1.
Vừa mới đến nhà họ Hoắc, tôi nhìn thấy tên thiếu gia nhà giàu ngốc nghếch kia đang chơi máy bay mô hình mà còn chơi suốt nửa ngày.
Còn tôi ngồi trên sofa ăn bánh mì kẹp thịt heo.
Tôi ăn hẳn tám cái liên tiếp.
Rồi tên Hoắc Nhiên mới từ trong đống mô hình ngẩng đầu lên, nhìn tôi đến ngơ ngẩn.
Ủa, sao không ai nói cho tôi biết tên ngốc này lại đẹp trai đến thế chứ?
Khuôn mặt mang theo khí khái anh hùng tự nhiên, với ánh mắt sâu thẳm, cùng đường nét gương mặt cứng cáp rắn rỏi.
Lúc đó lông mày nhìn như có vẻ đang hơi nghi ngờ gì đó.
Nhưng nếu không mở miệng nói chuyện, tuyệt đối chẳng ai nghĩ anh ta là thằng ngốc.
Tôi mới liếc liếc thôi, nhưng tôi đã thấy cái thứ “phồng” kia trong quần của anh ta .
Ôi thần linh ơi! Tôi vừa nhìn đã biết đây chính là ông chồng lâu ngày không gặp của mình .
Tôi đặt nửa cái bánh kẹp heo đang ăn dở xuống rồi nói : "Xin chào, tôi là đối tượng kết hôn của anh ."
Lông mày anh nhíu lại càng sâu.
Do có sống mũi cao, mắt sâu, khiến người ta cảm thấy một loại áp lực kỳ lạ.
Lúc này tôi mới nhận ra , có lẽ anh không hiểu mấy chữ "đối tượng kết hôn".
Tôi tiến lên phía trước , nói : "Anh có thể hiểu là, tôi chính là vợ tương lai của anh ."
Anh vẫn không nói gì.
Tôi thầm kêu không ổn rồi .
Tôi chỉ biết Hoắc Nhiên đầu óc có vấn đề, chứ chưa ai nói cho tôi biết anh ta còn là người câm đâu !
Nhân lúc cô giúp việc chưa tới. Tôi nhìn tình hình xung quanh rồi , quyết định thử một chút.
Thế là tôi giật phắt một cái bánh xe trên máy bay.
Tốc độ phản xạ của tôi thì mấy người biết rồi đó, đến khi anh nhận ra món đồ trong tay biến mất, thì đã muộn rồi .
"Gọi bà xã nghe xem nào."
Sắc mặt anh có phần phức tạp, đôi môi mỏng mím nhẹ.
Trong lòng tôi bất giác dấy lên cảm giác tội lỗi như đang bắt nạt một tên ngốc.
Rồi nhìn thấy vành tai anh ngày càng đỏ.
Không phải sắp bị tôi chọc khóc đấy chứ?
Khi tôi định trả lại cái bánh xe, anh ấp úng gọi hai tiếng: "Bà xã."
Tôi đã đưa bánh xe đến tận tay anh rồi , vậy mà phải nửa nhịp sau anh mới phản ứng lại , gọi ra câu "Bà xã."
Thôi kệ, tên ngốc chậm một nhịp thì cũng tốt .
Chỉ sợ nhất là người vừa ngốc vừa cần cù.
2.
Việc tôi và Hoắc Nhiên kết hôn là do người lớn trong nhà họ Hoắc đứng ra chỉ đạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngoc-dang-yeu/chuong-1.html.]
Do hồi nhỏ
tôi
từng cứu một
cậu
bé mập rơi xuống hồ, nhà họ Hoắc bèn mời thầy bói đến xem một quẻ.
Rồi nói rằng tôi đại công đức với Hoắc Nhiên, thế là họ tìm đến nhà tôi , đưa ra chuyện đính hôn.
Nếu không ,với cái nhà nhỏ bé của tôi , sao có thể trèo lên được nhà họ Hoắc?
Chỉ là khi đó, Hoắc Nhiên vẫn chưa phải là một tên ngốc.
Khi tôi từ miền Bắc thi đậu vào đại học ở miền Nam, mẹ tôi đột nhiên nhớ đến chuyện liên hôn này . Thế là bèn vội vàng đưa tôi đến nhà họ Hoắc ngay trong đêm.
Bà vỗ vỗ vào má tôi và nói với giọng nặng nề: "Con gái, nhà mình không tham làm dâu nhà họ Hoắc. Một mình con học xa quê không dễ dàng. Ông cụ Hoắc nói rồi , sau này có chuyện gì cũng sẽ giúp đỡ nhà ta . Con chỉ cần ở nhà họ Hoắc ăn ngon uống tốt , coi như… coi như chăm sóc một đứa trẻ lớn không thể tự lo cho bản thân ."
Ánh mắt bà phức tạp, mang theo chút thương cảm kiểu "con phải chịu ấm ức rồi ".
Hiện giờ, tôi ngẩn người nhìn Hoắc Nhiên đang ăn bánh mì kẹp thịt heo.
Đối diện gương mặt và vóc dáng kia , tôi nuốt nước bọt.
Đã đến rồi , sao có thể phụ lòng tốt của nhà họ Hoắc chứ!
Có ai ăn ngon như tôi không !
Sau khi tôi ép Hoắc Nhiên ăn ba cái bánh liên tục, anh thế nào cũng không chịu há miệng nữa.
Thế là tôi dịu dàng giúp anh lau miệng, nhân tiện bóp má anh một cái.
Nói không phải , chứ nhà họ Hoắc để tên ngốc này ở nhà một mình , cũng gan lớn thật. Mà nghĩ lại , chắc họ đã dồn hết tâm sức lên người con trai đang du học nước ngoài, nghe nói chỉ kém Hoắc Nhiên một tuổi thôi.
Chắc chỉ chờ cậu ta về nước, là trở thành người thừa kế quyết lực của nhà họ Hoắc.
Tôi khẽ thở dài, ai biết chuyện Hoắc Nhiên trở thành ngốc có liên quan gì đến người em kia không .
Hoàn toàn không để ý đến ánh mắt phức tạp của Hoắc Nhiên.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang suy nghĩ của tôi .
Hoắc Nhiên bắt máy.
"Ừm."
"Ừm."
Anh chỉ biết lặp đi lặp lại một chữ "Ừm".
Vẻ mặt nghiêm túc, khiến tôi có cảm giác anh chẳng giống người ngốc.
Tôi ghé mắt nhìn , thì thấy anh đã cúp máy.
Ôi chao! Tên ngốc này mà cũng biết nhận và cúp điện thoại cơ à .
Tôi liếc nhìn màn hình sáng lên, hiện rõ liên hệ là "Bệnh viện".
Hầy- chắc đi bệnh viện cũng thành thói quen rồi .
Tôi ngẩng đầu nhìn anh : "Ngày mai anh cần tôi đi bệnh viện cùng không ?"
Anh lắc đầu: "Không cần."
Hoắc Nhiên nói rất ngắn gọn, nghe rất đàng hoàng.
Tôi bỗng có ý đồ xấu xa.
Thế là lập tức lao vào phòng tắm, mở nước đầy bồn. Sau đó ung dung vào phòng ngủ của anh , lôi ra áo ngủ, quần ngủ và cả đồ l ó t.
Mặt mũi gian tà: "Vậy để tôi tắm cho anh nhé!"
Chaporia
Bình Luận (0)