20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Mở mắt nói dối, đại khái chính là như thế.

 

Lý Trinh lại nói :

 

“Dù sao đây cũng chỉ là thiên điện. Nếu ở không thoải mái, nàng có thể nói với trẫm.”

 

“Trong cung còn rất nhiều cung điện bỏ trống, nàng thích nơi nào thì cứ chọn nơi đó.”

 

Nghe vậy , ta bất giác nhíu mày.

 

Hoàng cung quả thực có rất nhiều cung điện.

 

Nhưng đó đều là nơi dành cho phi tần hậu cung.

 

Ta chẳng qua chỉ là muội muội ruột của hoàng hậu.

 

Cho dù có công cứu giá, cũng không có đạo lý nào được ở trong tẩm điện của phi tần.

 

Đám ngự sử nhất định sẽ thay nhau dâng sớ chỉ trích.

 

Mấy lão già đó mắng người là giỏi nhất.

 

Ta chẳng muốn dây vào bọn họ chút nào.

 

Vì vậy ta nói :

 

“Trong cung tuy rất tốt , nhưng thần nữ nhớ nhà. Không biết bao giờ mới có thể xuất cung?”

 

Ta đã dưỡng thương trong cung hơn nửa tháng.

 

Vết thương không còn đau nữa, cũng đã có thể xuống giường đi lại .

 

Ta nhớ phụ thân và mẫu thân rồi .

 

Lý Trinh khẽ cau mày.

 

“Nàng muốn về đến thế sao ?”

 

Ta gật đầu, ánh mắt chân thành vô cùng.

 

Lý Trinh bỗng không cười nữa.

 

Hắn nhìn ta một lúc, rồi bất ngờ mắng:

 

“ Đúng là đầu gỗ.”

 

Nói xong liền xoay người bỏ đi .

 

Thật chẳng hiểu nổi.

 

 

Lý Trinh không nói rõ có cho ta xuất cung hay không .

 

Ta liền đi tìm trưởng tỷ.

 

Tỷ ấy là chủ nhân hậu cung, cũng có quyền cho ta trở về phủ.

 

Biết ta nhớ nhà, nhớ phụ thân mẫu thân , trưởng tỷ cũng không ngăn cản.

 

Tỷ ấy đưa cho ta lệnh bài xuất cung, lại sai người chuẩn bị kiệu mềm.

 

Kiệu mềm đi tới cổng cung.

 

Ta vốn nghĩ phụ thân và mẫu thân sẽ sai người mang xe ngựa tới đón.

 

Không ngờ người tới lại là Thôi Hành.

 

Hắn đỡ ta lên xe ngựa rồi đưa cho ta một gói điểm tâm.

 

Là món bánh hoa quế ta thích nhất.

 

Ta c.ắ.n một miếng.

 

Bánh mềm quá mức, vụn bánh vô tình rơi xuống vạt váy.

 

Thôi Hành đưa tay nhẹ nhàng phủi đi giúp ta .

 

Rồi hắn mỉm cười :

 

“Ăn chậm thôi, chỗ ta vẫn còn.”

 

Ta đặt bánh xuống, nhìn hắn .

 

“Nửa tháng nay, chàng có nghe những lời đồn ngoài kia không ?”

 

Trưởng tỷ vốn không hỏi chuyện triều chính, vậy mà cũng biết việc các đại thần dâng tấu.

 

Có thể thấy chuyện này đã truyền đi khắp nơi.

 

Thôi Hành là vị hôn phu của ta .

 

Ta sợ trong lòng hắn sẽ có khúc mắc.

 

Nhưng hắn chỉ lắc đầu.

 

“Ta biết hôm ấy nàng đứng ra đỡ kiếm, là vì muốn cứu hoàng hậu.”

 

Ta cố nhịn cười .

 

“Thôi Hành, ta vẫn rất kính trọng bệ hạ đấy.”

 

Có một vị phu quân hiểu mình như vậy , thực sự là chuyện khiến người ta vui vẻ.

 

Thấy ta trêu chọc, Thôi Hành khẽ nhướng mày.

 

Hắn đang định nói gì đó thì xe ngựa đột nhiên rung lắc dữ dội.

 

Ta không đề phòng, cả người ngã về phía hắn .

 

Sợ ta bị thương, Thôi Hành vội đưa tay đỡ lấy.

 

Bởi vậy khi ngẩng đầu lên, khoảng cách giữa chúng ta gần đến mức chỉ còn trong gang tấc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khong-son-phung-xuan/chuong-5.html.]

Bốn mắt nhìn nhau .

 

Không gian yên tĩnh tới mức ta có thể nghe thấy tiếng tim hắn đập.

 

Trong lòng ta bỗng rối loạn.

 

Vành tai Thôi Hành cũng đỏ lên.

