Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhưng hắn là thiên t.ử.
Nữ t.ử trong thiên hạ vốn đều thuộc về hắn .
Nếu cần, sau này hắn có thể ban cho Thôi Hành một mối hôn sự tốt hơn với một tiểu thư danh môn vọng tộc.
Còn Vệ Tĩnh Chỉ trước mắt…
Lý Trinh nghĩ.
Hắn nhất định phải có được nàng.
…
Trưởng tỷ và Lý Trinh không ở lại Vệ phủ quá lâu.
Biên quan có chiến báo khẩn cấp.
Lý Trinh lập tức đưa trưởng tỷ hồi cung, rồi triệu tập quần thần bàn bạc quân vụ.
Suốt bảy ngày liền không rời khỏi điện Càn Thanh.
Trưởng tỷ gửi thư cho ta .
Trong thư nói rằng vốn dĩ tỷ ấy muốn xin bệ hạ cho phép trở về phủ tiễn ta xuất giá.
Nhưng chiến sự biên quan không thể trì hoãn.
Tỷ ấy không gặp được Lý Trinh, cũng không thể truyền thư vào điện Càn Thanh.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Bởi vậy vô cùng tiếc nuối vì không thể tự mình đưa ta lên kiệu hoa.
Ta cũng có chút tiếc nuối.
Nhưng chuyện này không còn cách nào khác.
Trưởng tỷ là mẫu nghi thiên hạ.
So với hôn sự của ta , hiện giờ còn có những chuyện quan trọng hơn đang chờ tỷ ấy xử lý.
Một khi chiến tranh nổ ra , thứ thiếu nhất chính là bạc.
Bách tính vùng biên cũng sẽ chịu nhiều khổ cực.
Vì vậy trưởng tỷ đề nghị các phi tần trong cung quyên góp một phần đồ vật và tiền bạc.
Ta cùng phụ thân , mẫu thân cũng góp một phần tâm ý.
Còn hôn lễ giữa ta và Thôi Hành, theo như đã bàn từ trước , hôn lễ chỉ tổ chức đơn giản trong phủ. Làm như vậy vừa không tốn quá nhiều bạc, lại có thể dành thêm tiền của để quyên góp cho biên quan.
Phụ thân của Thôi Hành đã qua đời từ ba năm trước , còn mẫu thân hắn mất từ khi hắn còn nhỏ.
Hắn không còn thân nhân nào trên đời.
Vì vậy khi bái thiên địa, rồi bái cao đường, chúng ta vừa lạy linh vị phụ mẫu của hắn , vừa lạy phụ thân và mẫu thân ta .
Sau khi hoàn thành nghi thức, ta và Thôi Hành cùng vào động phòng.
Phụ thân và mẫu thân không nỡ để người khác ép rượu hắn quá nhiều, chỉ sợ đêm tân hôn làm khổ ta , nên sớm thả hắn trở về phòng.
Khăn hỷ vừa được vén lên, trước mắt chỉ thấy một mảnh đỏ thắm đầy vẻ xuân sắc.
Thôi Hành vốn có dung mạo như lan như ngọc.
Ngày thường hắn thích mặc áo xanh, phong thái đoan chính nho nhã, tựa như tiên nhân không vướng bụi trần.
Nhưng hôm nay khoác lên người hỷ phục, lại thêm vài phần lười biếng phóng khoáng.
Dưới ánh nến lay động, hắn giống như tiên nhân rơi xuống nhân gian, khiến người ta không nhịn được muốn trêu ghẹo đôi chút.
Mà ta cũng thật sự làm như vậy .
Hắn ngồi bên cạnh ta , đưa tay khẽ vuốt gò má ta .
Còn ta thì đưa tay cởi dây đai bên hông hắn .
Thôi Hành bỗng mở miệng:
“Ta từng mơ một giấc mộng.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn , ra hiệu cho hắn nói tiếp.
Hắn khẽ cười .
“Trong mộng, nàng vào cung. Nhưng sống không hề vui vẻ. Ta rất lo lắng, cũng rất đau lòng.”
Động tác trên tay ta khựng lại .
Sau đó, ta nhanh ch.óng tháo dây lưng của hắn , cởi bỏ ngoại bào trên người hắn .
Rồi nghiêng
người
tới, nhẹ nhàng hôn lên môi
hắn
.
“Đừng sợ, đó chỉ là một giấc mộng mà thôi. Hiện giờ ta đang ở ngay bên cạnh chàng . Chàng có muốn tự mình cảm nhận không ?”
Thôi Hành chậm rãi đưa tay ôm lấy eo ta , kéo ta cùng ngã xuống giường.
