy mà lo lắng không thôi.

 

Tỷ ấy chưa từng nghi ngờ ta .

 

Điều tỷ ấy lo chỉ là ta sẽ đau lòng.

 

Bởi vậy , trưởng tỷ lập tức hạ lệnh điều tra triệt để.

 

Cuối cùng, tỷ ấy tìm được kẻ đứng sau tung tin đồn.

 

Là người của Lưu gia.

 

Mà trong hậu cung lại có một vị tiểu thư nhà họ Lưu.

 

Nàng ta dung mạo diễm lệ, được Lý Trinh phong làm Quý phi, là phi tần được sủng ái thứ hai trong hậu cung.

 

Nhưng dù chân tướng đã được làm rõ, số người truyền miệng chuyện này thực sự quá nhiều.

 

Miệng lưỡi thế gian vốn đáng sợ. Một người nói dối thì không ai tin, nhưng trăm người cùng nói , lời giả cũng thành thật.

 

Không ai tin đó chỉ là lời đồn thất thiệt.

 

Ngay cả Lý Trinh cũng cho rằng ta yêu hắn đến si mê.

 

Những lần gặp nhau trong cung yến về sau , hắn chưa từng chủ động để ý đến ta .

 

Thỉnh thoảng vô tình chạm mặt, hắn cũng chỉ nói :

 

“Trẫm yêu thương trưởng tỷ của nàng, tự nhiên cũng sẽ chăm lo cho Vệ gia. Chỉ cần nàng đừng sinh lòng vọng tưởng khác, trẫm nhất định sẽ bảo vệ nàng cả đời bình an.”

 

Mỗi lần nghe vậy , ta đều dở khóc dở cười , ra sức giải thích.

 

Nhưng hắn chưa từng tin.

 

Cuối cùng, ta cũng chẳng buồn giải thích nữa.

 

Ai ngờ được rằng, cuối cùng ta vẫn phải vào cung.

 

Lại còn trở thành hoàng hậu của hắn .

 

Sau khi trưởng tỷ băng hà, người có hy vọng ngồi lên ngôi vị kế hậu nhất chính là Lưu Quý phi luôn kiêu ngạo ngang ngược.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...