Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta bất giác nhớ lại chuyện năm xưa.
Khi ấy , tuy đã từng vào cung, nhưng ta chưa có cơ hội diện kiến thiên t.ử.
Sau này , lúc đang ở nhà, Lý Trinh vì công vụ mà vi hành, cải trang rồi đến phủ gặp phụ thân .
Vừa hay ta lại đụng mặt hắn .
Lý Trinh thân hình cao lớn, khí chất hiên ngang, dung mạo lại anh tuấn xuất chúng. Nhất cử nhất động đều mang phong thái của một quân t.ử ôn hòa.
Hôm đó, ta lén uống trộm một vò rượu ngon mà phụ thân cất giữ.
Say đến mức bước đi lảo đảo.
Ta loạng choạng đi tới trước mặt hắn .
Thấy phụ thân vội vàng chạy tới, ta liền chỉ vào Lý Trinh rồi cười nói :
“Người này đẹp mắt quá, để chàng ấy làm phu quân của con đi .”
Phụ thân và mẫu thân từng nói , chỉ cần ta có điều mong muốn thì cứ việc nói ra .
Nhưng ngay lúc ấy , sắc mặt phụ thân lại trắng bệch.
Ông kéo ta quỳ xuống trước mặt Lý Trinh xin tội.
Cũng từ đó, ta mới biết thân phận thật của hắn .
Sau khi tỉnh rượu, ta hận không thể tự tát mình một cái.
May mà trưởng tỷ không nghĩ nhiều.
Ngược lại còn bật cười :
“Tiểu muội ngây thơ hoạt bát như vậy , trưởng tỷ rất thích.”
Dòng hồi ức như thủy triều nhanh ch.óng rút đi .
Ta đặt kim thêu xuống, đứng dậy hành lễ với trưởng tỷ và Lý Trinh.
Dù bọn họ đang vi hành cải trang, nhưng lễ nghi vẫn không thể thiếu.
Trưởng tỷ đỡ ta dậy, lại nhìn sang khăn hỷ trên bàn.
Ý cười hiện rõ nơi đáy mắt.
“Tiểu muội bị làm khó rồi sao ?”
Ta gật đầu, vẻ mặt đầy tủi thân .
“Muội sợ tùy tiện xuống kim sẽ làm hỏng cả bức thêu đẹp như vậy . Thực sự quá khó với muội .”
Lý Trinh cũng bước tới.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Hắn không nhìn khăn thêu mà nhìn thẳng vào ta , bật cười bất đắc dĩ.
“Các tiểu thư thế gia trong kinh thành đều học thêu thùa từ nhỏ. Ngay cả các phi tần trong cung cũng ai nấy tinh thông nữ công.”
“Còn nàng thì nên tranh thủ học đi thôi.”
Ta thầm bĩu môi.
Phi tần trong cung có giỏi thêu đến đâu thì liên quan gì tới ta ?
Ta đâu có vào cung.
Nhưng lời hắn nói cũng không hoàn toàn sai.
Đúng là phải học gấp mới được .
Chỉ còn chưa đầy bảy ngày nữa là tới đại hôn.
Nếu không luyện thêm một chút, e rằng sẽ thật sự trở thành trò cười .
…
Hôm ấy , hoàng hậu bất ngờ xin xuất cung về nhà thăm thân .
Lý Trinh đang định hỏi nguyên do thì chợt nhớ tới Vệ Tĩnh Chỉ vừa mới hồi phủ dưỡng thương.
Cũng không biết thương thế hiện giờ ra sao .
Dù sao nàng cũng vì cứu hắn mà bị thương.
Nghĩ vậy , Lý Trinh quyết định cùng hoàng hậu xuất cung.
Hai người cải trang vi hành, chỉ mang theo vài ám vệ, không kinh động bất kỳ ai.
Vừa đến phủ họ Vệ, Lý Trinh đã có phần nóng lòng.
Hắn chủ động đề nghị tới thăm Vệ Tĩnh Chỉ trước .
“Nàng ấy bị thương vì trẫm. Trẫm nên tới thăm mới phải .”
Hắn cảm thấy lý do này vô cùng hợp tình hợp lý.
Nhưng
hoàng hậu
lại
không
nói
gì.
Nàng nhìn Lý Trinh thật lâu, cuối cùng chỉ cụp mắt đồng ý.
Sau đó, hai người cùng tới tiểu viện của Vệ Tĩnh Chỉ.
