Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Xuất thân của nàng ta cao quý, địa vị trong hậu cung cũng đủ cao, hoàn toàn xứng đáng với ngôi vị Trung cung.
Thế nhưng ta vừa nhập cung đã được lập làm kế hậu, một lần nữa giẫm nàng ta dưới chân.
Nàng ta tất nhiên ôm đầy oán hận.
Mới vào cung, ta không có căn cơ, thế lực cũng chẳng có .
Lưu Quý phi liền cấu kết với các phi tần khác, hết lần này đến lần khác hãm hại ta .
Ban đầu, Lý Trinh còn nguyện ý che chở cho ta .
Bởi vì di ngôn của trưởng tỷ trước lúc lâm chung, hắn yêu thương trưởng tỷ, nên cũng muốn chăm sóc người mà trưởng tỷ yêu thương nhất.
Nhưng dần dần, số lần ta bị vu hãm càng lúc càng nhiều.
Lý Trinh cũng không còn muốn bảo vệ ta nữa.
Hắn trách ta ghen tuông độc ác, hãm hại phi tần hậu cung, thậm chí mưu hại hoàng tự.
Cho dù ta chẳng làm gì cả.
Hắn vẫn không tin.
Cuối cùng, hắn hạ lệnh giam lỏng ta trong cung, cả đời không được bước ra ngoài nửa bước.
Ta sống trong thâm cung suốt mười năm.
Uất kết chất chứa trong lòng, lâu ngày thành bệnh nặng.
Đến lúc hấp hối, ta lại nhớ tới trưởng tỷ.
Người nữ t.ử luôn dịu dàng với ta hơn bất kỳ ai trên đời.
Ta nhớ tỷ ấy biết bao.
Có lẽ ông trời thương xót ta cho nên mới để ta quay trở về ngày diễn ra cung yến ấy .
Thích khách lại một lần nữa rút thanh nhuyễn kiếm trong tay.
Ta không kịp suy nghĩ điều gì.
Trong đầu chỉ có duy nhất một ý niệm.
Ta phải để trưởng tỷ sống.
Bởi vậy , ta đã chắn trước mặt tỷ ấy .
May mắn thay , lưỡi kiếm lệch đi ba tấc.
Ta sẽ không c.h.ế.t.
Nhưng rất đau.
Đau đến mức cuối cùng ta trực tiếp ngất lịm.
Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, ta vậy mà lại nhìn thấy Lý Trinh đầy vẻ hoảng loạn, loạng choạng chạy về phía mình .
Chắc là ta hoa mắt rồi .
Khi tỉnh lại lần nữa, đã là ba ngày sau .
Trong cung có những thái y giỏi nhất thiên hạ.
Cho nên sau khi ta bị thương, trưởng tỷ đã cho người đưa ta đến nghỉ dưỡng trong tẩm điện của tỷ ấy , chính là thiên điện nơi ta vẫn thường ở lại mỗi lần vào cung.
Mọi thứ bên trong đều được bài trí vô cùng tinh xảo.
Lúc ta vừa mở mắt, trưởng tỷ đang ngồi bên giường.
Thấy ta tỉnh lại , tỷ ấy lập tức òa khóc .
“Muội làm ta lo muốn c.h.ế.t.”
“Muội ngốc quá, sao lại lao ra đỡ kiếm thay bệ hạ như vậy ?”
“Lỡ như muội vì chuyện này mà mất mạng thì phải làm sao đây?”
Ta vội lắc đầu.
Ta định mở miệng giải thích với trưởng tỷ rằng người ta muốn cứu không phải Lý Trinh. Nhưng vừa liếc thấy đám cung nữ, thái giám đứng bên cạnh, ta liền dập tắt ý nghĩ ấy .
Thiên t.ử chí tôn.
Làm thần t.ử, có thể vì người mà bỏ mạng vốn là vinh dự lớn lao.
Nếu để lộ rằng từ đầu đến cuối ta chưa từng nghĩ tới việc cứu giá, thì công lao cứu giá sẽ lập tức biến thành lòng mang dị tâm.
Đến lúc đó, không chỉ riêng ta mà cả nhà họ Vệ cũng sẽ gặp họa.
Cuối cùng, ta vẫn nuốt những lời ấy trở lại .
Trưởng tỷ lau nước mắt, rồi nhìn ta với vẻ mặt phức tạp.
“Tĩnh Chỉ, muội có thích bệ hạ không ?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/khong-son-phung-xuan/chuong-3.html.]
Ta nhất thời ngẩn người .
Trưởng tỷ khẽ thở dài, sau đó đem những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua kể lại từng việc một.