Hắn dịu dàng hôn lên hàng mày và khóe mắt ta .
Giọng nói khàn đi vài phần.
“Được. Ta sẽ cảm nhận thật kỹ sự hiện diện của nương t.ử.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khong-son-phung-xuan/chuong-7.html.]
Sau đó…
Ngoài cửa sổ, mưa rơi lất phất trên tàu lá chuối.
Trong phòng, hương xuân dần nồng đượm.
Tình ý dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng chẳng thể kìm nén thêm nữa.
…
Sau khi thành thân , ta vẫn ở lại Vệ phủ.
Phụ thân và mẫu thân hết mực yêu thương, còn Thôi Hành lại càng chiều chuộng ta vô điều kiện.
Mỗi ngày trôi qua đều vô cùng thư thái và hạnh phúc.
Cho đến ngày thứ năm sau hôn lễ, trong cung truyền tới tin vui.
Trưởng tỷ có thai.
Phụng chỉ nhập cung, khi ta tới tẩm điện của trưởng tỷ thì Lý Trinh cũng đang ở đó.
Ánh mắt hắn tràn đầy vui mừng.
“Hoàng hậu, cuối cùng trẫm cũng có thể cùng nàng có một đứa con rồi .”
Trong mắt trưởng tỷ cũng ngập tràn mong đợi.
Tỷ ấy khẽ vuốt bụng mình , giọng nói dịu dàng vô cùng.
“Không biết đứa bé này sẽ giống bệ hạ hay giống thần thiếp đây?”
Ta bật cười tiếp lời:
“Đều tốt cả. Dù giống bệ hạ hay giống trưởng tỷ thì dung mạo nhất định cũng không kém được .”
Nghe vậy , trưởng tỷ lập tức vẫy tay gọi ta tới.
Ta ngồi xuống bên cạnh tỷ ấy , tò mò đưa tay chạm nhẹ lên bụng.
“Còn nhỏ quá, chẳng cảm nhận được gì.”
Trưởng tỷ dịu dàng nói .
Sau đó tỷ ấy lại đưa tay sờ lên bụng ta .
“Sau này tiểu muội sẽ hiểu thôi.”
Lý Trinh ngồi bên cạnh nhìn sang ta rồi bất giác nhíu mày.
“Nàng ấy vẫn còn là một cô nương chưa xuất giá. Nói những chuyện này còn quá sớm.”
Ta lập tức ngây người .
Trưởng tỷ cũng sững sờ.
Hai tỷ muội nhìn nhau một cái rồi ta vội vàng lên tiếng:
“Bệ hạ, thần nữ đã thành thân từ mấy ngày trước rồi .”
“Nàng thành thân rồi ?”
Lý Trinh đột ngột đứng bật dậy.
Trong mắt hắn tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Ta gật đầu.
“Ba ngày trước vừa thành thân . Bệ hạ không biết sao ?”
Trưởng tỷ khẽ vỗ lên mu bàn tay ta .
“Mấy ngày nay bệ hạ luôn ở điện Càn Thanh bàn việc quân vụ, chưa từng ra ngoài. Ta cũng chưa có cơ hội xin chỉ nên mới không thể tự mình tiễn muội xuất giá.”
Nói đến đây, trong mắt trưởng tỷ lại hiện lên vẻ tiếc nuối.
Ta vội lắc đầu.
“Không sao đâu . Hiện giờ trưởng tỷ m.a.n.g t.h.a.i mới là chuyện quan trọng nhất.”
Nếu không phải vì trưởng tỷ có thai, lúc này Lý Trinh hẳn vẫn còn đang ở điện Càn Thanh xử lý quân vụ.
Thế nhưng Lý Trinh lại nổi giận đùng đùng bỏ đi .
Trưởng tỷ cúi đầu trầm mặc rất lâu.
Sau đó mới ngẩng lên nhìn ta .
“Chỉ Nhi, e là sắp xảy ra chuyện lớn rồi .”
“Chuyện gì cơ?”
Trong lòng ta cũng thấp thỏm theo.
Trưởng tỷ khẽ kéo khóe môi, nhìn theo hướng Lý Trinh vừa rời đi .
“Nếu trước đây chỉ là suy đoán… thì hôm nay, nhìn phản ứng của bệ hạ khi biết muội đã thành thân , ta nghĩ hắn thật sự đã động tâm muốn nạp muội làm phi.”
Ta chỉ thấy vô cùng hoang đường.
“Trưởng tỷ, sao bệ hạ có thể muốn nạp muội làm phi được ?”
Chaporia
Bình Luận (0)