Nhìn thấy nàng vì một bức thêu mà hết nhăn mày rồi thở dài, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn trời, như thể đang cầu xin tiên nữ hạ phàm giúp mình thêu hộ.
Dáng vẻ ấy thực sự đáng yêu vô cùng.
Trước đây, Lý Trinh không thích kiểu nữ t.ử hoạt bát như vậy .
Hắn thích những người dịu dàng, đoan trang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khong-son-phung-xuan/chuong-6.html.]
Giống như hoàng hậu.
Người vẫn luôn là tình yêu sâu đậm nhất trong lòng hắn .
Mười năm phu thê tình thâm.
Tình cảm của hắn dành cho hoàng hậu chưa từng phai nhạt.
Có lẽ vì ở bên nhau quá lâu.
Đối với hoàng hậu, sự yêu thương dần xen lẫn kính trọng.
Ngược lại không còn cảm giác rung động như thuở ban đầu.
Còn Vệ Tĩnh Chỉ lại trẻ trung, rực rỡ như ánh mặt trời.
Trong hậu cung chưa từng có một phi tần nào giống nàng.
Nàng còn từng cứu mạng hắn .
Lý Trinh khẽ cụp mắt.
Hắn bỗng phát hiện nhịp tim mình có chút nhanh hơn thường ngày.
Sau khi rời khỏi tiểu viện của Vệ Tĩnh Chỉ cùng hoàng hậu, một gã tiểu tư vội vã chạy tới.
Thì ra Vệ phu nhân vừa ho khan mấy tiếng, hắn đang định ra ngoài mời đại phu.
Nghe vậy , hoàng hậu lập tức lo lắng.
Lý Trinh nói :
“Nàng đi thăm mẫu thân trước đi . Trẫm vừa hay có vài chuyện công cần bàn với phụ thân nàng.”
Hai người vi hành nên không kinh động bất cứ ai.
Ngay cả Vệ đại nhân và Vệ phu nhân cũng không biết thân phận của họ.
Hoàng hậu gật đầu rồi đi tìm Vệ phu nhân.
Nhưng Lý Trinh lại không cho người đi mời Vệ đại nhân.
Hắn đứng yên tại chỗ rất lâu.
Cuối cùng xoay người .
Lại đi tới tiểu viện của Vệ Tĩnh Chỉ.
Nàng vẫn đang ngồi thêu.
Do dự hồi lâu mới khó khăn hạ được mũi kim đầu tiên.
Kết quả lại vô tình đ.â.m vào đầu ngón tay.
Đau đến mức hai mắt lập tức ngấn lệ.
Nàng ôm ngón tay bị thương, nhỏ giọng tự an ủi bản thân .
Vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.
Trái tim Lý Trinh mềm nhũn thành một mảng.
Hắn bước tới.
Thấy hắn quay lại , ánh mắt Vệ Tĩnh Chỉ hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Sau đó vội vàng đứng dậy hành lễ.
Lý Trinh đưa tay muốn đỡ.
Nhưng Vệ Tĩnh Chỉ như bị dọa sợ, lập tức giấu tay ra sau lưng rồi mới đứng thẳng người .
Ý cười trên mặt hắn bất giác nhạt đi đôi chút.
Nhưng nghĩ lại , nàng dù sao cũng là khuê nữ chưa xuất giá.
Có chút e thẹn cũng là chuyện bình thường.
Thế là hắn lại cố gắng tỏ ra ôn hòa.
“Trong cung mấy ngày nay rất bận. Các cung điện đều đang được tu sửa, đặc biệt là Quan Thư cung.”
“Có lẽ hai tháng nữa sẽ hoàn thành.”
Nói đến đây, Lý Trinh khẽ mỉm cười .
Hắn nghĩ mình đã ám chỉ đủ rõ rồi .
Vệ Tĩnh Chỉ hẳn phải hiểu.
Mà không hiểu cũng không sao .
Đến lúc đó, hắn sẽ đích thân hạ chỉ, sắc phong nàng làm Thần phi.
Nàng thích hắn đến vậy .
Ngay cả tính mạng cũng chẳng màng.
Lý Trinh nghĩ, hắn tuyệt đối sẽ không để một nữ t.ử chân thành như thế phải chịu thiệt trong chuyện tình cảm.
Hắn sẽ yêu thương nàng thật tốt .
Về phần Thôi Hành…
Một Thám hoa lang xuất thân hàn môn mà thôi.
Dù xét trên một phương diện nào đó, hắn quả thực đã cướp mất vị hôn thê của Thôi Hành.
Chaporia
Bình Luận (0)