20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Ta còn chưa nói hết câu, Lý Trinh đã cắt ngang.

 

Ánh mắt hắn vô cùng phức tạp.

 

“Thích đến mức… nguyện lấy mạng mình bảo vệ trẫm?”

 

“Thần nữ không …”

 

“Trẫm chưa từng nghĩ tới, nàng lại có thể vì trẫm mà làm đến mức này .”

 

Hắn lại lần nữa ngắt lời ta .

 

“Từ trước tới nay là trẫm có lỗi với nàng. Tấm chân tình của nàng, cả tiền triều lẫn hậu cung đều không ai sánh bằng. Trẫm cũng chưa từng… được người khác yêu thương như thế.”

 

Ta nghẹn lời.

 

Có lẽ do vết thương còn chưa khỏi, đầu óc vẫn còn choáng váng.

 

Ta chỉ có thể cố sức giải thích:

 

“Thần nữ thực sự không có tâm tư nào khác.”

 

“Còn các vị nương nương trong hậu cung, thần nữ không dám nói người khác, nhưng đối với trưởng tỷ thì thần nữ biết rất rõ. Tỷ ấy thật lòng yêu bệ hạ.”

 

Lý Trinh gật đầu.

 

“Trẫm chưa từng nghi ngờ chân tình của hoàng hậu.”

 

Ta vừa định thở phào nhẹ nhõm.

 

Ai ngờ hắn lại tiếp tục nói :

 

“Chỉ là chân tình của nàng, hôm nay trẫm mới thật sự hiểu được . Cho nên trẫm muốn …”

 

“Bệ hạ, người nhà họ Vệ đã dâng thẻ bài cầu kiến hoàng hậu.”

 

Một thái giám vội vàng bước vào , cắt ngang lời hắn .

 

Lý Trinh ngước mắt nhìn sang.

 

“Người nào của nhà họ Vệ tới?”

 

“Là Thám hoa lang Thôi Hành.”

 

“Thôi Hành?”

 

Lý Trinh khẽ sửng sốt, rồi quay sang nhìn ta .

 

“Chắc là vì lo lắng cho thần nữ nên chàng ấy đã xin phép phụ thân và mẫu thân , lấy danh nghĩa nhà họ Vệ vào cung thăm thần nữ.”

 

“Lo lắng cho nàng?”

 

Lý Trinh không hiểu.

 

“Hắn vì sao phải lo lắng cho nàng?”

 

Lúc này ta mới nhớ ra , có lẽ hắn còn chưa biết ta đã đính hôn.

 

Vì vậy ta lập tức giải thích:

 

“Tháng Chín năm ngoái, phụ thân và mẫu thân đã định hôn sự giữa thần nữ và công t.ử nhà họ Thôi.”

 

“Cái gì? Nàng đã đính hôn?”

 

Lý Trinh đột ngột đứng bật dậy.

 

Trong mắt hắn tràn đầy kinh ngạc.

 

Ta không hiểu vì sao hắn lại phản ứng lớn như vậy .

 

Đang lúc khó hiểu, hắn lại tiếp tục hỏi:

 

“Có phải phụ thân mẫu thân nàng ép buộc nàng không ?”

 

Việc xem mắt với Thôi Hành quả thực là do phụ thân và mẫu thân sắp xếp.

 

Nhưng sau đó, chúng ta dần tìm hiểu nhau , cũng từ từ nảy sinh tình cảm.

 

Đến khi hai bên tâm ý tương thông, phụ thân và mẫu thân mới chính thức định hôn.

 

Nói là lưỡng tình tương duyệt cũng không hề quá đáng.

 

Vì vậy ta lắc đầu.

 

“Được gả cho chàng ấy , thần nữ rất vui.”

 

Sắc mặt Lý Trinh lập tức trở nên khó coi.

 

Hắn muốn nói lại thôi.

 

Đúng lúc ấy , trưởng tỷ bưng t.h.u.ố.c bước vào .

 

Trong tay là một bát t.h.u.ố.c chỉ ngửi thôi cũng biết đắng vô cùng.

 

“Bệ hạ, sao người lại tới đây?”

 

Trưởng tỷ vội đặt bát t.h.u.ố.c xuống, cung kính hành lễ.

 

Lý Trinh giơ tay miễn lễ.

 

Lúc ấy trưởng tỷ mới bưng t.h.u.ố.c đến bên giường, tự tay đút ta uống.

 

Có lẽ thấy sắc mặt Lý Trinh không được tốt .

 

Trưởng tỷ nghi hoặc hỏi:

 

“Chỉ Nhi, xảy ra chuyện gì sao ?”

 

“Vừa rồi có cung nhân tới báo, nói Thôi công t.ử dùng thẻ bài của nhà họ Vệ xin vào cung thăm muội .”

