20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Trưởng tỷ lắc đầu.

 

Tỷ ấy cũng không biết .

 

“Có lẽ vì muội đã cứu hắn . Cũng có thể là vì nguyên nhân khác.”

 

Nhưng ta vẫn không sao tin nổi.

 

Dù sao kiếp trước , cho tới tận lúc ta c.h.ế.t đi , Lý Trinh vẫn luôn lạnh nhạt với ta .

 

Trong mắt hắn chưa từng có lấy một chút tình ý.

 

Đời này sao có thể đột nhiên si tình với ta được ?

 

Thật sự quá mức hoang đường.

 

Nhưng khi ta định xuất cung, cung nhân lại tới truyền lời.

 

Bệ hạ có chỉ, giữ ta ở lại trong cung một thời gian.

 

Nói rằng muốn ta ở bên cạnh bầu bạn cùng trưởng tỷ.

 

Ta lập tức đi tìm trưởng tỷ.

 

Tỷ ấy sai người tới gặp Lý Trinh, nói muốn gặp hắn .

 

Nhưng Lý Trinh không đồng ý.

 

Hắn cũng không tới gặp trưởng tỷ.

 

Mãi đến sáng hôm sau , sau khi triều hội kết thúc, một cung nhân vội vàng chạy tới bẩm báo:

 

“Bệ hạ hôm nay đã trách mắng Thôi đại nhân ngay trên triều.”

 

“Còn giáng Thám hoa lang tới Hàn Châu. Nơi đó nghèo khó, khắc nghiệt vô cùng.”

 

Tim ta chợt thắt lại .

 

Dù có chậm hiểu đến đâu , ta cũng nhận ra tai họa lần này của Thôi Hành là vì ta mà ra .

 

Vì thế, ta lập tức chạy tới điện Càn Thanh.

 

Ban đầu Lý Trinh không chịu gặp.

 

Ta quỳ ngoài điện rất lâu.

 

Cuối cùng hắn mới chịu bước ra .

 

“Bệ hạ, phu quân của thần nữ đã làm sai điều gì sao ?”

 

Ta hỏi rất thẳng thắn.

 

Sắc mặt Lý Trinh lập tức lạnh xuống.

 

Hắn cũng chẳng hề che giấu.

 

“Hắn cướp nàng khỏi tay trẫm, chẳng lẽ không đáng bị phạt?”

 

Ta sững người .

 

“Thần nữ từ khi nào đã là người của bệ hạ?”

 

Ta thật sự không hiểu.

 

Trong lòng chỉ toàn mờ mịt.

 

Nhưng Lý Trinh lại đột ngột lao tới trước mặt ta .

 

Hai tay hắn siết c.h.ặ.t lấy vai ta .

 

Lực quá mạnh.

 

Mạnh đến mức khiến ta đau nhói.

 

Đau đến mức nước mắt không ngừng rơi xuống.

 

Hai mắt hắn đỏ ngầu.

 

“Từ lần đầu gặp trẫm, nàng đã đem lòng yêu trẫm.”

 

“Sau đó lại vì trẫm mà đỡ kiếm trong cung yến.”

 

“Trẫm đã hiểu được tâm ý của nàng, cũng quyết định sẽ cho nàng được như nguyện.”

 

“Thế nhưng đúng lúc đó, hắn lại thừa cơ chen vào , cưới nàng làm vợ!”

 

Ta lắc đầu.

 

Từng chữ đều vô cùng kiên định.

 

“Phu quân thần nữ chưa từng ép buộc thần nữ.”

 

“Là thần nữ cam tâm tình nguyện gả cho chàng ấy .”

 

“Cam tâm tình nguyện?”

 

Lý Trinh bật cười lạnh.

 

“Người nàng yêu từ đầu đến cuối chỉ có trẫm, chẳng phải sao ?”

 

“Đó chỉ là lời đồn mà thôi. Chẳng lẽ bệ hạ cũng tin?”

 

“Tại sao lại không tin?”

 

“Nếu nàng không thích trẫm, vậy vì sao lại nguyện c.h.ế.t vì trẫm?”

 

“Thần nữ làm vậy là để cứu trưởng tỷ!”

 

Lý Trinh khựng lại .

 

Nhưng hắn vẫn không tin.

 

“Không.”

 

“Người nàng cứu là trẫm.”

 

“Vệ Tĩnh Chỉ, nàng đã cứu trẫm.”

 

“Trẫm sẽ phong nàng làm phi, ban cho nàng vô vàn vinh sủng.”

 

“Nàng không được từ chối.”

 

Nghe những lời ấy , ta chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

 

Ta nhắm mắt lại một lúc.

 

Rồi chậm rãi hỏi:

 

“Thần nữ đã thành thân .”

 

“Nếu bệ hạ cưỡng ép đoạt vợ của người khác, vậy có từng nghĩ tới sẽ đặt trưởng tỷ của thần nữ vào hoàn cảnh nào hay chưa ?”

 

Ngay lúc lời ấy vừa dứt.

 

Trưởng tỷ được cung nữ dìu đỡ, chậm rãi bước vào sân điện Càn Thanh.

 

Bàn tay đang giữ lấy ta của Lý Trinh bỗng buông lỏng.

 

Hắn ngẩng đầu nhìn trưởng tỷ.

 

“Hoàng hậu, trẫm không phải …”

 

Trưởng tỷ không đáp.

 

Tỷ ấy chỉ lặng lẽ rút cây trâm cài trên tóc xuống.

 

Rồi đặt mũi trâm lên cổ mình .

 

“Hoàng hậu! Nàng muốn làm gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khong-son-phung-xuan/chuong-8.html.]