Vốn dĩ trong kinh thành đã có lời đồn rằng ta ái mộ bệ hạ.
Nay trong cung yến, ta lại lấy thân mình đỡ kiếm cho Lý Trinh, càng chứng minh tình ý sâu nặng.
Những người trước kia cười nhạo ta không biết lượng sức mình , giờ đây ngược lại đều khen ta si tình trung trinh.
Thậm chí còn có đại thần dâng tấu, khuyên Lý Trinh sắc phong ta làm Quý phi.
Ta dở khóc dở cười .
“Trưởng tỷ, muội thực sự không có tâm tư ấy .”
“Hơn nữa, phụ thân và mẫu thân đã định hôn sự giữa muội và nhà họ Thôi rồi .”
Chuyện ta sắp thành thân vốn không có nhiều người biết .
Thảo nào trong kinh thành lại xuất hiện những lời đồn như vậy .
Nghe vậy , trưởng tỷ gật đầu.
“Nếu muội thật sự thích cũng không sao . Với công lao hôm nay của muội , ít nhất cũng có thể được phong Quý phi.”
Tỷ ấy nói quá mức thản nhiên.
Nếu không phải là trưởng tỷ của ta , ta thật sự sẽ nghĩ tỷ ấy đang nói một đằng nghĩ một nẻo.
Làm gì có người phụ nữ nào cam tâm chia sẻ phu quân với người khác?
Trưởng tỷ bật cười .
“Người khác thì không được , nhưng muội là tiểu muội mà ta thương nhất.”
“Cho nên ngay cả phu quân cũng có thể chia cho muội một nửa sao ?”
Tỷ ấy gật đầu, ánh mắt chân thành vô cùng.
“Chỉ cần muội vui vẻ, dù là ngôi vị hoàng hậu, trưởng tỷ cũng bằng lòng nhường cho muội .”
“ Nhưng muội không muốn .”
Ta từ chối dứt khoát.
Kiếp trước , ta đã từng làm hoàng hậu.
Nhưng Lý Trinh không thích ta , hậu cung phi tần cũng căm ghét ta .
Ta đã chịu quá nhiều khổ sở.
Sống thực sự chẳng tốt đẹp chút nào.
Đời này , ta chỉ muốn tự do tự tại, không bao giờ bước chân vào cung cấm nữa.
Thấy ta từ chối quyết liệt, trưởng tỷ cũng không nói thêm, chỉ quay sang hỏi cung nữ xem t.h.u.ố.c cho ta đã sắc xong chưa .
Không đợi cung nữ trả lời, tỷ ấy đã đứng dậy.
Bàn tay dịu dàng đặt lên trán ta .
“Thái y dặn rồi , sau khi tỉnh lại phải uống t.h.u.ố.c càng sớm càng tốt .”
“Bọn họ làm việc quá chậm, trưởng tỷ tự đi lấy t.h.u.ố.c cho muội .”
Ta hiểu tâm tư của trưởng tỷ.
Tỷ ấy luôn cảm thấy có lỗi với ta .
Cùng là đích nữ nhà họ Vệ.
Ta từ nhỏ thất lạc nơi bên ngoài.
Còn tỷ ấy được nuôi dưỡng trong khuê phòng, từ bé đến lớn chưa từng chịu chút khổ cực nào.
Cho nên tỷ ấy luôn cảm thấy mình đã hưởng phần phúc vốn thuộc về ta .
Bởi vậy mới hết lòng nhường nhịn, tìm mọi cách bù đắp.
Huống chi lần này ta còn đỡ kiếm, cứu cả tỷ ấy lẫn Lý Trinh.
Trong lòng trưởng tỷ lại càng thêm áy náy.
Nếu không để tỷ ấy tự tay mang t.h.u.ố.c tới, chỉ sợ trong lòng sẽ chẳng yên.
Thế nhưng trưởng tỷ vừa rời đi không lâu, Lý Trinh đã tới.
Hắn còn ngồi xuống bên giường.
Trước đây, vì tránh điều tiếng, hắn chưa từng đơn độc gặp riêng ta .
Ta nhìn ra phía cửa.
“Trưởng tỷ vừa đi lấy t.h.u.ố.c cho thần nữ. Nếu bệ hạ muốn nghỉ ngơi, có thể tạm ở lại tẩm điện của trưởng tỷ. Chờ trưởng tỷ trở về rồi cùng tới phòng thần nữ…”
“Vệ Tĩnh Chỉ, nàng thích trẫm đến vậy sao ?”
Chaporia
Bình Luận (0)