 

Trưởng tỷ biết chuyện hôn ước giữa ta và Thôi Hành.

 

Tỷ ấy cũng rất hài lòng về hắn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khong-son-phung-xuan/chuong-4.html.]

Nghe vậy liền gật đầu.

 

“Vậy sao còn chưa cho người truyền vào ?”

 

Dứt lời, một cung nữ lập tức lui ra ngoài định đi mời Thôi Hành.

 

Nhưng nàng ta vừa đi đến cửa.

 

Lý Trinh đã lạnh giọng lên tiếng:

 

“Ngoại nam sao có thể tùy tiện ra vào tẩm điện của hoàng hậu? Bảo hắn trở về đi !”

 

Cung nữ khựng bước.

 

Nàng nhìn trưởng tỷ với vẻ khó xử.

 

Nhưng cuối cùng vẫn cúi đầu lĩnh mệnh.

 

Trưởng tỷ khẽ nhíu mày.

 

“Thôi Hành cũng xem như là muội phu của bản cung.”

 

Luật pháp triều này vốn không quá hà khắc với nữ t.ử.

 

Ngay cả phi tần trong hậu cung, nếu được ban ân cũng có thể gặp mặt nam nhân trong gia tộc.

 

Huống hồ là hoàng hậu.

 

Thân phận tôn quý như vậy , triệu kiến vị hôn phu của muội muội ruột thịt vốn cũng từng có tiền lệ.

 

Thế nhưng Lý Trinh không cho phép.

 

Hắn là thiên t.ử.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Không ai có thể trái ý hắn .

 

Tên cung nhân đi truyền lời rất nhanh đã quay trở lại .

 

Trong tay còn cầm theo một gói mận.

 

“Thám hoa lang nói đây là quà gửi cho Nhị tiểu thư.”

 

Cung nhân cung kính dâng gói mận lên.

 

Ta nhận lấy, mở ra nhìn một quả mận bên trong, khóe môi bất giác cong lên.

 

“Chẳng qua chỉ là một gói mận thôi, đáng để nàng vui đến vậy sao ?”

 

Sắc mặt Lý Trinh vẫn khó coi như mọi khi.

 

Còn ta thì mỉm cười :

 

“Chàng ấy biết thần nữ sợ đắng khi uống t.h.u.ố.c, nên mới đặc biệt mang tới.”

 

Nói rồi , ta bưng bát t.h.u.ố.c lên uống cạn một hơi .

 

Vị đắng nhanh ch.óng lan khắp khoang miệng, ta liền vội vàng bỏ quả mận vào miệng, cố ép vị đắng xuống.

 

Trưởng tỷ dịu dàng xoa đầu ta .

 

Tỷ ấy cười hỏi:

 

“Mận có ngọt không ?”

 

Ta gật đầu, lại bỏ thêm một quả vào miệng.

 

“Rất ngọt, muội rất thích.”

 

Lý Trinh đứng cách đó không xa, sắc mặt lập tức sa sầm hẳn xuống.

 

 

Những ngày sau đó, ban thưởng liên tiếp được đưa tới phòng ta như nước chảy.

 

Ngoài y phục, trang sức, ngọc khí và đồ cổ quý giá, Lý Trinh còn ban cho ta rất nhiều món ăn hiếm có mà chỉ trong cung mới được dùng.

 

Nếu chưa từng trải qua kiếp trước , hẳn ta sẽ vô cùng vui mừng.

 

Nhưng ta đã từng làm hoàng hậu.

 

Theo quy củ trong cung, những món ngự thiện được ban thưởng như thế, ta cũng từng có một phần.

 

Chỉ là kiếp trước sống quá khổ.

 

Đến nay những thứ tốt đẹp ấy có vào miệng cũng chẳng còn hương vị gì nữa.

 

Ta không thích.

 

Lý Trinh lại tới gặp ta .

 

Vẫn là lúc trưởng tỷ có việc, không thể ở bên cạnh.

 

Nhìn bàn đầy những món ăn được ban thưởng, hắn không khỏi thắc mắc:

 

“Đều là những thứ nàng thích nhất, sao không thấy nàng động đến?”

 

Nếu nói bản thân không thích đồ ngự ban, đó là tội bất kính.

 

Mà nguyên nhân thật sự lại càng không thể nói .

 

Ta suy nghĩ mãi mới tìm được một cái cớ.

 

“Vì quá thích nên thần nữ muốn để dành ăn dần.”

 

Hôm nay tâm trạng của Lý Trinh dường như rất tốt .

 

Khóe môi hắn khẽ cong lên, ánh mắt nhìn ta cũng mang theo ý cười , hiếm khi ôn hòa đến vậy .

 

“Ở trong cung có quen không ?”

 

Ta gật đầu.

 

“Hoàng cung nguy nga tráng lệ, thần nữ vô cùng vui mừng.”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...