 

Lý Trinh kinh hãi.

 

Hắn vội vàng bước tới định cướp lấy cây trâm.

 

Nhưng trưởng tỷ không chịu buông.

 

Mũi trâm đ.â.m vào da thịt.

 

Một dòng m.á.u đỏ tươi lập tức chảy xuống.

 

Trưởng tỷ lại quay sang nhìn ta .

 

Trong mắt tràn đầy áy náy.

 

“Tĩnh Chỉ, là trưởng tỷ có lỗi với muội .”

 

“Để muội phải chịu uất ức, không thể đoàn tụ cùng phu quân.”

 

Nói xong, tỷ ấy nhìn sang Lý Trinh.

 

“Bệ hạ.”

 

“Nếu người nhất quyết đoạt thê t.ử của người khác, ép muội muội ruột của thần thiếp nhập cung.”

 

“Vậy thần thiếp chỉ còn cách lấy cái c.h.ế.t để tỏ rõ tâm ý, cầu bệ hạ suy nghĩ lại .”

 

Trưởng tỷ đang mang thai.

 

Trong bụng tỷ ấy là đích trưởng t.ử của Đại Chu.

 

Lý Trinh đương nhiên không muốn trưởng tỷ gặp chuyện.

 

Cuối cùng, hắn chỉ có thể nhượng bộ.

 

Cho phép ta xuất cung.

 

Không lâu sau , thánh chỉ được ban xuống.

 

Thôi Hành vẫn phải rời kinh.

 

Nhưng không phải tới Hàn Châu nghèo khó xa xôi mà là tới Thanh Châu giàu có phồn thịnh.

 

Lý Trinh muốn hắn cả đời ở lại Thanh Châu.

 

Sau khi biết chuyện, phụ thân và mẫu thân cũng giúp ta thu xếp hành trang.

 

Dù trong lòng có muôn vàn không nỡ.

 

Nhưng họ đều hiểu rõ.

 

Nếu ta tiếp tục ở lại kinh thành, rất khó bảo đảm Lý Trinh sẽ hoàn toàn từ bỏ ý định.

 

Sau này chỉ sợ còn xảy ra những chuyện hoang đường hơn nữa.

 

“Chỉ Nhi, sẽ có ngày cả nhà chúng ta lại được đoàn tụ.”

 

Ta rưng rưng nước mắt bái biệt phụ mẫu.

 

Sau đó cùng Thôi Hành lập tức lên đường tới Thanh Châu nhậm chức.

 

Tuy đã rời xa kinh thành.

 

Nhưng thư từ qua lại chưa từng gián đoạn.

 

Mỗi tháng, phụ thân và mẫu thân gửi cho ta ba bức thư.

 

Trưởng tỷ gửi một bức.

 

Tám tháng sau .

 

Trưởng tỷ báo tin đã sinh hạ một đôi long phượng thai.

 

Hoàng t.ử giống trưởng tỷ.

 

Còn công chúa lại mang vài phần dáng vẻ của ta lúc nhỏ.

 

Thời gian cứ thế trôi qua.

 

Trong thư, phụ thân và mẫu thân thường nhắc tới những biến động trên triều đình.

 

Họ cũng nói rằng Lý Trinh lại nạp thêm rất nhiều phi tần.

 

Không còn chăm lo chính sự như thời trẻ nữa.

 

Mà những phi tần ấy …

 

Ai ai cũng có vài phần giống ta .

 

Chính vì vậy , trưởng tỷ dần dần lạnh lòng với hắn .

 

Tỷ ấy không còn quan tâm tới chuyện tranh sủng hay tình cảm phu thê nữa.

 

Chỉ một lòng chăm sóc hai đứa trẻ.

 

Hậu cung có quá nhiều nữ nhân.

 

Âm mưu và thủ đoạn cũng nhiều vô kể.

 

Để tranh giành sủng ái, có người hãm hại phi tần khác.

 

Có người lại sử dụng cấm d.ư.ợ.c, khiến Lý Trinh mê muội không dứt.

 

Nhưng cấm d.ư.ợ.c vốn mang độc tính.

 

Đến khi Lý Trinh nhận ra thì đã quá muộn.

 

Độc đã ngấm sâu vào cơ thể.

 

Năm hoàng t.ử lên bảy tuổi, Lý Trinh đột nhiên ngất xỉu ngay giữa triều đình.

 

Từ đó bệnh tình triền miên, không thể gượng dậy.

 

Ba tháng sau .

 

Lý Trinh băng hà.

 

Hoàng t.ử Lý Huyền đăng cơ kế vị.

 

Tôn mẫu thân Vệ Tĩnh Thù làm Hoàng thái hậu.

 

Sắc phong bào muội Lý Diên làm Chiêu Dương Trưởng công chúa.

 

Cũng trong tháng ấy , Thái hậu ban hạ ý chỉ.

 

Triệu ta và Thôi Hành hồi kinh.

 

Khi xe ngựa tiến tới trước cổng thành kinh thành.

 

Phụ thân và mẫu thân đã đứng chờ từ lâu.

 

Cách đó không xa.

 

Một chiếc xe ngựa khác chậm rãi dừng lại .

 

Trưởng tỷ trong bộ thường phục bước xuống.

 

Bên cạnh tỷ ấy còn có một tiểu cô nương.

 

Trưởng tỷ nhìn ta , mỉm cười dịu dàng.

 

“Tiểu muội , cuối cùng người một nhà chúng ta cũng được đoàn tụ rồi .”

 

Phải.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Người một nhà cuối cùng cũng được đoàn tụ.

 

Từ nay về sau , sẽ không còn phải chia ly nữa.

 

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...