 

Hắn khẽ ho hai tiếng rồi nói :

 

“Tĩnh Chỉ, hay là chúng ta thành thân sớm hơn một chút, được không ?”

 

Nghe vậy , hai má ta lập tức nóng bừng.

 

Ta không nói đồng ý, cũng chẳng nói không đồng ý.

 

Chỉ vội vàng ngồi thẳng dậy, quay mặt sang nơi khác, không dám nhìn hắn nữa.

 

Rồi nhỏ giọng đáp:

 

“Chuyện đó chàng phải tự mình đi nói với phụ thân và mẫu thân ta mới được .”

 

 

Vì chuyện ta bị thương, phụ thân và mẫu thân lo lắng đến mức tóc bạc đi không ít.

 

Thấy ta bình an trở về, mắt hai người đều đỏ hoe.

 

Họ vội kéo tay ta , đích thân đưa ta về tiểu viện.

 

Mẫu thân còn dặn nhà bếp hầm t.h.u.ố.c bổ cho ta .

 

Chính tay bà đút ta uống từng ngụm, không cho ta động tay vào việc gì, chỉ sợ ta mệt.

 

Phụ thân cũng sai người tu sửa lại tiểu viện của ta một lượt.

 

Vốn dĩ nơi ấy đã rất thanh nhã.

 

Nay lại chẳng biết ông kiếm đâu ra vô số giống hoa quý hiếm.

 

Mỗi lần mở cửa sổ nhìn ra ngoài, chỉ thấy hoa nở rực rỡ, đẹp đến nao lòng.

 

Sau đó Thôi Hành cùng phụ thân vào thư phòng nói chuyện.

 

Ngay tối hôm ấy , phụ thân quyết định dời hôn kỳ lên sớm hơn.

 

Nhưng vì thương thế của ta chưa lành hẳn, sợ ta quá mệt nhọc nên hôn lễ sẽ không tổ chức linh đình.

 

Phụ thân đầy vẻ áy náy.

 

“Là phụ thân có lỗi với con.”

 

Ta cười lắc đầu.

 

“Hôn sự giản lược vốn là ý của con. Phụ thân không cần tự trách.”

 

Trong kinh thành có vô số gia tộc quyền quý.

 

Nhưng ta chẳng thân thiết với ai.

 

So với việc phải đứng trong hôn lễ đối diện với những người từ trước đến nay luôn coi thường mình …

 

Ta thà tổ chức đơn giản còn hơn.

 

Chỉ cần phụ thân , mẫu thân và trưởng tỷ có mặt là đủ rồi .

 

Nhưng vì hôn kỳ được dời lên sớm, mẫu thân lại nói :

 

“Theo quy củ, khăn hỷ của con phải tự tay thêu.”

 

Ta lập tức nhìn bà bằng ánh mắt đáng thương.

 

Mẫu thân thở dài, rồi vẫy tay gọi một người tới.

 

Đó là nữ t.ử có tay nghề thêu giỏi nhất kinh thành.

 

“Đây là tú nương giỏi nhất thành. Nàng ấy sẽ giúp con thêu gần hết, con chỉ cần tượng trưng thêu thêm vài mũi là được .”

 

Dừng một chút, mẫu thân lại bổ sung:

 

“Cũng là để lấy may thôi.”

 

Nghe không cần tự tay thêu hết cả khăn hỷ, ta lập tức vui vẻ đồng ý.

 

Ta để tú nương làm mẫu trước .

 

Đợi nàng ấy hoàn thành gần hết hoa văn trên khăn hỷ, ta mới nhận lấy.

 

Thế nhưng chỉ vài mũi kim cuối cùng thôi cũng đủ làm khó ta .

 

Hoa văn trên khăn là hình loan phượng hòa minh.

 

Tú nương đã thêu gần xong, chỉ còn phần đuôi của chim loan và chim phượng chưa hoàn thiện.

 

Nhưng tay nghề của nàng ấy thực sự quá xuất sắc.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Phượng hoàng trên khăn hỷ sống động như thật.

 

Ta cầm kim ngắm nghía hồi lâu mà vẫn không dám hạ mũi đầu tiên.

 

Chỉ sợ lỡ tay làm hỏng cả một bức thêu đẹp như vậy .

 

“Tĩnh Chỉ, sao mãi vẫn chưa xuống kim?”

 

Giọng trưởng tỷ bất ngờ vang lên.

 

Ta vội ngẩng đầu nhìn lên.

 

Chỉ thấy trưởng tỷ và Lý Trinh đang đứng cạnh nhau .

 

Cả hai đều mặc thường phục.

 

Bộ trường sam màu đen huyền mà Lý Trinh đang mặc chính là bộ y phục lần đầu tiên ta gặp hắn .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...